Vương Yến không những không cản mà còn hùa theo lấy đồ bỏ vào túi:

“Mẹ, cái bánh kem này bên ngoài bán đắt lắm đấy, lấy thêm mấy cái đi, ngon lắm.”

Đứa em trai thì chạy nhảy lung tung trong phòng chờ, hét hò ầm ĩ khiến các hành khách khác phải nhăn mặt ngoái nhìn.

Gia đình Vương Yến chẳng thèm đoái hoài.

Mẹ cô ta còn oang oang:

“Chỗ này sướng thật. Cái đứa đồng nghiệp kia của mày tốt ghê, cho nhà mình dùng chùa thoải mái luôn.”

Giọng bà ta to đến mức đứng ngoài cửa kính tôi cũng nghe rõ mồn một.

Vương Yến đắc ý khoe:

“Chứ sao nữa, ở công ty lúc nào con chả phải gánh team làm phương án giúp bà ấy, bà ấy nợ con cái ân tình to đùng, nên bảo con cứ dùng thoải mái đi.”

Cô ta nói tỉnh rụi cứ như thật.

Tôi không nhịn được phải cười khẩy.

Tôi nợ cô ta ân tình từ lúc nào vậy?

Nghe những lời của Vương Yến, tôi cuối cùng cũng xác nhận được.

Hoàn toàn không phải do tôi đa nghi, mà là cô ta định “xài chùa” các đặc quyền thẻ Bạch kim của tôi thật.

Cũng may là tôi đã gọi điện xác nhận hai lần với hãng bay.

Nếu không thì mưu đồ của cô ta đã trót lọt rồi.

4

Vương Yến lấy điện thoại kẹp vào giá đỡ quay video mỏi tay trong phòng VIP, còn kéo cả nhân viên phục vụ ra chụp ảnh gia đình cho nhà mình.

Rất nhanh chóng, cô ta update bài đăng trên WeChat Moments, đăng một lúc 9 bức ảnh, check-in tại sân bay.

Ảnh đầu tiên là máy bay trên đường băng; ảnh thứ hai là nội thất sang chảnh trong phòng chờ VIP; ảnh thứ ba là cô ta giả bộ làm thiên kim tiểu thư, tay cầm ly cà phê ngồi nhìn xa xăm; ảnh thứ tư là một bàn đồ ăn ngập ngụa, kèm theo cả tôm hùm Úc gọi riêng.

Dòng trạng thái ghi:

【Bữa trưa ở phòng chờ VIP Air China phong phú thật, lại còn được gọi thêm tôm hùm Úc, 10 điểm không có nhưng. Có điều thái độ nhân viên phục vụ hơi bình thường, mong hãng cải thiện!】

Tôi ấn vào bức ảnh cuối cùng, trên bill ghi rõ giá trị con tôm hùm Úc gọi thêm là: 6888 tệ ()!

Nhìn cái giá đó, tôi tức đến bật cười.

Hóa ra cô ta định vặt sạch sành sanh đặc quyền thẻ hội viên của tôi đây mà!

Cô ta không nghĩ rằng món tôm hùm gọi thêm ngoài menu cũng được trừ bằng dặm bay đấy chứ?

Dưới phần bình luận càng đặc sắc hơn:

【Chị Yến giàu quá, tôm hùm 6888 tệ một con trong phòng VIP sân bay mà gọi cái rụp!】

【Nhìn không nhầm thì phòng chờ này ít nhất phải là thẻ hội viên Bạch kim trọn đời của Air China mới được vào đấy.】

【Cuộc sống chất lượng quá, ghen tị ghê ~】

Vương Yến trả lời rặc mùi phông bạt:

【Cũng bình thường thôi nè, sinh hoạt đi lại hằng ngày của tớ thôi mà!】

Vài đồng nghiệp quen biết hùa vào trêu:

【Chị Yến giàu thế, sao bữa trước thó cuộn giấy vệ sinh của công ty mang về bị nêu tên phê bình vậy?】

Tôi phì cười.

Tháng trước, Vương Yến lén lấy trộm cà phê túi lọc và giấy vệ sinh của công ty mang về nhà, bị phòng Hành chính bắt tại trận, cuối cùng bị nêu tên phê bình, bắt đền 100 tệ tiền vật tư.

Vậy mà cô ta cứ ỉ ôi đùn đẩy mãi, cuối cùng bên Kế toán ngứa mắt quá, dọa sẽ trừ thẳng vào lương, cô ta mới ấm ức nộp 100 tệ tiền phạt.

Nộp phạt xong, hôm sau cô ta lại tiếp tục thó giấy vệ sinh mang về nhà.

Đúng là cái thói ăn cắp vặt, lòng tham không đáy.

Lúc này, điện thoại tôi bỗng rung lên.

Tổng đài Air China gọi đến:

“Chào chị Lý, hôm nay tại quầy thông tin sân bay có một vị khách tên Vương xưng là người nhà của chị, đọc mã số thẻ hội viên của chị và yêu cầu dùng dặm bay để đổi 4 vé khoang hạng nhất. Vị khách này đã vào phòng chờ VIP mà chưa qua xác thực mã OTP và quét khuôn mặt. Xin hỏi việc sử dụng đặc quyền lần này có phải do chị ủy quyền không ạ?”

Tôi phủ nhận ngay:

“Hôm nay tôi không có nhu cầu bay, cũng chưa từng ủy quyền cho bất kỳ ai sử dụng đặc quyền thẻ hội viên của tôi.”

Nhân viên tổng đài đáp: