Thiên kim giả nhảy lầu, vu oan là tôi đẩy.
Nhưng cô ta không biết, tôi đã trói buộc với một hệ thống “loop hành động”.
Tôi có thể chỉ định bất kỳ một động tác nào của cô ta, bắt cô ta lặp lại đúng một trăm lần.
Sau khi thiên kim giả như xác sống, liên tục bò lên tầng hai rồi nhảy xuống đủ một trăm lần…
Ba mẹ và anh trai thiên vị của tôi hoàn toàn phát điên.
1
“Tô Vãn Hạ, chị xong đời rồi. Lần này, ba mẹ chắc chắn sẽ không tha cho chị đâu.”
Tô Minh Dao vừa cười hì hì nói xong câu đó, đã ngửa người lao thẳng xuống từ cửa sổ tầng hai.
Cả người rơi xuống bụi hoa sát chân tường.
Bà giúp việc đang tưới cây hoảng đến mức hét ầm lên.
Ba mẹ và anh trai tôi từ trong nhà chạy vội ra sân.
Vừa nhìn thấy Tô Minh Dao, tất cả đều rối loạn.
Mẹ tôi khóc nấc tại chỗ. Ba tôi vội vàng gọi cấp cứu.
Anh trai tôi thì quỳ sụp xuống cạnh Tô Minh Dao, gần như sụp đổ mà gào lên:
“Dao Dao… sao lại thành ra thế này?! Ai? Là ai làm?!”
Tô Minh Dao run rẩy giơ cánh tay bị cành hoa rạch xước lên. Bộ váy voan trắng càng làm cô ta trông mong manh, đáng thương.
Cô ta chỉ lên tôi đang đứng trên tầng hai:
“Anh… Dao Dao không biết mình đã làm sai gì… chị ấy… đau quá, hu hu…”
Ngay lập tức, ba ánh mắt đồng loạt bắn về phía tôi.
Lớp vỏ dịu dàng trước đây biến mất sạch.
Cái gọi là tình thân máu mủ cũng chẳng còn.
Trong mắt họ chỉ còn sự căm ghét dành cho tôi, một kẻ đột ngột chen vào gia đình này, dám làm tổn thương cô con gái, cô em gái được họ nâng niu suốt bao năm.
Nếu là kiếp trước, có lẽ tôi sẽ bị những ánh mắt lạnh lẽo ấy đâm đến đau lòng.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy phấn khích.
“Hệ thống, chính là động tác nhảy lầu đó. Thiết lập lặp lại một trăm lần.”
2
Kiếp trước, kế hoạch này của Tô Minh Dao đã thành công.
Rõ ràng chỉ là vài vết thương ngoài da, nhưng lại khiến cả nhà họ Tô nổi trận lôi đình.
Họ lao lên, đấm đá tôi túi bụi, đánh tôi đến trọng thương nhiều chỗ.
Trong lúc họ đưa Tô Minh Dao đến bệnh viện, tôi ôm hận mà chết.
Sau khi chết, linh hồn tôi lơ lửng giữa không trung, nhìn thấy vô số dòng bình luận hiện lên:
“Thiên kim thật đáng thương quá!! Cả nhà họ Tô đúng là một lũ khốn nạn đáng chết!”
“Tác giả muốn viết thiên kim giả thành nữ chính ác độc thì viết truyện ngược tra đi! Thiên kim thật có tội gì đâu! Lấy cái chết vô tội của một nữ phụ để làm nền cho nhân vật ác độc của nữ chính, thật sự chạm đúng điểm sôi máu của độc giả!”
“Cả nhà này đúng kiểu nhân vật giả tạo trong mấy truyện thiên kim thật giả! Nếu sau này không sửa cốt truyện cho bọn họ chết hết, tôi report cả truyện!”
“Hồi sinh thiên kim thật! Cho cô ấy báo thù!”
Báo thù, báo thù, báo thù, báo thù, báo thù…
Những dòng bình luận lặp đi lặp lại, gần như nuốt chửng tầm mắt tôi.
Lúc đó tôi mới biết, hóa ra mình chỉ là nữ phụ pháo hôi, một thiên kim thật trong cuốn tiểu thuyết lấy Tô Minh Dao làm nữ chính ác độc.
“Đám độc giả kéo xuống spam nhiều quá, lặp như máy vậy! Thôi thì cho cô một hệ thống lặp hành động luôn. Truyện này tôi drop, phần sau cô tự xử nhé! Chuồn đây!”
Một người nghi là tác giả để lại câu đó rồi biến mất hoàn toàn.
Còn tôi, thật sự mang theo hệ thống ấy, trọng sinh về đúng khoảnh khắc trước khi Tô Minh Dao nhảy lầu.
