Ta là thị nữ ba đuôi trung thành nhất bên cạnh Cửu Vĩ nương nương của Thanh Khâu.
Trong suốt vạn năm, nương nương chỉ sinh con đúng một lần, nhưng hồ ly con lại chỉ có một chiếc đuôi.
Một đuôi, đến gia phả yêu hồ cũng không xứng được ghi tên.
Các trưởng lão lập tức biến sắc, muốn đưa nàng đến núi hoang, để nàng tự sinh tự diệt.
Ta đang ôm đứa bé trong tã lót chuẩn bị lui xuống, bên tai bỗng vang lên một giọng nói non nớt đầy tủi thân:
[Không phải, ta không phải hồ ly một đuôi…]
[Là Đồ Sơn Tuyết dùng cấm thuật che giấu tướng đuôi của ta.]
Toàn thân ta cứng đờ.
Đồ Sơn Tuyết là thiên tài sáu đuôi xuất chúng nhất trong tộc, cũng là người có hy vọng thăng lên chín đuôi nhất.
Lúc này, nàng ta đang đứng bên cạnh nương nương.
“Nương nương, một con hồ ly phế vật chỉ có một đuôi mà ở lại Thanh Khâu thì chỉ làm ô nhục huyết mạch của người. Chi bằng sớm đưa nó đi, cũng tránh để người trong tộc bàn tán.”
Hồ ly con trong lòng ta càng khóc dữ dội hơn.
[Đừng mà… Nàng ta muốn đợi ta bị vứt đến núi hoang, sau đó bóc đi mệnh cách chín đuôi của ta.]
[Cô cô, đừng đưa ta đi…]
Ta nhìn hồ ly nhỏ trong lòng.
Ngay sau đó, ta đột nhiên quỳ xuống, giơ cao đứa bé trong tã lót.
“Nương nương, nô tỳ to gan, xin người mở Thiên Hồ Giám.”
…
Lời ta vừa dứt, cả Linh Sản điện lập tức rơi vào tĩnh lặng.
Ngay sau đó, sắc mặt Đồ Sơn Tuyết đột nhiên lạnh xuống, nàng ta lập tức bước ra quát ta.
“Đồ Minh Nguyệt, ngươi có biết mình đang nói gì không?”
“Thiên Hồ Giám là thánh vật trấn tộc của Thanh Khâu. Mỗi lần mở ra đều phải tiêu hao ba trăm năm linh tủy, chín mươi chín ngọn hồ hỏa và nửa hồ Nguyệt Hoa Lộ.”
“Chỉ vì một con hồ ly phế vật có một đuôi như thế, ngươi cũng xứng khiến cả tộc phải hồ nháo cùng ngươi sao?”
Giọng nàng ta không lớn, nhưng từng lời đều ép người.
Ban đầu, các trưởng lão trong điện chỉ nhíu mày, nhưng khi nghe nàng ta nhắc đến tài nguyên cần tiêu hao để mở Thiên Hồ Giám, sắc mặt lập tức càng khó coi hơn.
Đại trưởng lão chống gậy xương hồ ly, lạnh lùng nhìn ta.
“Đồ Minh Nguyệt, ngươi chẳng qua chỉ là một thị nữ ba đuôi bên cạnh nương nương. Ngày thường hầu hạ còn xem như cẩn thận, hôm nay sao dám làm càn trong Linh Sản điện?”
Nhị trưởng lão cũng trầm giọng nói: “Cửu Vĩ nương nương vừa mới sinh con, linh mạch tổn hao nghiêm trọng, trong tộc lại có biết bao việc rối ren, sao có thể để một tỳ nữ như ngươi lấy thánh vật trấn tộc ra làm trò đùa?”
Ta ôm chặt đứa bé trong lòng.
Hồ ly nhỏ vừa mới chào đời, lớp lông trên người vẫn còn vương chút hơi ấm của linh hỏa.
Nàng chỉ có một chiếc đuôi, trông quả thật yếu ớt đáng thương, còn không bằng hồ ly ba đuôi bình thường mới sinh.
Nhưng tiếng lòng của nàng cứ liên tục vang lên bên tai ta.
[Cô cô, ta thật sự không phải hồ ly một đuôi.]
[Đuôi của ta bị nàng ta phong ấn rồi, đau lắm, lạnh lắm…]
Đầu ngón tay ta run lên, cúi đầu nhìn thấy chiếc đuôi nhỏ của nàng đang vô thức cuộn chặt lại, giống như bị một sợi xích vô hình siết lấy.
Ta không biết vì sao mình có thể nghe được tiếng lòng của nàng.
Nhưng ta biết, nếu lúc này ta lùi bước, nàng sẽ thật sự không sống nổi.
Cửu Vĩ nương nương tựa trên giường, sắc mặt trắng bệch, ấn ký chín cánh hoa hồ ly trên trán cũng ảm đạm không chút ánh sáng.
Người nhìn đứa bé trong lòng ta, đáy mắt thoáng qua vẻ đau đớn, nhưng rất nhanh đã bị sự mệt mỏi che lấp.
“Minh Nguyệt.”
Giọng nương nương khàn khàn.
“Vì sao ngươi muốn mở Thiên Hồ Giám?”
Ta ngẩng đầu, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh.
“Nương nương, nô tỳ nghi ngờ tiểu điện hạ không phải hồ ly phế vật chỉ có một đuôi.”
