Mười năm trước, trong đầu tôi bỗng xuất hiện một “Hệ thống Tranh sủng”.
Nó nói tôi là thiên kim giả, đến năm hai mươi hai tuổi, thiên kim thật sẽ quay về cướp đi tất cả, còn tôi sẽ bị đuổi khỏi nhà hào môn, chết cóng ngoài đầu đường xó chợ.
Tôi sợ đến phát khóc, đem mọi chuyện kể hết với người nhà, cả nhà lập tức cho làm giám định huyết thống — kết quả, tôi thật sự là giả.
Thế nhưng suốt mười hai năm ròng, chúng tôi vẫn không tài nào tìm ra thiên kim thật.
Mãi đến khi cô ấy hai mươi hai tuổi, cuối cùng cũng xuất hiện.
Nhưng thứ chờ đợi tôi không phải là sự xua đuổi…
Tôi tên là Phó Hoài Tư, tiểu thư nhà họ Phó được nuôi dưỡng suốt hai mươi hai năm, dưới gối… à không, bên dưới chỉ có một cậu em trai.
Vào sinh nhật mười tuổi, một giọng nói máy móc lạnh băng bất ngờ nổ tung trong đầu tôi, không hề báo trước:
【Hệ thống tranh sủng liên kết thành công.】
【Cảnh báo: Ký chủ là thiên kim giả của nhà họ Phó. Thân phận thật là con gái một gia đình bình thường, bị tráo đổi ác ý từ khi mới lọt lòng.】
【Năm hai mươi hai tuổi, thiên kim thật sẽ trở về nhà họ Phó, giành lấy toàn bộ yêu thương. Ký chủ sẽ bị đuổi khỏi nhà, lưu lạc đầu đường, chịu đủ mọi nhục nhã, cuối cùng chết cóng trong gầm cầu vào đêm sinh nhật hai mươi lăm tuổi.】
Đằng sau nó còn nói gì đó kiểu như có thể dựa vào việc tranh sủng để thay đổi vận mệnh, nhưng tôi chẳng nghe lọt tai thêm được nữa.
Từ nhỏ tôi đã được ông nội nâng niu trong lòng bàn tay, được ba mẹ cưng chiều mà lớn lên, làm sao chịu nổi chuyện như thế cho được.
Tôi “oà” một tiếng rồi bật khóc, chân trần lao từ phòng trên tầng hai xuống, vừa chạy vừa lảo đảo, nhào thẳng vào phòng khách.
Ông nội đang ngồi đọc báo, ba mẹ đang bàn xem kỳ nghỉ hè này sẽ đi đâu chơi, còn em trai tôi, Phó Hoài Tu, đang ngồi một bên chơi đồ chơi.
Tôi lao đến trước mặt ba mẹ, khóc đến nấc nghẹn:
“Con không phải con gái của ba mẹ! Con phải đi tìm ba mẹ ruột của mình rồi! Tạm biệt ba mẹ, tối nay con sẽ ra khơi đi xa—”
“Tạm biệt ông nội.”
Phó Hoài Tu lúc ấy mới tám tuổi là người phản ứng nhanh nhất, nó giơ chiếc xe tải đồ chơi nhỏ lên, mắt sáng long lanh: “Chị ngồi xe của em đi!”
Cặp ba mẹ vốn luôn chẳng mấy đáng tin của tôi, thành công đứng hình đến tận nửa phút.
Mẹ tôi là người đầu tiên hoàn hồn, ôm chầm lấy tôi, giọng run run: “Bảo bối, ai nói linh tinh với con thế? Nói cho mẹ biết, mẹ đi xé rách cái miệng hắn!”
Ba tôi thì mặt tái xanh, vơ lấy điện thoại định kiểm tra camera ngay.
Chỉ có ông nội là đặt tờ báo xuống, nhìn tôi một lát.
Sau đó ông cầm ống nghe điện thoại bàn lên, giọng điềm tĩnh: “Gọi bác sĩ Trương tới một chuyến, lấy mẫu, làm giám định huyết thống khẩn cấp. Cả nhà đều làm.”
Làm xong hết thảy, ông mới kéo tôi ra khỏi lòng mẹ, dùng bàn tay thô ráp lau nước mắt cho tôi: “Tư Tư, nói cho ông nội biết, vì sao con lại đột nhiên nói như vậy?”
Tôi vừa thút thít vừa kể hết không sót gì.
Hệ thống đột nhiên xuất hiện trong đầu tôi, hệ thống nói tôi là giả.
Hệ thống nói thiên kim thật sẽ trở về vào năm hai mươi hai tuổi.
Hệ thống nói tôi sẽ bị đuổi đi, sẽ chết.
Mỗi câu tôi nói ra, sắc mặt ba mẹ lại trắng thêm một phần.
