Đi ngang qua tiệm bánh dưới chung cư, như mọi lần, tôi gọi hai phần bánh cuộn Thụy Sĩ.
Vì thương gia đình ông chủ đều có khiếm khuyết cơ thể, suốt năm năm nay, dù mưa gió thế nào tôi cũng luôn ghé ủng hộ họ.
Hôm nay nhà tôi mất điện, đây là lần duy nhất tôi ngồi ăn tại tiệm.
Tôi phát hiện vị khách ngồi đối diện gọi một phần, nhưng trong hộp lại có hai miếng bánh cuộn.
Tôi vốn định nhắc ông chủ rằng họ đưa thừa, ai ngờ vị khách đó lại ngơ ngác nói:
“Tiệm này trước giờ một phần đều có hai miếng mà.”
Không đúng.
Tôi ăn suốt năm năm, mỗi phần của tôi chỉ có một miếng.
Vậy là họ luôn đưa thiếu cho tôi sao?
Tôi lại nhìn sang những khách khác, quả nhiên mỗi phần đều có hai miếng.
Đúng lúc này, cậu con trai mập mạp của ông chủ cầm một túi nilon, nhảy chân sáo đi về phía tôi.
…
Tiểu Hồng, con trai ông chủ, vừa nhìn thấy tôi liền theo thói quen đưa túi đã gói sẵn tới, nói không rõ chữ:
“Chị ơi, của chị.”
Tôi nhận lấy túi trong tay cậu ta, mở ra rồi đếm từng miếng một trước mặt cậu ta.
“Tiểu Hồng, chị gọi hai phần. Tổng cộng chỉ có thế này thôi à?”
Tiểu Hồng quay đầu nhìn bà chủ vẫn đang ở quầy thu ngân, rồi lại quay sang nhìn tôi.
“Đúng rồi, chị chỉ gọi có chừng đó thôi mà.”
Tôi nhìn Tiểu Hồng, nói thật, trong lòng có chút khó chịu.
Sở dĩ suốt năm năm nay tôi luôn ghé tiệm nhà họ, bất kể mưa gió, không phải vì tôi thích bánh cuộn Thụy Sĩ đến mức đó, cũng không phải vì bánh của họ ngon đến vậy, mà vì tôi thấy gia đình họ quá khó khăn.
Năm năm trước, Tiểu Hồng bị một đám trẻ con bắt nạt. Khi đó tôi mới biết lúc nhỏ cậu ta bị sốt cao làm hỏng não, dẫn đến hiện tại bị thiểu năng trí tuệ nghiêm trọng.
Tôi tốt bụng đưa cậu ta về nhà, rồi phát hiện ba cậu ta là người khuyết tật mất bàn tay phải, còn mẹ cậu ta vừa lùn vừa bị thọt chân.
Cả gia đình ba người chen chúc trong căn phòng chỉ hơn mười mét vuông. Hai vợ chồng ban ngày vừa mở quầy bán hàng, vừa chăm sóc Tiểu Hồng không thể đi học bình thường.
Tôi thấy họ đáng thương, không nghĩ nhiều đã dùng tài khoản mạng xã hội có hàng chục triệu người theo dõi của mình để quảng bá cho họ.
Sau khi fan biết chuyện, rất nhiều người lần lượt đến ủng hộ. Việc làm ăn của họ nhất thời khá lên rất nhiều.
Trùng hợp là mặt bằng họ thuê lại thuộc nhà chú út của tôi. Mỗi tháng tôi lén trả giúp họ một nửa tiền thuê.
Tôi nghĩ, như vậy họ có thể để dành được chút tiền, sống tử tế hơn.
Tiểu Hồng kéo kéo áo tôi, kéo tôi ra khỏi dòng hồi tưởng. Cậu ta nhìn tôi bằng ánh mắt mong chờ:
“Chị ơi, tổng cộng hai mươi tệ.”
Tôi nhíu mày.
Nhưng lúc đó tôi vẫn tưởng có thể là hiểu lầm gì đó, nên cố hạ thấp giọng:
“Tiểu Hồng, ở đây của chị tổng cộng chỉ có hai miếng. Em đi hỏi mẹ xem có phải tính nhầm không?”
Lúc này, bà chủ đi cà nhắc tới.
“Người đẹp, hôm nay sao lại ngồi ăn ở đây vậy?”
Tôi không có tâm trạng trả lời câu hỏi của bà ta. Tôi chỉ muốn biết rõ, đây rốt cuộc là hiểu lầm, hay là…
Tôi nhìn phần bánh cuộn trong tay vị khách đối diện, rồi hỏi:
“Bà chủ, chỗ tôi có hai miếng, tổng cộng bao nhiêu tiền?”
