Chiến Thần thành kính nhìn Hạo Thiên chùy trong tay.

“Đây là thứ phụ thân ta để lại cho ta.

Trước đây, ta từng sợ hãi ánh mắt sâu thẳm của ông, ánh mắt ấy là thứ khiến mọi nam nhân trong đời sợ hãi nhất, mà sự tán thưởng của ông lại là điều mà mọi nam nhân trong đời khao khát nhất.

“Ngày đó, ta cuối cùng đã đánh bại ông, giành được sự công nhận của ông.

Từ khoảnh khắc ấy, ta và ông mới từ kẻ thù, quân thần, tình địch, trở thành cha con và bằng hữu.”

Ta mặt không cảm xúc xoa xoa cánh tay, khen:

“Quan hệ của các ngươi thật phức tạp.”

Chiến Thần lộ vẻ khinh thường.

Hắn nói:

“Loại nữ thần như các ngươi chỉ là hoa trong nhà kính, làm sao hiểu được tình cảm cha con phức tạp của chúng ta.”

Ta xoay người, một câu cũng không muốn nói thêm với hắn.

Thật không ngờ, đã thành thần rồi, ta lại vẫn có ngày muốn nôn.

Ta nhanh chóng thúc động thủy kính, nhanh chóng đặt chiếc gương trước mặt mọi người, nhanh chóng giục:

“Mau xem đi, đừng nói nữa, coi như ta cầu các ngươi.”

Chiến Thần cười lạnh một tiếng.

Hắn tưởng rằng ta bị chấn động bởi tình cha con sâu đậm của bọn họ.

Thực ra ta chỉ bị sự sến súa của hắn làm cho chấn động.

Kiếp này, Phục Khải bước vào con đường tu tiên.

Trong kỳ đại khảo của tông môn, đo ra được linh căn thiên phẩm cực phẩm.

Tất cả tiên quân đều lộ vẻ vui mừng.

“Xem ra con đường phi thăng của Thiên Đế đã ở ngay trước mắt!”

“Mau!

Chuẩn bị nghênh giá!”

Ta ngăn lại đám tiên quân đang rục rịch.

“Các ngươi chỉ thấy nàng có linh căn cực phẩm, chẳng lẽ không chú ý đến tông môn của nàng sao?”

Chư tiên quân dụi mắt, dần dần há to miệng.

“Hợp… Hợp Hoan Tông?”

6

Trước khi phi thăng, hầu như mọi nam nhân đều từng mơ về Hợp Hoan Tông.

Đặc biệt là Chiến Thần.

Ta từng tìm hiểu về hắn, thiên phú vạn năm khó gặp, hun đúc nên một kỳ tài võ học như hắn.

Khi còn ở phàm gian, hắn được gọi là “Long Ngạo Thiên”, vô số tài nguyên nghiêng về phía hắn, giúp hắn trong trăm năm phi thăng.

Thê tử của hắn từng là trưởng lão của Hợp Hoan Tông.

Nhưng trăm năm trôi qua, rõ ràng tu vi của hắn đã đủ, lại vẫn chậm chạp không thể phi thăng.

Thiên đạo cho hắn một lời chỉ dẫn:

“Là vì lòng ngươi chưa đủ thành.”

Chiến Thần suy nghĩ chốc lát, chợt hiểu ra, liền giơ chùy nện thẳng vào thê tử của mình.

Hoàn toàn không để tâm rằng trong bụng nàng còn có một đứa trẻ.

Sau khi thê tử chết, người đời biện hộ cho hắn.

“Nghe nói đứa trẻ trong bụng kia không phải của Chiến Thần, hắn mới tức giận như vậy.”

“Người chính trực như Chiến Thần, sao có thể tùy tiện giết người vô tội?

Ruồi không đậu vào trứng không nứt.”

Sau khi giết vợ chứng đạo, thiên đạo lên tiếng:

“Được.”

Ngày hôm đó, khắp thiên hạ treo đèn kết hoa, chúc mừng thế gian lại sinh ra một cường giả.

Chỉ riêng Hợp Hoan Tông, trên dưới toàn môn, một màu tang trắng.

Từ ngày đó, Hợp Hoan Tông ban lệnh nghiêm:

“Phàm đệ tử Hợp Hoan Tông, tuyệt đối không được kết hôn với người ngoài.”

Đệ tử Hợp Hoan Tông còn chưa kịp phản ứng, bên ngoài đã cuống lên.

“Dựa vào cái gì mà các ngươi ngăn cản tự do yêu đương?”

“Đợi đến khi bọn họ nghìn tuổi vẫn không có nam nhân nào thèm, lúc đó mới biết sốt ruột!”

“Trước đây đã nghe nói, đệ tử Hợp Hoan Tông phải dựa vào làm chuyện đó để tăng tu vi…”

“Chìa khóa có thể mở mọi ổ khóa gọi là chìa khóa vạn năng, còn ổ khóa bị mọi chìa khóa mở được thì gọi là ổ khóa hỏng!”

Không cưới được vợ, đám nam tu liền sốt ruột, nhưng miệng vẫn cứng:

“Song tu có gì hay?

Tự mình tu luyện chẳng phải tốt hơn sao?

Nếu không phải vì giải quyết nhu cầu sinh lý, chúng ta còn thích song tu với nam tu hơn!”

Hợp Hoan Tông cảm thấy cũng có lý, liền đóng cửa sơn môn.

Sau nhiều năm im lặng, Hợp Hoan Tông xuất hiện một thiên tài — tên là Phù Tang.

Thiên phú vạn năm khó gặp, trăm năm vẫn khó phi thăng, gần như có cùng cảnh ngộ với Chiến Thần.

Chiến Thần nhìn thủy kính, khóe miệng đầy ý cười.

“Người đời này yêu nhất cường giả, tất cả mọi người sẽ công nhận nàng.”

Ta lắc đầu.