Vào làm ở công ty của vị hôn phu suốt bảy năm, lương tháng của tôi vẫn luôn là 3.500.
Sau Tết đi làm lại, cuối cùng cũng đến đợt tăng lương đồng loạt.
Giám đốc nhân sự còn đặc biệt gọi tôi và Tiểu Tần, cô trợ lý mới vào, cùng vào văn phòng.
“Chỉ tiêu tăng lương tập thể năm nay đã được duyệt rồi, tổ dự án của chúng ta trung bình tăng 2.000, mức cao nhất có thể tăng là 2.500.”
Tiểu Tần là người mới, tôi nghĩ, suất 2.500 kia hẳn phải là của tôi.
Công ty này có thể nói là do tôi và vị hôn phu cùng nhau gây dựng nên, tôi đã ở đây tròn bảy năm.
Trong quãng thời gian đó, những thuật toán AI và phần mã nguồn lõi do tôi phát triển đã mang lại cho công ty vô số lợi ích, giúp chốt được bảy hợp đồng siêu lớn.
Những thực tập sinh do chính tay tôi dìu dắt, giờ ra ngoài đều là nhân tài được các nơi săn đón.
Người nào người nấy thu nhập thường niên đều vượt quá một triệu.
Lần này, thế nào cũng phải đến lượt tôi rồi.
……….
Nhưng ngay ngày hôm sau, kết quả điều chỉnh lương được công bố.
Tiểu Tần hớn hở nhảy tới trước mặt tôi, khoe rằng lương cô ta được điều chỉnh lên 10.000.
Tôi liếc nhìn phiếu lương trong tay mình, lương của tôi từ 3.500 bị điều chỉnh xuống còn 2.500.
Mức tăng tối đa của tổ dự án rõ ràng là 2.500, vậy mà Tiểu Tần lại từ 6.500 lên thành 10.000.
Phần chênh thêm 1.000 đó là bị cắt từ lương của tôi để bù sang cho cô ta.
Một người mới vào như cô ta, đến một dự án cũng chưa từng chốt được.
Còn tôi, năm nào cũng đứng đầu thành tích, vừa đầu năm đã ký được một hợp đồng lớn.
Tăng lương không đến lượt tôi thì thôi, bây giờ còn phải cắt lương tôi để trợ cấp cho cô ta.
Tôi chẳng nói hai lời, trực tiếp ném đơn xin nghỉ việc lên bàn giám đốc nhân sự.
Bà đây không làm nữa!
…
Giám đốc tỏ ra rất bất ngờ.
“Sao đang yên đang lành lại muốn nghỉ việc?”
“Tiền ít việc nhiều, thà đi ăn xin còn hơn.”
Tôi lạnh mặt, không chút biểu cảm.
Ông ta khựng lại một chút, rồi đẩy lá đơn xin nghỉ việc trở về.
“Tôi biết cô bất mãn với đợt điều chỉnh lương lần này, nhưng việc phê duyệt lương là do công ty thống nhất quy định, điều chỉnh thế nào đều là kết quả chung sau khi ban lãnh đạo cấp cao bàn bạc.”
“Công ty có quy củ của công ty, cô là người cũ rồi, nên biết thông cảm cho công ty mới phải.”
“Bảy năm rồi.”
Tôi lạnh giọng.
“Suốt bảy năm qua, lương của tôi chưa từng tăng lấy một lần, như vậy còn chưa đủ thông cảm cho công ty sao?”
“Chuyện này…”
Tôi ngắt lời mấy câu quan liêu của ông ta.
“Năm đầu tiên, công ty bảo mới khởi nghiệp, thiếu vốn, liên tục ba tháng không trả lương cho tôi, tôi thông cảm.”
“Năm thứ hai, để kéo vốn đầu tư cho công ty, tôi còn đi chăm nom mẹ của bên đầu tư lúc bà ấy bệnh nặng nằm viện, từ đổ bô dọn dẹp đến túc trực ngày đêm không ngủ nghỉ mấy hôm liền, cuối cùng mới giành được khoản đầu tư đó. Đến ngày ký hợp đồng, tôi ngã bệnh một trận.”
“Năm thứ ba, dự án của công ty bị giam vốn, định hủy luôn thưởng cuối năm. Người trong tổ dự án ai nấy đều sắp bùng nổ. Là tôi đem toàn bộ tiền hoa hồng dự án của mình ra bù vào, phát thưởng cuối năm cho họ, mọi người mới không tiếp tục làm lớn chuyện.”
“Năm thứ tư…”
“Năm thứ năm…”
“…”
“Công ty lúc nào cũng bảo tài chính chưa dư dả, bảo tôi phải thông cảm, tôi đều nhịn hết. Vì ký dự án cho công ty, tôi gần như sống luôn ở công ty, cầm tay chỉ việc đào tạo ra hẳn hai tổ dự án, ký được bảy hợp đồng lớn trị giá hàng chục triệu, kết quả thì sao?”