Bà chủ liếc nhìn túi nilon trong tay tôi, lập tức kéo mạnh tôi sang một bên, nở nụ cười lấy lòng.
“Người đẹp, cô gọi như mọi lần mà, hai phần!”
Sau đó bà ta lại cố ra vẻ thần bí, ghé sát tai tôi, hạ giọng nói:
“Cô ngày nào cũng tới, đương nhiên tôi tính giá ưu đãi cho cô rồi. Bình thường mười tệ một phần, hôm nay tính cô tám tệ thôi, tổng cộng mười sáu tệ nhé.”
“À, cô đừng nói với người khác nhé. Cô biết mà, buôn bán bây giờ khó lắm!”
Tôi hít sâu một hơi, ánh mắt rời khỏi phần bánh cuộn của vị khách đối diện.
Sau khi quét mã thanh toán, tôi vội vàng rời đi.
Tiệm này ngay dưới nhà tôi, đi vài bước là tới cổng khu chung cư.
Lúc đó tôi chỉ nghĩ, sau này mình sẽ không bao giờ ghé ủng hộ nữa.
Kết quả tôi còn chưa kịp bước vào khu chung cư, Tiểu Hồng đã đuổi theo.
Gương mặt cậu ta tròn trịa, đứng chắn trước mặt tôi rồi lớn tiếng la lên:
“Chị ơi! Sao chị ăn đồ mà không trả tiền!”
“Không trả tiền?”
Tôi dừng bước, khó tin nhìn Tiểu Hồng đang đuổi tới.
“Tiểu Hồng, chị trả tiền rồi mà. Em nghĩ kỹ lại xem?”
Mặt Tiểu Hồng đỏ bừng. Bàn tay mập mạp siết chặt lấy áo tôi, giọng nghẹn ngào:
“Chị ơi, tổng cộng hai mươi tệ! Chị chỉ trả mười tệ! Chị trả thiếu một nửa!”
Tôi liếc nhìn về phía tiệm bánh.
Bà chủ thấy tôi nhìn sang thì lập tức cúi đầu xuống, ánh mắt né tránh. Xem ra chính bà ta bảo Tiểu Hồng đuổi theo tôi.
Một ngọn lửa giận vô danh bùng lên trong lòng tôi.
Nhưng Tiểu Hồng… dù sao cũng là một đứa trẻ bị thiểu năng trí tuệ. Lỗi của ba mẹ cậu ta, có lẽ cậu ta không hiểu.
Tôi ngồi xổm xuống, cố giữ giọng bình tĩnh:
“Tiểu Hồng, trong tay chị chỉ có hai miếng bánh cuộn. Tổng cộng đúng là mười tệ. Chị không trả thiếu, cũng không ăn quỵt.”
Nói rồi, tôi còn mở giao diện thanh toán trên điện thoại đưa ra trước mặt cậu ta.
Kết quả Tiểu Hồng càng khóc to hơn:
“Chị ơi, mẹ em nói rồi, của chị là hai mươi tệ! Chị chính là trả thiếu tiền!”
Vừa la hét, cậu ta vừa nhào tới giật túi xách của tôi.
Tôi sững người.
Vừa tức giận, vừa cảm thấy trong lòng chua xót vô cùng.
Bình thường tôi thương Tiểu Hồng, không biết đã mua cho cậu ta bao nhiêu đồ ăn vặt, bao nhiêu món đồ chơi. Thậm chí lễ Tết còn cho cậu ta tiền tiêu vặt, mỗi lần là một nghìn tệ.
Tôi cứ tưởng chỉ cần nói lý lẽ với cậu ta, cậu ta sẽ đi.
Không ngờ cậu ta lại cố chấp đến vậy, nhất định đòi tôi hai mươi tệ.
Đột nhiên tôi hiểu ra.
Chỉ riêng phần của tôi mới là “hai mươi tệ”.
Nhưng dựa vào đâu?
Năm năm qua, tôi giúp nhà họ nhiều như vậy, vậy mà họ còn thu thêm của tôi một nửa tiền?
Tôi lạnh mặt, giật lại túi xách của mình, không muốn tiếp tục dây dưa với đứa trẻ không chịu nói lý này.
“Tiểu Hồng, về nói với mẹ em, chỗ chị tổng cộng chỉ có năm tệ. Mẹ em sẽ hiểu.”
Tiểu Hồng không hiểu lời tôi nói. Cậu ta bắt đầu nằm lăn ra đất ăn vạ, giọng the thé khóc lóc:
“Mẹ em nói không sai! Mấy người có tiền các người đều khinh thường bọn em! Đến tiền của người khuyết tật cũng muốn tham!”