Nhìn khuôn mặt đắc ý nhưng cố làm ra vẻ ngây thơ đáng yêu kia, cơn đau và mối hận bị đánh đập đến chết ở kiếp trước cùng lúc cuộn trào khắp người tôi.
Kiếp trước, tôi bị cốt truyện khống chế đến chết.
Kiếp này, tôi sẽ để cả nhà này nếm thử cảm giác bị “bàn tay vàng” nghiền nát.
“Tô Vãn Hạ!! Mày điên rồi à?! Dám đẩy Dao Dao? Mày cút xuống đây cho tao!”
Giống hệt kiếp trước, anh trai Tô Chước từ dưới lầu chạy lên, hoàn toàn không quan tâm tôi chỉ là một cô gái gầy yếu. Anh ta vung nắm đấm, định đánh tôi.
“A!!! Dao Dao!!! Dao Dao, con đi đâu vậy?!”
Nhưng lần này, tiếng hét của mẹ tôi đã chặn bước anh ta.
Anh ta theo phản xạ nhìn xuống dưới.
Chỉ thấy Tô Minh Dao đột nhiên dựng thẳng người dậy từ bụi hoa, cứng đờ như một cây gậy.
Cô ta cúi đầu, bắt đầu dùng dáng đi không còn nhận ra ai, bò cực nhanh lên lầu.
Cô ta húc thẳng vào Tô Chước đang chắn trên cầu thang.
Sau đó ngồi phịch lên khung cửa sổ trước mặt tôi.
Ánh mắt trống rỗng, nhưng vẫn nói rõ ràng đúng câu thoại ban đầu:
“Tô Vãn Hạ, chị xong đời rồi. Lần này, ba mẹ chắc chắn sẽ không tha cho chị đâu.”
Rồi cô ta ngửa người ra sau.
“Rầm!”
Lại nhảy xuống.
“Aaaaaaa!”
Mẹ tôi và bà giúp việc dưới lầu lại hét lên.
Ba tôi đơ người.
Điện thoại rơi thẳng xuống đất.
“Dao Dao!!!”
Tô Chước gào đến khản giọng rồi lao xuống.
Nhưng còn chưa kịp chạy đến cửa, Tô Minh Dao đã bò lên lại.
“Rầm!”
Cô ta lại húc bay anh ta, bò lên cửa sổ.
“Tô Vãn Hạ, chị xong đời rồi. Lần này, ba mẹ chắc chắn sẽ không tha cho chị đâu.”
Rồi lại nhảy xuống.
“Mau! Mau lên! Chặn con bé lại!”
Ba mẹ tôi lúc này mới kịp phản ứng, hoảng loạn gào lên.
Tô Chước lao tới:
“Dao Dao!”
“Rầm!”
Lại bị Tô Minh Dao húc ngã.
Cô ta tiếp tục nhảy xuống.
“Dao Dao!”
“Rầm!”
“Dao Dao!!”
“Rầm!”
“Mặt anh sắp bị húc nát rồi… áaaa!”
“Rầm!”
Đến lần thứ mười, tốc độ của Tô Minh Dao đã nhanh ít nhất gấp năm lần lúc đầu.
Cô ta trực tiếp hất văng Tô Chước, khiến anh ta ngã dúi xuống sàn tầng một.
Kính mắt vỡ tan đầy đất.
Loop hành động chính là như vậy.
Càng lặp, tốc độ càng nhanh. Mà tốc độ càng nhanh, lực va chạm càng lớn.
Ba mẹ tôi lao lên, hai người hợp sức ôm chặt Tô Minh Dao.
Kết quả bị quán tính kéo lê hơn mười mét.
Cánh tay, ngực trước và lưng của họ bị mấy cạnh gỗ cứng cào rách một lớp da.
Hai người đau đến la oai oái:
“Con điên rồi à?! Ba mẹ mà cũng húc sao?!”
“Dừng lại! Dừng lại ngay! Có nghe không hả?!”
Miệng thì nói vậy.
Nhưng sau đó, ba người họ chẳng ai còn dám lại gần Tô Minh Dao nữa.
Khoảng trống từ cửa ra vào đến cầu thang, họ không dám bước vào nửa bước.
Chỉ có thể co rúm trong góc, trừng mắt hoảng sợ nhìn Tô Minh Dao lần lượt bò lên lầu.
Mỗi một lần đều kèm theo tiếng khóc nức nở của mẹ tôi.
Nhưng lúc đó mới chỉ là lần thứ hai mươi lăm.
3
Khi Tô Minh Dao nhảy đến lần thứ năm mươi lăm, trời đã tối đen.