“Đợt tăng lương tập thể lần này, ngay cả người mới dưới quyền tôi là Tiểu Tần cũng được điều từ 6.000 lên 10.000! Còn tôi chẳng những không được tăng mà còn bị trừ mất 1.000.”
“Ông còn muốn tôi phải thông cảm thế nào nữa?”
Tôi đếm từng chuyện suốt những năm qua mình đã bỏ ra cho công ty.
Tôi từng nghĩ, tôi cũng là một trong những người sáng lập, công ty chính là nhà của mình.
Tôi đã dốc tất cả những gì có thể cho công ty, nhưng kết quả thì sao?
Sắc mặt giám đốc sa sầm đi, giọng cũng lộ vẻ khó xử.
“Tiểu Lục, chuyện tăng lương này thực ra là ý của tổng giám đốc Tần, cô không thể làm khó tôi được.”
“Nếu cô có gì bất mãn thì tự đi nói chuyện với tổng giám đốc Tần đi?”
Nghe đến đó, lòng tôi bỗng chùng xuống.
Tổng giám đốc Tần, Tần Tư.
Anh ấy là tổng giám đốc công ty, cũng là vị hôn phu của tôi.
Trước đó tôi vẫn còn ôm chút hy vọng may rủi, nghĩ rằng chuyện này không liên quan đến Tần Tư.
Biết hôm nay anh còn đang bàn dự án, tôi không đến làm phiền, còn định tự mình giải quyết với công ty.
Không ngờ chuyện này lại là quyết định của anh.
Hai chúng tôi bên nhau từ khi vừa tốt nghiệp đại học, cùng khởi nghiệp, cùng nhau đi qua suốt bảy năm.
Tôi từng cho rằng, tuy chúng tôi vẫn chưa đăng ký kết hôn, nhưng cũng chẳng khác gì vợ chồng thật sự.
Chuyện gì tôi cũng luôn thông cảm cho anh, thông cảm cho công ty.
Nhưng sự lùi bước và nhẫn nhịn của tôi dường như chỉ đổi lại vô tận bóc lột và hà khắc.
Đột nhiên tôi thấy mệt rồi.
“Bất kể là chủ ý của ai, tôi cũng muốn nghỉ việc.”
Tôi vẫn kiên quyết.
Sắc mặt giám đốc cũng trở nên khó coi.
“Tiểu Lục à, tôi biết cô đã cống hiến cho công ty nhiều thế nào, nhưng công ty cũng đã cho cô một nền tảng. Nếu không có công ty đào tạo cô, tin tưởng cô, trao quyền cho cô, thì sao cô có thể trẻ như vậy mà đã ngồi lên vị trí giám đốc dự án được?”
“Làm người phải biết lương tâm.”
“Lương tâm?”
Tôi gần như bật cười vì tức.
Vào năm thứ năm, dự án của công ty xảy ra vấn đề.
Đêm giao thừa, hiếm lắm tôi mới có một kỳ nghỉ để về nhà ăn Tết.
Nhận được điện thoại của công ty, tôi lập tức rời khỏi bàn cơm, không dám nhìn ánh mắt thất vọng của bố mẹ, chạy đi giải quyết sự cố.
Đến năm thứ bảy, cũng chính là trước Tết năm nay.
Trong lúc bảo trì hệ thống, Tiểu Tần vì bất cẩn nên viết nhầm mã, khiến toàn bộ hệ thống của công ty sập hoàn toàn.
Phía đối tác cũng kéo đến tận nơi gây áp lực.
Là tôi, người phải cúi đầu xin lỗi hết lần này đến lần khác, lại còn lấy danh nghĩa cá nhân miễn phí bảo trì hệ thống cho bên A, lúc đó mới đè được vụ việc xuống, không để gây ra tổn thất lớn hơn.
Khi ấy, Tần Tư đã vô cùng kích động gọi điện cho tôi, hứa rằng chờ tôi trở về, anh sẽ chuyển một phần cổ phần sang tên tôi làm phần thưởng, còn nói sẽ cầu hôn tôi.
Tôi ôm đầy mong chờ, chờ mãi đến tận bây giờ, cuối cùng đợi được lại là giảm lương.
Lần này, tôi không muốn chờ nữa.
“Tiểu Tần trước Tết gây ra sai sót nghiêm trọng trong công việc, khiến công ty thiệt hại mấy triệu, vậy mà cô ta vẫn có thể được tăng lương. Còn tôi thì ngày nào cũng tăng ca trung bình ba tiếng, quanh năm không nghỉ, đến lúc ốm cũng phải vừa bệnh vừa đi làm.”
Tôi hít sâu một hơi, từng chữ vang lên đầy đanh thép.