Chỉ có ông nội là gật đầu, xoa đầu tôi: “Ngoan, đừng khóc. Đợi kết quả đã.”
Chiều hôm sau, báo cáo giám định được đưa đến tay ông nội.
Tôi quả thật không phải con ruột của ba mẹ.
Mẹ ôm miệng bật khóc thành tiếng, ba thì bất lực thở dài.
Hoài Tu siết chặt vạt áo tôi, khẽ hỏi: “Chị ơi, chị thật sự phải đi sao?”
Ông nội đặt bản báo cáo xuống, rồi ngẩng đầu nhìn tôi: “Tư Tư, lại đây.”
Tôi bước tới.
“Năm đó bị đánh tráo, con chỉ là một đứa bé còn trong tã lót, không thể tự quyết. Chuyện này không phải lỗi của con.”
“Nhưng đứa trẻ thật sự của nhà họ Phó đã lưu lạc bên ngoài, có lẽ đã phải chịu rất nhiều khổ cực. Những gì hiện giờ con có vốn dĩ nên thuộc về nó.”
“Cho nên con đi hay ở, chỉ có thể đợi nó trở về, để chính nó quyết định.”
“Điều nhà họ Phó có thể bảo đảm là ít nhất sẽ nuôi con đến năm mười tám tuổi, trước khi con rời khỏi đây, sẽ cho con cuộc sống tốt nhất, nền giáo dục tốt nhất. Để sau này dù chỉ có một mình, con vẫn có thể sống thật tốt.”
“Tiền tiêu vặt, quà cáp con nhận được trước khi rời khỏi nhà họ Phó, đến lúc đó đều thuộc về con. Nhà họ Phó không bạc đãi trẻ con.”
Tôi ra sức gật đầu.
Từ ngày đó, tôi khắc cốt ghi tâm hai chuyện:
Thứ nhất, tôi là thiên kim giả của nhà họ Phó.
Thứ hai, đến năm hai mươi hai tuổi, thiên kim thật sẽ trở về.
Việc tìm kiếm thiên kim thật lập tức được khởi động.
Kỳ lạ là, với năng lực của nhà họ Phó, vậy mà vẫn không tra ra được.
Năm đó mẹ tôi sinh con trong bệnh viện tư do nhà họ Phó nắm quyền khống chế, ở phòng bệnh cao cấp nhất, có người chuyên trách chăm sóc, thế mà đứa bé vẫn bị đánh tráo.
Toàn bộ hồ sơ sản phụ sinh cùng kỳ đều được nhà họ Phó lấy về, đối chiếu từng người một, nhưng không nhà nào đang nuôi đứa con gái thật của nhà họ Phó cả.
Có người có thể sẽ hỏi, nhà hào môn chẳng phải năm nào cũng khám sức khỏe sao? Sao bao năm vẫn không phát hiện ra điều bất thường?
Tôi chỉ có thể nói, nhà ai bình thường lại năm nào cũng kéo con cái đi làm giám định huyết thống chứ?
Năm đó, lúc thiên kim thật chào đời, từng làm giám định, sau đó mẫu xét nghiệm được lưu vào kho.
Còn tôi, là sau khi mẫu giám định kia bị lấy đi, mới bị thay vào lồng ấp.
Trùng hợp hơn nữa là, nhóm máu của tôi lại giống hệt cô ấy.
Vì thế suốt mười năm, mọi chuyện đều bình yên vô sự.
Mãi đến khi hệ thống xuất hiện.
Còn cái “hệ thống tranh sủng” trong đầu tôi, cũng đã bị nghiên cứu đến nơi đến chốn.
Công năng duy nhất của nó là nhắc tôi làm sao để lấy được “điểm được cưng chiều” từ người nhà, đồng thời còn có thể hiển thị theo thời gian thực trạng thái cảm xúc và nhu cầu tiềm ẩn của họ.
Ví dụ như ba tôi lén lút muốn xin ông nội bức thư pháp ông cất giữ như báu vật làm quà sinh nhật; mẹ tôi thì để mắt đến món bảo vật trấn tiệm của một hiệu trang sức nào đó, nhưng ngại mở lời.
Tôi hoàn toàn có lý do để nghi ngờ, hai người này là sau khi nghe được năng lực của hệ thống tôi thì bịa đại ra tại chỗ.
Đồ đều là đồ tốt thật, nhưng tôi lực bất tòng tâm.
Trước mắt, người cảm thấy hệ thống này hữu dụng nhất là cậu em trai nhỏ hơn tôi hai tuổi, Phó Hoài Tu. Mỗi lần nó gây họa, nó đều chạy đến chỗ tôi để xác định xem lúc nào thích hợp nhất để nhận sai.
Thật ra tôi thấy nó nghĩ nhiều rồi, vì theo hiểu biết bao năm nay của tôi, với ba mẹ thì nhận sai không cần chọn thời điểm, bởi những gì họ gánh được, họ đều sẽ tha thứ.
