“Bốp!” Lần này tôi và Khương Siêu Việt còn chưa kịp ra tay, Đại Bạch đã bay lên cho hắn một cái tát trời giáng.

Cuối cùng, Thẩm Diệu Xuyên vẫn phải không tình không nguyện cúi đầu xin lỗi.

Tôi lấy điện thoại ra quay lại bộ dạng hắn xin lỗi, rồi bấm gọi một cuộc điện thoại.

Đầu dây bên kia rất nhanh đã bắt máy.

Không đợi đối phương lên tiếng, tôi đã chiếm thế chủ động:

“Ông già, nhà họ Tần các người làm việc cũng quá không đáng tin rồi đó…”

“Là nhà họ Tần của chúng ta.” Đầu bên kia phản bác.

Đó là ông cụ nhà họ Tần, cũng là ông nội ruột của tôi.

________________________________________

5

Tôi và ông gặp nhau trong một buổi hoạt động câu cá của viện dưỡng lão ở huyện chúng tôi.

Khi đó ông ngồi bên tay trái tôi.

Mang theo bộ dụng cụ tốt nhất, vậy mà cả buổi không câu được con nào.

Mồi ông thả xuống, toàn giúp tôi gom cá lại.

Ông đi sang xem xô cá đầy ắp của tôi, muốn bắt chuyện hỏi bí quyết, lại phát hiện tôi trông rất giống cô con gái út đã qua đời của ông.

Thế là ông cho người đi điều tra thân phận của tôi.

Chuyện tôi và Tần Thù bị bế nhầm khi nhỏ mới được phơi bày sự thật.

Trò chuyện với ông cụ Tần vài câu, tôi cũng hiểu ra.

Hôm nay ông cố ý không sắp xếp người đưa tôi tới gặp bố mẹ ruột, cũng không nói trước cho tôi biết tình huống kỳ quái của họ, chính là muốn thử tôi.

Nếu tôi thật sự đơn giản bị cặp bố mẹ ruột kia lừa ký từ bỏ cổ phần, vậy ông sẽ phải suy nghĩ lại vị trí tương lai của tôi trong nhà họ Tần.

“Vậy cái Thẩm Diệu Xuyên này rốt cuộc là sao?” Tôi hỏi.

“Thế nào, không hài lòng với đối tượng liên hôn này à?” Ông cụ Tần nói.

“Còn phải xem anh ta có bao nhiêu giá trị đối với hơn hai trăm tỷ của tôi đã.” Tôi nói thẳng.

Ông cụ Tần cũng không vòng vo:

“Người thừa kế nhà họ Thẩm là anh cả của nó, nó còn có một người chị hai rất lợi hại, tài sản cốt lõi của tập đoàn Thẩm sau này chẳng liên quan nhiều tới nó. Nhưng quỹ Tinh Nguyện của bà cụ nhà họ Thẩm là cổ đông lớn thứ ba của Công nghệ Tần Lâm, bà rất thương đứa cháu út này, phần cổ phần trong tay bà tương lai khả năng cao sẽ giao cho Thẩm Diệu Xuyên.”

“Ồ.” Tôi dừng lại suy nghĩ một chút, nói, “Vậy ông giúp cháu một việc được không?”

“Ôi chao.” Ông cụ Tần ở đầu dây bên kia cười ha hả, “Tiếng ‘ông nội’ này đúng là không gọi uổng công, cháu nói thử xem.”

“Hôm nay cháu muốn đưa Thẩm Diệu Xuyên và Tần Thù cùng về, về nhà bố mẹ nuôi cháu. Ông giúp cháu xử lý bên nhà họ Thẩm.” Tôi nói.

“Định bồi dưỡng tình cảm à?” Ông cụ hỏi.

“Cải tạo lại. Thiếu gia này mở miệng ra là mùi tổng tài bá đạo phim ngắn.” Tôi nói, “Có vị hôn phu như vậy làm cháu trông rất thiếu phẩm vị.”