“Tôi nói lương tâm với công ty, thế công ty đã từng nói lương tâm với tôi chưa?”
Gương mặt giám đốc đầy vẻ khó chịu, chẳng buồn tiếp tục giả vờ nữa.
“Chu Hướng Hảo, cô cũng không còn trẻ nữa, phụ nữ lớn tuổi mà còn chưa kết hôn! Cô thử ra ngoài mà hỏi xem, người như cô, ngoài công ty chúng tôi ra thì còn công ty nào chịu nhận? Cô cống hiến cho công ty, công ty cũng đã giúp cô không ít, cô đừng có không biết điều.”
“Thật sự rời khỏi công ty rồi, cô nghĩ mình còn có thể tìm được chỗ nào tốt hơn sao?”
“Đến lúc cô không còn nơi nào để đi, muốn quay về thì công ty cũng chẳng còn chỗ cho cô đâu.”
Nhìn vẻ giễu cợt dưới đáy mắt ông ta, lúc ấy tôi mới nhận ra, có lẽ trong mắt họ, tôi từ đầu đến cuối vẫn luôn là như vậy.
Một người phụ nữ lớn tuổi chưa kết hôn…
Họ cho rằng kiểu người như tôi thì không có nơi để đi, không có tương lai, không thể rời khỏi công ty.
Cho nên mới hết lần này đến lần khác coi việc bóc lột tôi là đương nhiên.
Thậm chí còn cho rằng tôi đòi nghỉ việc là không biết điều —
Nực cười thật.
“Vậy cứ xem như tôi không biết điều đi.”
Tôi không nói thêm lời nào, quay người rời đi.
Tôi muốn đi hỏi Tần Tư một câu cho rõ.
Giám đốc nghĩ như vậy, còn anh ấy thì sao?
…
Tôi ghìm cơn giận trong lòng, đi thẳng đến phòng họp.
Lúc ấy mới phát hiện cuộc họp của Tần Tư đã kết thúc rồi.
Tôi lại vội đến văn phòng của anh.
Vừa tới cửa, đã thấy cửa văn phòng khép hờ.
Giọng của Tiểu Tần truyền ra từ bên trong.
“Tiền bối, mấy bản kế hoạch dự án mà chị Hướng Hảo từng làm, em đều đã nghiên cứu rất kỹ rồi, em muốn thử tự mình làm một dự án.”
Trong giọng nói của Tần Tư lộ rõ vẻ cưng chiều và khích lệ.
“Người trẻ có chí tiến thủ là chuyện tốt, vừa hay anh đang định thành lập tổ dự án ba, quay đầu lại em sang đó thử tự mình dẫn một nhóm đi.”
Tim tôi lạnh buốt.
Việc công ty sắp thành lập tổ dự án ba, thực ra tôi đã biết từ lâu.
Trước đây Tần Tư từng nói với tôi rằng anh muốn tôi sang dẫn dắt tổ dự án ba.
Bởi vì định vị của tổ dự án ba là các dự án lớn, chủ yếu phụ trách những dự án ở nước ngoài.
Nhưng bây giờ, chỉ vì một câu nói của Tiểu Tần, anh lại lập tức giao nó cho cô ta.
Bỗng nhiên tôi nhớ ra một chuyện trước giờ mình đã bỏ qua.
Tiểu Tần, Tần Lệ, là đàn em cùng trường của Tần Tư, cũng là người được chính anh đưa vào công ty.
Lúc đó, anh giao Tần Lệ cho tôi, bảo tôi phải đào tạo cô ta thật tốt.
Tôi cứ tưởng anh làm vậy vì cùng xuất thân một trường.
Nhưng hình như… không phải vậy.
Từ khi Tần Lệ vào công ty, Tần Tư đã đặc biệt thiên vị cô ta, đủ loại dự án đều bảo tôi dẫn theo cô ta cùng làm.
Sau khi dự án thành công, anh còn đem toàn bộ tiền hoa hồng dự án cho cô ta.
Ban đầu tôi cũng từng thấy khó hiểu.
Nhưng khi đó Tần Tư nói với tôi rằng hoàn cảnh gia đình Tần Lệ khó khăn, bố mẹ đều bệnh phải nằm viện, cả nhà đều trông vào một mình cô ta, anh chỉ muốn giúp đỡ một chút.
Tôi tin.
Nhưng nghĩ kỹ lại thì, sự giúp đỡ của anh dành cho Tần Lệ ngày càng nhiều, từ lâu đã vượt quá ranh giới của bạn bè.
Ban đầu, anh thường xuyên giúp Tần Lệ làm việc, còn đưa cô ta về nhà ăn cơm.
Sau đó, Tần Lệ nói tiền thuê nhà quá đắt, anh dứt khoát cho cô ta thuê căn nhà tân hôn của chúng tôi vừa mới sửa xong, lại còn miễn tiền thuê.