Dù rằng xưa nay bọn họ vốn chẳng gánh nổi chuyện gì.
Còn nếu là lỗi lớn đến mức phải trình lên trước mặt ông nội, vậy thì chẳng có thời điểm nào là thời điểm tốt cả.
Bởi vì ông nội có một bộ gia quy riêng dành cho chúng tôi, phạm lỗi gì thì chịu phạt nấy.
Trong cái nhà này, ông nội là gia trưởng tuyệt đối, lời nói ra không ai được cãi.
Ông quyết định tìm thiên kim thật, thì nhà họ Phó liền dốc toàn bộ nguồn lực để tìm.
Nhưng lại cứ thế mà không tìm thấy.
Thời gian trôi qua từng năm, lời tiên đoán của hệ thống như thanh gươm Damocles treo lơ lửng trên đỉnh đầu tôi.
Nhưng tôi sẽ không ngồi chờ chết.
Tôi học hành không được xem là thông minh, cố gắng đến đâu thành tích cũng chỉ lưng chừng ở mức trung bình.
Vì vậy năm mười tám tuổi, học lớp mười hai, tôi quyết định tham gia thi nghệ thuật.
Theo sự hiểu biết của tôi về người nhà, cho dù sau này tôi phải rời khỏi nhà họ Phó, chỉ cần dựa vào chút tình nghĩa “cô con gái nuôi của nhà họ Phó” này, thì trong giới giải trí, muốn kiếm miếng cơm chắc cũng không khó.
Từ năm hai đại học, tôi đã mượn chút thế lực vẫn chưa rời khỏi mình của nhà họ Phó để nhận vài vai phụ hạng bốn hạng năm, vừa tích lũy kinh nghiệm, vừa dành dụm tiền.
Cuộc sống cứ từng bước đâu vào đấy, ngoại lệ duy nhất là Phó Hoài Tu.
Di truyền gen đúng là một tờ vé số, đối với ông nội mà nói, ba tôi và Hoài Tu chính là minh chứng cho việc ông có vận may không tốt.
Nhưng Hoài Tu ít ra vẫn hơn ba tôi một bậc, từ nhỏ thành tích học tập của nó đã tốt hơn tôi, tuy chưa đạt đến yêu cầu của ông nội, nhưng thi đỗ đại học trọng điểm là không thành vấn đề.
Ba tôi đã dùng thực lực chứng minh ông ấy không giữ nổi cơ nghiệp, nên toàn bộ hy vọng của ông nội đều dồn cả lên Hoài Tu.
Kết quả là Phó Hoài Tu lặng lẽ không nói tiếng nào, chạy đi tham gia chương trình tuyển tú, mà còn thật sự để cho một kẻ hoàn toàn không có nền tảng như nó ra mắt thành công.
Quả nhiên trên đời này vẫn là nhìn mặt mà sống.
Ngày nó đội mái tóc bạc mới nhuộm, mang theo lớp trang điểm sân khấu nồng đậm về nhà, ông nội cầm gậy lên đánh ngay tới.
Ba mẹ đứng bên cạnh, đến thở mạnh cũng không dám.
Tôi chỉ dám nhỏ giọng khuyên:
“Ông nội đừng giận quá, kẻo hại sức khỏe.”
“Đánh Hoài Tu cũng không cần vội ngày này, hai hôm nay nó đều sẽ ở nhà.”
“Ông nội chậm thôi ạ.”
“Ông nội, việc tốn sức thế này hay là để ba làm thay đi ạ.”
Phó Hoài Tu vừa gào oai oái vừa dùng ánh mắt đau đớn kiểu “chị đã phản bội em” nhìn tôi.
Tôi lặng lẽ quay đầu đi.
Xin lỗi nhé em trai, chị cũng hy vọng em có thể kế thừa gia nghiệp.
Dù nói nghe có vẻ thoải mái thế nào, tôi cũng có chút ích kỷ của riêng mình. Tính tình của thiên kim thật ra sao còn chưa biết, nếu sau này tôi phải rời khỏi nhà họ Phó, vậy thì chắc chắn việc Hoài Tu nắm quyền sẽ có lợi cho tôi hơn.
Đáng tiếc là trận đòn ấy vẫn không làm nó tỉnh ngộ.
Trước khi về nhà nó đã ký hợp đồng với công ty, một đầu cắm thẳng vào giới giải trí, trở thành idol ca hát nhảy múa.
Cứ như vậy, vừa thấp thỏm vừa từng bước bình thường trôi qua, tôi hai mươi hai tuổi.
Thời điểm hệ thống dự báo, đã đến.
Thiên kim thật được tìm thấy vào một buổi chiều mùa xuân bình thường đến mức chẳng có gì đáng nói.
Tìm được như thế nào, chi tiết tôi không hỏi.