Cô ta bước vào giai đoạn loop cực hạn, động tác nhanh đến mức gần như chỉ còn tàn ảnh.
Mẹ tôi đã khóc không nổi nữa.
Thay vào đó là nỗi sợ khổng lồ.
Không sợ sao được?
Lần đầu Tô Minh Dao nhảy lầu, cô ta đã bố trí sẵn mọi thứ. Vì muốn diễn khổ nhục kế, cô ta chỉ để mình bị thương ngoài da.
Nhưng không chịu nổi việc nhảy từ cùng một độ cao xuống hơn năm mươi lần.
Cùng một vết thương bị xé rách hơn năm mươi lần.
Tô Minh Dao bây giờ quần áo tả tơi, mặt mũi lem luốc, cơ thể hoàn toàn dựa vào hệ thống chống đỡ.
Cô ta từ khung cửa tối om bò ra, phát ra tiếng khục khặc.
Nhìn xa như con khỉ nhện bị nướng cháy.
Nhìn gần thì như Sadako tái thế.
Ai nhìn mà không run?
“Ba mẹ! Nghĩ cách gì đi chứ!!! Cứ nhảy thế này, người sẽ hỏng mất!”
Chỉ có Tô Chước vẫn còn đau lòng cho em gái.
Cũng đúng thôi.
Trước đó kính của anh ta bị Tô Minh Dao húc vỡ rồi. Anh ta cận nặng, nhìn không rõ cái thứ đang bò qua bò lại dưới đất kia rốt cuộc là gì.
Còn mẹ tôi, cổ họng đã khàn đặc vì hét, cả người mềm oặt dựa vào vai ba tôi.
Ba tôi thì ngồi xếp bằng, bắt đầu niệm Phật.
Dân làm ăn mà, tin mấy thứ này lắm.
Đến lần thứ chín mươi, trời đã hơi sáng.
Tô Chước quỳ bên cạnh vệt đen đỏ kéo dài do Tô Minh Dao bò ra, cả người đờ đẫn như mất trí.
Ba mẹ tôi tựa vào nhau, mồ hôi lạnh thấm ướt cả người, không phát ra được âm thanh nào.
Đến lần thứ một trăm, chiếc xe cấp cứu bị hệ thống khống chế cuối cùng cũng tới.
Nhân viên y tế đào Tô Minh Dao đang thoi thóp ra khỏi cái hố đất.
“Người nhà đâu?! Có người nhà nào đi theo không?!”
Nhân viên y tế gọi lớn bên ngoài.
Tô Chước lồm cồm bò dậy:
“Tôi! Tôi đi! Tôi đi cùng!”
Lúc này tôi mới thong thả đi xuống từ tầng hai, giả vờ cũng bị dọa đến thất thần.
Tôi bước tới đỡ ba mẹ:
“Ba mẹ! Mau đứng dậy đi… tình trạng của Dao Dao kỳ lạ quá! Hai người yên tâm để anh đi theo một mình sao?”
Hai người họ lúc này mới như bừng tỉnh khỏi cơn mộng.
Con gái nuôi thân đến mấy cũng là con gái.
Con trai mới là mạng sống của họ.
Hai lão già run rẩy đứng dậy:
“Đi, đi! Chúng ta phải đi xem sao!”
Ừ, đi đi.
Vở hay hơn còn ở phía sau.
Không xem thì phí lắm.
4
Tô Minh Dao không hổ là nữ chính của cốt truyện gốc, vậy mà vẫn nhặt về được một mạng.
Có thể thấy hào quang nhân vật chính mạnh thật, khó giết vô cùng.
Dù vậy, cô ta vẫn bị gãy xương và bầm dập nhiều chỗ khắp người.
Không nằm viện ba đến năm tháng thì đừng hòng xuống giường.
“Đau quá!!! Chuyện này là sao?! Sao tôi không cử động được?!”
“Mặt tôi… mặt tôi cũng đau quá!!! Hu hu hu!”
“Ba mẹ!! Anh!! Sao mọi người không lo cho con?!”
Tô Minh Dao chưa từng bị thương nặng như vậy.
Cô ta hoàn toàn không có ký ức về việc bị loop, chỉ biết hoảng sợ la hét, khóc không ngừng.
Cả nhà ba người kia đau lòng muốn tiến lên an ủi, nhưng lại không vượt qua nổi bóng ma tâm lý về “con khỉ nhện bị nướng cháy” trước đó.
Đặc biệt là Tô Chước.
Sau khi lên xe cấp cứu, anh ta sốt ruột nhào đến sát mặt Tô Minh Dao gọi cô ta.
Kết quả nhìn thấy một khuôn mặt đỏ máu cùng đôi mắt trắng dã đầy tia máu.