“Ba em còn nói, lần nào chị cũng lấy hai cái túi! Chị cố tình bắt nạt người khuyết tật bọn em!”
“Nhà em không có tiền, chị trả phần còn lại cho bọn em được không!”
Người qua đường xung quanh lần lượt nhìn chúng tôi bằng ánh mắt kỳ lạ, rồi bắt đầu xì xào bàn tán. Tôi lập tức cảm thấy mặt mình nóng rát.
Tiểu Hồng trước mắt rõ ràng là nhóm yếu thế. Như vậy, tất cả mọi người đều sẽ nghĩ tôi đang bắt nạt cậu ta.
Chị Vương ở tầng trên nhà tôi thấy cảnh này, vội vàng chạy tới đỡ Tiểu Hồng dậy, vẻ mặt thương cảm khoa trương:
“Ôi trời, đây chẳng phải thằng con ngốc của bà lùn kia sao? Tội nghiệp quá.”
Sau đó bà ta ngẩng đầu nhìn tôi.
“Tôi nói này cô gái trẻ, cô ăn mặc ra dáng con người như vậy, sao còn bắt nạt bọn họ? Cô có thất đức không hả?”
Tôi cười lạnh.
Từ sau lần trước tôi từng khiếu nại chuyện chị Vương gây tiếng ồn, bà ta vẫn luôn ngứa mắt với tôi, hễ có cơ hội là mỉa mai tôi.
Tôi mở túi nilon trong tay ra, chỉ về phía tiệm bánh.
“Nhìn cho rõ. Chỗ tôi chỉ có hai miếng bánh cuộn. Tôi trả họ mười tệ, không thiếu một xu!”
“Nếu toán của chị là do giáo viên thể dục dạy thì tôi không trách. Nhưng đừng đứng đây đổi trắng thay đen!”
Chị Vương nhìn thử, nhất thời cứng họng. Nhưng rất nhanh bà ta lại phản ứng:
“Ai biết lúc cô mua là bao nhiêu miếng? Người ta là một đứa trẻ, chẳng lẽ còn lừa tiền cô?”
“Theo tôi thấy, cả người cô toàn hàng hiệu như vậy, chắc cũng đều nhờ lừa lọc mà có đấy nhỉ!”
Chị Vương vừa nói vậy, những hàng xóm khác cũng bắt đầu chỉ trỏ tôi:
“Ôi dào, cô gái trẻ, thôi bỏ đi. Nhà họ đáng thương như vậy, cô cứ trả cho họ coi như làm việc thiện đi.”
“Đứa nhỏ đã hỏi cô như thế rồi, cô cứ đưa đi. Mười mấy tệ cũng có đáng bao nhiêu đâu.”
“Đúng đó. Nhìn cô cũng sống ở khu chung cư cao cấp này, mười mấy tệ đối với cô chỉ là chuyện nhỏ thôi mà.”
Nghe mọi người cùng nhau lên án tôi, chị Vương đắc ý ngẩng cằm.
Tôi suýt bị chọc tức đến bật cười.
Nếu bà ta đã muốn xé rách mặt nhau như vậy, thì cũng đừng trách tôi.
Tôi nhìn chị Vương, gằn từng chữ hỏi:
“Tôi có lừa người hay không, có ăn quỵt hay không, ông chủ tự rõ trong lòng. Còn chị, quần áo trên người chị từ đâu mà có? Là ông chú tối qua tặng? Hay là anh trai nửa đêm hôm kia tặng?”
“Cô… cô nói bậy gì đó!”
Chị Vương lập tức chột dạ hạ thấp giọng, sắc mặt cũng trắng bệch.
Tôi là blogger mạng, livestream đến khuya là chuyện thường. Vì vậy tôi thường xuyên thấy những người đàn ông khác nhau ghé nhà chị Vương.
Tôi cầm điện thoại lên, mở đoạn ghi hình từ chuông cửa có camera nhà tôi.
“Có lẽ chị không biết, hai căn hộ ở tầng mười hai tôi đều mua rồi, đập thông thành một căn lớn. Cho nên tôi đặc biệt lắp camera ở hành lang.”
“Cũng không biết mấy ông chú, mấy anh trai kia có phải vì không muốn bị phát hiện không, đôi khi còn không đi thang máy mà đi cầu thang bộ.”
Mặt chị Vương đỏ bừng vì tức, đưa tay muốn giật điện thoại của tôi. Tôi nghiêng người tránh được.
Tôi không nhịn nữa, quát thẳng vào mặt bà ta:
“Nếu chị còn dám bịa chuyện vu khống tôi, thì mấy ông anh, ông chú của chị cứ chờ lên hot search đi!”
