Tôi trốn sau gốc cây quan sát một lúc rồi quay lại làm bài tập.

Chẳng bao lâu sau, bên tai tôi vang lên tiếng kêu cứu yếu ớt của Lạc Thư An.

Tôi không kịp suy nghĩ nhiều, lập tức chạy tới.

Thằng nhóc đó đang vùng vẫy trong hồ bơi, miệng liên tục sặc nước, sắp chìm rồi.

Lạc Thư Vy dường như bị doạ ngốc, chỉ đứng ngây trên bờ khóc.

Hồ bơi không sâu với tôi, tôi xuống nước kéo mạnh Lạc Thư An lên bờ, đến tóc cũng không ướt.

Bố mẹ nghe tin chạy đến, hoảng hốt.

“Thư An! Con sao vậy?”

Lạc Thư An liên tục phì phì phun nước bẩn, chỉ tay vào tôi.

“Là chị ấy! Chị ấy đẩy con xuống! Chị ấy muốn trả thù con!”

“Cái gì?” Mặt họ trắng bệch, “Vy Vy, có phải vậy không?”

Lạc Thư Vy không nói có cũng chẳng nói không.

“Hu hu hu xin lỗi, con không nhìn rõ……”

Bố không nhịn nổi nữa, tát tôi một cái thật mạnh.

“Lạc Thư Di! Em trai chỉ nghịch chút thôi, mà con muốn lấy mạng nó?!”

“Tim con làm bằng đá sao?!”

Mẹ định nói rồi lại thôi, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng.

Tôi mím môi, rút ra một chiếc camera siêu nhỏ giấu trong tóc, rồi mở điện thoại.

“Xem xong cái này rồi hẵng phán xét con.”

Trong màn hình hiển thị rõ ràng, tôi là nghe thấy tiếng cầu cứu của Lạc Thư An mới chạy đến cứu, chuyện nó rơi xuống nước không liên quan gì đến tôi.

Bố tôi cứng họng, bàn tay vừa đánh tôi giờ không biết nên đặt đi đâu.

“Con ngốc này, sao không lấy ra sớm hơn?”

Còn vì sao nữa?

Nếu lấy ra sớm, tôi đã không ăn cái tát đó.

Không bị tát, thì không có tiền.

Một cái tát đổi được một vạn, rất đáng.

Mẹ hỏi, “Thư Di, sao con lại vô duyên vô cớ gắn thứ đó trên đầu?”

Tôi mỉm cười, “Không phải dùng được rồi sao?”

Bà sững sờ, sau đó quay ra mắng Lạc Thư An, “Thằng nhóc thối, dám nói dối hả? Hôm nay mẹ đánh cho mông con nở hoa!”

Lạc Thư Vy liếc mắt ra hiệu cho Lạc Thư An.

Lạc Thư An lập tức ôm chân bố vừa khóc vừa làm nũng.

“Em ở dưới nước bị lú, xin chị tha thứ cho em!”

Mẹ làm bộ làm tịch đánh cậu ta vài cái.

“Chị sao lại chấp nhặt với em làm gì? Sau này đừng nói bừa nữa nhé!”

Tôi không có tâm trạng diễn chung với họ, chỉ lấy điện thoại ra.

Bố rất sảng khoái chuyển tiền.

Vì tay ông đánh quá mạnh, khiến mặt tôi nhìn rất đáng sợ, ông đặc biệt chuyển thêm một vạn.

Đúng là một khách hàng hào phóng.

【5】

Liên tiếp bị vu oan, cảm giác tội lỗi của bố mẹ với tôi đạt đến đỉnh điểm.

Họ quyết định tổ chức họp báo, công khai với bên ngoài rằng tôi mới là thiên kim thật của nhà họ Lạc.

Hôm đó truyền thông toàn thành phố đều có mặt, khung cảnh náo nhiệt vô cùng.

Bố mẹ vây quanh tôi, để tôi đứng ở vị trí trung tâm trên sân khấu.

Họ tràn đầy niềm vui, chỉ có Lạc Thư An là vẫn mặt mũi cau có.

Ngay khi bố cầm micro định mở lời, tôi âm thầm đếm ngược trong lòng: 3, 2, 1.

Quả nhiên, điện thoại ông ấy đổ chuông.

Không phải tôi đoán trước, mà vì phim ngắn đều diễn như thế cả.

Sau khi nghe máy, sắc mặt bố lập tức thay đổi.

“Vy Vy bị tai nạn xe rồi! Mau! Mau theo tôi đến bệnh viện của tập đoàn Lạc thị!”

Mẹ sợ đến suýt ngồi bệt xuống đất, một tay nắm tôi, một tay kéo Lạc Thư An, lảo đảo chạy theo sau lưng bố.

Tại bệnh viện, Lạc Thư Vy nhắm mắt như đang ngủ.

Mặt cô ta trắng bệch, chân được băng bó dày cộp.

Bố mẹ sợ đến hồn bay phách lạc, nhào tới gào khóc thảm thiết.

“Vy Vy! Con có sao không? Mau mở mắt nhìn bố mẹ đi!”

Lạc Thư Vy không hề nhúc nhích.

Một bác sĩ mặc áo blouse trắng đi vào, vẻ mặt vô cùng lo lắng.

“Chủ tịch Lạc, phu nhân, tiểu thư mất máu quá nhiều, cần gấp máu nhóm AB. Dự trữ của bệnh viện không đủ, xin hai vị nhanh chóng nghĩ cách.”

Mẹ quay sang nhìn tôi, “Thư Di, nhóm máu con là AB đúng không?”

Hừm. Tôi nhếch mép cười, “Những tình tiết như thế này các người không thấy quen sao? Rút máu, hiến thận, giả chết……”

Rõ ràng là nhắm vào tôi.

Vừa lấy điện thoại định mở phim ngắn cho họ xem, bố đã bất ngờ hất văng nó ra.

“Đến lúc này rồi còn xem cái đó làm gì! Con vô cảm đến mức trơ mắt nhìn em chết sao?”

Tôi nhặt điện thoại lên, giơ năm ngón tay.

“Năm vạn, đưa năm vạn tôi sẽ cho lấy bốn trăm ml.”

Lạc Thư An đấm đá tôi liên tục.

“Tôi biết mà, chị đến nhà chúng tôi chỉ vì tiền! Đồ đàn bà thối tha!”

Mẹ khóc vì đau lòng, bà không hiểu tại sao tôi cần nhiều tiền đến thế.

“Thư Di,” bà khó nhọc mở lời, “Người trong nhà, sao lại phải nói chuyện tiền nong?”

Bố đã hoàn toàn thất vọng về tôi.

Ông nóng nảy quát lớn: “Đừng nói nữa, đưa mã thanh toán đây, đưa tiền! Mau đi hiến máu!”

Tôi không nói thêm gì, ngoan ngoãn nhận tiền rồi theo bác sĩ đi rút máu.

Cả nhà ba người họ quây lấy Lạc Thư Vy, không ai bận tâm tôi có chịu được việc rút máu nhiều hay không.