Anh ta suýt nữa ngất xỉu.
Chỉ có tôi.
Chỉ có tôi chịu được áp lực.
Tôi bước đến bên giường, nhẹ nhàng vỗ vào… lớp băng gạc bên ngoài vai Tô Minh Dao.
“Dao Dao, không sao đâu. Em phải cố chịu. Không chịu nổi thì sau này biết làm sao?”
Tôi bỗng hiểu vì sao hung thủ thích quay lại hiện trường gây án.
Tô Minh Dao bây giờ giống như đứa trẻ do chính tay tôi tạo ra.
Càng xấu, tôi càng thích.
Ngay cả khi cô ta không kịp duy trì vẻ hoa sen trắng thường ngày, gào lên với tôi:
“Tô Vãn Hạ?! Sao chị còn ở đây?! Là chị đúng không?! Là chị hại tôi thành ra thế này!”
“Ba mẹ!!! Là Tô Vãn Hạ! Chính chị ta hại con nhảy lầu! Mọi người mau xử chị ta đi! Mau lên!”
Tôi vẫn vô cùng bình tĩnh giải thích:
“Dao Dao, em trách chị cũng đúng… là chị không tốt, lúc đó không kịp ngăn em lại. Khi ấy ba mẹ cũng muốn ngăn em, nhưng…”
Tôi nhìn thấy nỗi sợ thoáng qua trên mặt ba mẹ.
Họ theo bản năng sờ lên những chỗ bị thương của mình.
Cơn đau khiến cơ thể họ sinh ra nỗi sợ sinh lý với Tô Minh Dao.
Nhưng tất cả những điều này, Tô Minh Dao đều không biết.
Cô ta chỉ biết ba mẹ đã không ngăn cô ta lại.
Vì sợ bị hủy dung, cô ta tức đến mức nói năng không kiêng nể gì:
“Tại sao mọi người không ngăn con?! Nếu mọi người ngăn con lại, con căn bản sẽ không thành ra thế này!”
Tôi chờ chính là câu này.
“Hệ thống, để cô ta nói câu đó một trăm lần.”
5
“Ba mẹ có ngăn con rồi! Nhưng không ngăn nổi!”
Ba tôi nhăn mặt giải thích:
“Sức con lớn quá!”
Mẹ tôi cũng vội vàng gật đầu:
“Đúng vậy, đúng vậy! Con còn kéo mẹ ngã nữa…”
Nói rồi, bà ta giơ cánh tay bị thương ra cho Tô Minh Dao xem.
“Con xem, trầy mất cả mảng da lớn.”
Nếu là bình thường, Tô Minh Dao chắc chắn sẽ lập tức xin lỗi bà ta.
Rồi đau lòng thổi thổi vết thương cho bà ta.
Nhưng bây giờ, cô ta vẫn trợn mắt giận dữ, dùng giọng điệu vừa sốt ruột vừa oán trách quát lên:
“Tại sao mọi người không ngăn con?! Nếu mọi người ngăn con lại, con căn bản sẽ không thành ra thế này!”
Ba mẹ tôi sững sờ.
Họ không thể tin nổi mà nhìn Tô Minh Dao.
Giọng mẹ tôi run lên:
“Dao Dao…?”
Tô Minh Dao tiếp tục hỏi:
“Tại sao mọi người không ngăn con?! Nếu mọi người ngăn con lại, con căn bản sẽ không thành ra thế này!”
Ba tôi bắt đầu nổi giận:
“Con nói chuyện với ba mẹ kiểu gì vậy?! Ba đã nói rồi, ba mẹ không ngăn nổi! Con còn trách ba mẹ như thế, ba giận thật đấy!”
“Tại sao mọi người không ngăn con?! Nếu mọi người ngăn con lại, con căn bản sẽ không thành ra thế này!”
“Con bị sao vậy? Không hiểu tiếng người à?!”
“Tại sao mọi người không ngăn con?! Nếu mọi người ngăn con lại, con căn bản sẽ không thành ra thế này!”
“Con nói lại lần nữa xem?!”
“Tại sao mọi người không ngăn con?! Nếu mọi người ngăn con lại, con căn bản sẽ không thành ra thế này!”
“Câm miệng!!!”
Ba tôi hoàn toàn nổi cáu.
Ông ta thở hồng hộc, chỉ vào Tô Minh Dao:
“Con còn có giáo dưỡng không hả?! Cứ như vậy thì tự ở lại đây đi, chúng ta không đến thăm con nữa!”
Ông ta kích động đến mức mắt cũng đỏ lên.
Nhưng Tô Minh Dao làm như không nghe thấy, cứ liên tục lặp lại câu ấy.

