“Nhưng lòng tốt không có khả năng phán đoán sẽ biến thành con dao được trao vào tay kẻ xấu.”

“Đánh giá tổng hợp: không đạt.”

Vai Tiểu Trần run lên.

Không ai trong phòng họp lên tiếng.

Sếp nhìn tôi, không phản đối.

Nhân viên phòng nhân sự ghi lại kết quả.

Tiểu Trần nghẹn ngào nói:

“Em chấp nhận.”

Sau khi cuộc họp kết thúc, những người khác lần lượt rời đi.

Tiểu Trần không đi.

Cô ấy đứng ở cửa, giống như phải dùng rất nhiều sức lực mới dám nhìn tôi.

“Chị Lâm.”

“Em có thể nói với chị hai câu không?”

Tôi gật đầu.

Chúng tôi đi đến cuối hành lang công ty.

Nơi đó nằm cạnh cửa kính sát đất, có thể nhìn thấy dòng xe cộ tấp nập phía dưới.

Tiểu Trần cúi người thật sâu trước tôi.

“Cảm ơn chị đã dạy em trong khoảng thời gian vừa qua.”

“Và em cũng xin lỗi chị.”

Giọng cô ấy run rẩy.

“Chị giúp em sửa phương án, ở lại tăng ca với em, dạy em làm bảng biểu.”

“Em đều nhớ.”

“Nhưng hôm qua, em vẫn sợ.”

“Em sợ mình không được lên chính thức, sợ đắc tội với người khác, sợ mọi người nói em chọn phe.”

“Vì vậy, em đã bảo chị xin lỗi.”

Cô ấy đưa tay lau nước mắt, nhưng càng lau, nước mắt càng chảy nhiều hơn.

“Bây giờ em mới hiểu, đó không phải thông minh.”

“Đó là hèn nhát.”

Tôi nhìn cô ấy, không lập tức nói gì.

Rất lâu sau, tôi mới lên tiếng:

“Tiểu Trần, tôi không cho em đạt không phải để trả thù.”

“Em biết.”

Cô ấy vừa khóc vừa gật đầu.

“Em thật sự biết.”

Tôi nói:

“Em còn trẻ, lần này không phải điểm kết thúc.”

“Nhưng em phải nhớ, người khác giúp em là vì tình cảm.”

“Không phải nghĩa vụ.”

“Em có thể không báo đáp, nhưng ít nhất không được quay ngược lại yêu cầu người khác tiếp tục hy sinh.”

Tiểu Trần khóc đến không nói nên lời.

Tôi đưa cho cô ấy một tờ giấy.

“Sau này tìm việc, em có thể viết vào hồ sơ những dự án đã thực hiện ở đây.”

“Những phần công việc em phụ trách, tôi sẽ đánh giá đúng sự thật.”

“Còn thư giới thiệu, tôi không thể viết cho em.”

Cô ấy sững lại, sau đó gật đầu.

“Em hiểu.”

Cô ấy lại cúi người trước tôi.

“Chị Lâm, tạm biệt.”

Tôi tiễn cô ấy đến cửa thang máy.

Trước khi cửa thang máy từ từ khép lại, cô ấy bỗng ngẩng đầu.

“Chị Lâm.”

“Sau này, em có thể trở thành người giống chị không?”

Tôi nhìn đôi mắt sưng đỏ của cô ấy.

“Có trở thành người giống tôi hay không không quan trọng.”

“Quan trọng là đừng trở thành chính em của ngày hôm qua nữa.”

Cửa thang máy khép lại.

Tôi đứng tại chỗ, khẽ thở ra một hơi.

Khoảnh khắc ấy, trong lòng tôi không có cảm giác chiến thắng.

Chỉ có sự mệt mỏi rất bình thản.

Và cảm giác nhẹ nhõm sau khi buông được một thứ gì đó.

8

Chuyện của Hứa Đình vốn nên kết thúc tại đây.

Nhưng tôi đã đánh giá thấp cô ta.

Sáng thứ Hai, tôi vừa đến công ty đã nhận được một đường dẫn do chị Trần gửi tới.

“Chu Chu, em xem cái này đi.”

Tôi mở ra.

Đó là một bài đăng trên Tiểu Hồng Thư.

Tiêu đề vô cùng chói mắt.

【Vào làm mười ngày, bị nhân viên lâu năm bắt nạt đến mức phải nghỉ việc.】

Ảnh đính kèm là ảnh tự chụp của cô ta với đôi mắt đỏ hoe vì khóc.

Trong bài viết, cô ta biến mình thành một cô gái vừa tốt nghiệp, đơn thuần, lương thiện nhưng bị tiền bối bóc lột.

Cô ta nói mình mua cơm giúp đồng nghiệp nhưng lại bị ghét bỏ.

Nói đồng nghiệp nhận được hai mươi nghìn tệ tiền thưởng nhưng đến một cốc cà phê cũng không nỡ mời.

Nói mình bị bài xích, bị cô lập, bị làm nhục trước mặt mọi người.

Cuối cùng bị ép phải nghỉ việc.

Khu bình luận đã có rất nhiều người chửi mắng.

【Nhân viên lâu năm là loại đáng ghét nhất.】

【Công ty kiểu này phải tránh thật xa.】

【Chị em mau công khai tên công ty đi!】

【Thực tập sinh thật sự không có nhân quyền.】

Hứa Đình không trực tiếp viết tên công ty.

Nhưng cô ta đăng ảnh khu vực dưới tầng công ty.

Còn có một góc bàn làm việc.

Người quen chỉ cần nhìn qua là có thể nhận ra.

Nhân viên phòng nhân sự sốt ruột chạy thẳng đến bàn tôi.

“Phải làm sao đây?”

“Sếp cũng nhìn thấy rồi.”

“Cô ta muốn phá hỏng danh tiếng của công ty.”

Tôi lại vô cùng bình tĩnh.

“Đừng vội.”

Nhân viên phòng nhân sự sững người.

“Cô không sốt ruột sao?”

Tôi bật máy tính.

“Cô ta dám đăng vì cho rằng tôi không dám công khai bằng chứng.”

“Nhưng cô ta quên rằng hôm qua tôi đã lưu hồ sơ rồi.”

Tôi sắp xếp lại toàn bộ bằng chứng.

Lịch sử chuyển khoản.

Đơn đặt đồ ăn.

Lịch sử trò chuyện WeChat.

Ảnh chụp màn hình nhóm nhỏ.

Đoạn ghi âm cô ta đe dọa tôi.

Còn có bảng đánh giá trong cuộc họp hôm qua.

Mỗi hạng mục đều được đánh dấu theo trình tự thời gian.

Tôi không cắt ghép, cũng không thêm mắm dặm muối.

Chỉ sắp xếp mọi chuyện từ đầu đến cuối theo đúng thứ tự.

Sau đó gửi cho sếp và phòng nhân sự.

“Để tài khoản chính thức của công ty lên tiếng đi.”

“Đừng chửi cô ta.”

“Chỉ cần đưa ra sự thật.”

Sau khi xem xong, sếp im lặng vài giây.

“Lâm Chu Chu, cô rất phù hợp làm quản lý.”

Trưa hôm đó, tài khoản chính thức của công ty đăng một thông báo.

Tiêu đề rất đơn giản:

【Thông báo về sự việc “thực tập sinh bị bắt nạt đến mức phải nghỉ việc” đang lan truyền trên mạng.】

Thông báo không nhắc đến tên đầy đủ của Hứa Đình, chỉ viết là cô Hứa.