Tôi cúp máy, quay đầu nhìn Thẩm Diệu Xuyên và Tần Thù đang há hốc mồm.

“Đừng đứng đơ nữa, đi thôi.”

“Không phải, cô dựa vào cái gì mà dẫn tôi đi?” Thẩm Diệu Xuyên hoàn hồn gào lên, “Hơn nữa ai là vị hôn phu của cô chứ!”

“Tôi là thiên kim thật của nhà họ Tần, hôn sự là do hai nhà Tần – Thẩm định, vậy liên hôn đương nhiên phải rơi vào đầu tôi.” Tôi quay sang hỏi Tần Thù, “À đúng rồi, còn chưa hỏi ý kiến cậu, cậu còn muốn vị hôn phu này không?”

Tần Thù lập tức lắc đầu, trên mặt thậm chí còn có chút nhẹ nhõm như vừa thoát khỏi một kẻ điên.

Tôi: “Tôi không ý kiến, vợ chưa cưới cũ của anh cũng không ý kiến, chỉ có anh lắm chuyện.”

Thẩm Diệu Xuyên bị tôi chặn họng đến đỏ bừng cả mặt.

Đại Bạch thấy vậy, lại nhảy lên mổ một phát vào mông hắn.

Dưới sự uy hiếp bằng vũ lực của tôi, Khương Siêu Việt và Đại Bạch, Thẩm Diệu Xuyên ngoan ngoãn theo chúng tôi lên chiếc Wuling Hongguang chở hàng của xưởng nhà họ Khương.

________________________________________

6

“Bổn thiếu gia cả đời chưa từng ngồi cái xe rách như thế này.”

Trên xe, Thẩm Diệu Xuyên cứ lải nhải phàn nàn không ngớt.

Tôi nghe mà thấy phiền, liền đưa hai ngón tay ra, như bóp mỏ ngỗng vậy, bóp lấy môi hắn.

Bình thường lúc chê Đại Bạch ồn ào, tôi cũng làm thế này.

“Cô làm gì vậy?” Hắn hoảng hốt hất tay tôi ra.

“Anh rất ồn.” Tôi ghé sát mặt lại gần hắn, uy hiếp, “Từ giờ bắt đầu câm miệng cho tôi.”

“Cô…”

Hắn lại nhìn chằm chằm vào mặt tôi. Ánh mắt vốn còn hơi bực bội, đột nhiên thay đổi, ngay cả tai cũng đỏ lên như bị lửa đốt.

“Chuyện gì vậy?” Tôi khó hiểu nhìn sang Tần Thù.

Tần Thù liếc Thẩm Diệu Xuyên một cái, vẻ mặt kiểu “biết ngay mà” xen lẫn bất lực:

“Anh ta từ nhỏ đã thầm thích cô út đã qua đời của nhà họ Tần. Trước đây vì Tần Y Y trông giống cô út hơn tôi nên anh ta luôn giúp Tần Y Y. Nhưng cậu còn giống cô út hơn cả Tần Y Y.”

“Ha, cái thể loại văn học thế thân máu chó gì đây?” Khương Siêu Việt đang lái xe nhìn qua gương chiếu hậu, cười nhạo, “Thiết lập tổng tài não tàn của anh cũng đầy đủ thật đấy.”

“Các cô nói linh tinh gì đó, tôi vốn dĩ chỉ là…”

“Được rồi, anh câm miệng.” Tôi một câu chặn họng Thẩm Diệu Xuyên, rồi quay sang Tần Thù, “Cậu chắc cũng chưa từng ngồi kiểu xe này nhỉ.”

Tần Thù sững người một chút, vội nói:

“Không không, tôi thấy xe này cũng tốt mà.”

Cứ thế, trong lúc tán gẫu, tôi cũng nắm rõ được tình hình cơ bản của bố mẹ nhà họ Tần.