Chị Vương nuốt nước bọt, buông Tiểu Hồng ra, vừa chửi rủa vừa bỏ đi.
Lúc này Tiểu Hồng mới nhớ ra mình tới đây để làm gì. Nhân lúc tôi không chú ý, cậu ta đẩy mạnh khiến tôi ngã xuống đất.
Túi xách trong tay tôi lại rơi xuống, món quà sinh nhật ba mẹ tặng tôi — một chiếc vòng tay kim cương — cũng rơi ra ngoài.
Tiểu Hồng thấy vậy liền lập tức cướp lấy, ôm chặt vào lòng.
“Chị ơi, em muốn cái này!”
Tôi vừa định giành lại, ba mẹ cậu ta đã chen qua đám đông đi tới.
Vừa nhìn thấy Tiểu Hồng nằm trên đất, bà chủ lập tức gào khóc long trời lở đất:
“Tiểu Hồng của mẹ ơi, con lại bị người ta bắt nạt rồi! Mẹ vô dụng quá, không bảo vệ nổi con!”
Ông chủ thì nhíu mày nhìn tôi.
“Cô gái, cô là khách quen rồi. Lần này tôi không tính toán với cô. Hy vọng lần sau cô tự giác trả tiền.”
Tôi chỉ vào chiếc vòng trong lòng Tiểu Hồng, nói:
“Đó là vòng tay của tôi. Mau trả lại cho tôi!”
Bà chủ nhìn kỹ, lập tức che Tiểu Hồng ra sau lưng.
“Cái gì? Tôi không thấy gì hết!”
Tôi tức đến mức định lấy điện thoại báo cảnh sát.
“Để cảnh sát tới xem là biết!”
Kết quả ông chủ giật phắt điện thoại của tôi.
Ông chủ vốn là người khuyết tật cụt tay, lại còn mang vẻ mặt dữ tợn. Ông ta gầm lên với tôi:
“Cô làm gì vậy! Người ăn quỵt là cô! Cô còn muốn báo cảnh sát?”
Tôi khoanh tay trước ngực, nhìn Tiểu Hồng đang trốn phía sau.
“Chiếc vòng đó là bản giới hạn toàn cầu, trị giá năm trăm nghìn tệ. Nếu hỏng dù chỉ một chút, cả nhà các người cũng không đền nổi.”
Lúc này bà chủ mới nhìn kỹ thứ trong tay Tiểu Hồng.
Bất ngờ, Tiểu Hồng lại nhét chiếc vòng vào miệng, vừa nhét vừa nói không rõ chữ:
“Chị thường xuyên tặng đồ chơi cho em mà. Lần này em chỉ thích cái này thôi! Sao chị keo kiệt vậy! Em muốn cái này!”
Tôi nhìn chiếc vòng mà bản thân còn chưa nỡ đeo, giờ đã dính đầy nước miếng, không nhịn được mà nhíu mày.
Ông chủ thấy vậy, giật mạnh chiếc vòng ra rồi ném xuống đất.
“Đồ thủy tinh vớ vẩn gì đó! Muốn lừa tiền người khác à!”
“Tiền bánh cuộn của cô còn chưa trả đâu!”
Bà chủ cũng thuận thế “phịch” một tiếng quỳ xuống đất, ôm chặt lấy chân tôi, khóc càng to hơn:
“Cô gái ơi! Cô là người sống trong nhà lớn! Sao đến tiền của người khuyết tật cũng muốn quỵt vậy!”
Người vây xem ngày càng đông.
Mà dù sao tôi cũng là một người nổi tiếng trên mạng, thật sự không muốn làm lớn chuyện này.
Tôi nghiến răng, cuối cùng vẫn bất lực quét mã.
Chút tiền này đối với tôi không đáng bao nhiêu, đối với họ cũng chẳng thể giúp họ giàu lên.
Nhưng sau này, tôi sẽ không bao giờ ghé tiệm nữa.
Tôi dí ảnh chụp màn hình thanh toán đến trước mặt gia đình bà chủ.
“Được chưa?!”
Bà chủ thấy tôi trả tiền, tưởng rằng đã nắm thóp được tôi, tiếng khóc lập tức im bặt.
“Cô gái, mới có mười tệ thôi à? Tôn nghiêm của người khuyết tật chúng tôi rẻ rúng vậy sao?”
“Bình thường cô đều mang đi, phí đóng gói chúng tôi chưa từng thu của cô. Chuyện này cô tính sao?”
“Túi đóng gói nhà chúng tôi dùng đều là loại bảo vệ môi trường, an toàn thực phẩm, chi phí đắt lắm!”
Hóa ra khi con người quá tức giận, thật sự sẽ không nhịn được mà bật cười.