“Khi tiểu điện hạ chào đời, linh hỏa từng xảy ra dị động, tướng đuôi chưa chắc là thật. Nếu cứ như vậy đưa người đến núi hoang, lỡ như vứt bỏ nhầm thiên mệnh, Thanh Khâu không gánh nổi hậu quả.”
Đồ Sơn Tuyết giống như nghe thấy một chuyện vô cùng nực cười, khẽ bật cười.
“Tướng đuôi chưa chắc là thật? Đồ Minh Nguyệt, ngươi có biết khi hồ ly con của Thanh Khâu chào đời, tướng đuôi đều do trời định, đến nương nương cũng không thể thay đổi hay không?”
“Bây giờ ngươi nói những lời như vậy, là đang nghi ngờ thiên đạo, hay nghi ngờ đôi mắt của các trưởng lão?”
Nàng ta vừa dứt lời, trong điện lập tức vang lên những tiếng phụ họa.
“Hoang đường.”
“Một đuôi chính là một đuôi.”
“Thai này của Cửu Vĩ nương nương đã hao hết khí vận Thanh Khâu, không ngờ cuối cùng lại có kết quả như vậy.”
“Mau đưa đi đi, tránh rước thêm điềm xấu.”
Những lời ấy giống như từng lưỡi dao nhỏ, đâm vào đứa bé trong tã lót, cũng đâm vào tim ta.
Hồ ly nhỏ dường như nghe hiểu, tủi thân run rẩy.
[Ta không phải điềm xấu…]
[Ta là con của mẫu thân.]
[Tại sao bọn họ đều không cần ta?]
Cổ họng ta nghẹn lại.
Đồ Sơn Tuyết lại bước đến trước mặt ta, đưa tay muốn nhận lấy đứa bé, giọng điệu một lần nữa trở nên dịu dàng.
“Minh Nguyệt, ngươi đã hầu hạ nương nương nhiều năm, nhất thời mềm lòng ta có thể hiểu được. Nhưng quy củ chính là quy củ, hồ ly phế vật một đuôi không thể ở lại trong tộc.”
“Đưa nàng cho ta đi. Ta sẽ tự mình đưa nàng đến núi hoang, cũng xem như giữ lại cho nàng chút thể diện cuối cùng.”
Ngón tay nàng ta ngày càng đến gần đứa bé.
Ta lại đột ngột lùi về sau nửa bước.
Hồ ly nhỏ trong lòng ta hoảng sợ hét lên.
[Đừng đưa ta cho nàng ta!]
[Trên người nàng ta có mùi của Bóc Mệnh chú!]
[Cô cô, cứu ta!]
Ta ngẩng mắt nhìn Đồ Sơn Tuyết, lần đầu tiên không né tránh ánh mắt của nàng ta.
“Nếu Tuyết cô nương không có quỷ trong lòng, tại sao lại vội vàng muốn đưa tiểu điện hạ đi như vậy?”
2
Lời này vừa thốt ra, ánh mắt Đồ Sơn Tuyết lập tức lạnh xuống.
Nhưng nàng ta rất nhanh đã đỏ vành mắt, giống như phải chịu nỗi oan ức lớn bằng trời.
“Đồ Minh Nguyệt, ngươi lại nghĩ ta như vậy sao?”
“Từ nhỏ ta đã được nương nương dạy dỗ, nhận sự cung phụng của Thanh Khâu, coi nương nương như mẫu thân, coi hồ ly con trong tộc như người thân.”
“Nay tướng đuôi của tiểu điện hạ có khiếm khuyết, ta chỉ muốn thay nương nương phân ưu, vậy mà ngươi lại nói trong lòng ta có quỷ?”
Nàng ta cụp mắt xuống, giọt lệ vừa hay rơi trên vạt áo.
Mấy hồ tộc trẻ tuổi trong điện lập tức bất bình thay nàng ta.
“Minh Nguyệt, ngươi quá đáng rồi.”
“Những năm qua Sơn Tuyết đã làm biết bao nhiêu việc cho Thanh Khâu? Nếu không nhờ nàng ấy ngăn cản ma khí ở Linh Uyên, không biết bao nhiêu hồ ly con trong tộc đã bị tổn thương.”
“Một thị nữ ba đuôi cũng dám cắn bừa thiên tài sáu đuôi.”
Ta nghe những lời trách mắng ấy, trong lòng dần lạnh xuống.
Danh tiếng của Đồ Sơn Tuyết ở Thanh Khâu quá tốt.
Nàng ta có thiên phú cao, dung mạo đẹp, biết nói chuyện, cũng biết cách lấy lòng tất cả mọi người.
Khi nương nương mang thai phải bế quan, rất nhiều nghi lễ trong tộc đều do nàng ta thay mặt chủ trì.
Còn ta chỉ là một con hồ ly ba đuôi được nương nương nhặt về từ bên bờ Hàn Đàm năm xưa.
Ta không có huyết mạch cao quý, cũng không có thiên phú kinh người. Có thể ở lại Cửu Vĩ cung chẳng qua vì ta hầu hạ cẩn thận.
Vì vậy, trong mắt bọn họ, ta và Đồ Sơn Tuyết căn bản không thể so sánh.
Đại trưởng lão trầm mặt lên tiếng: “Đủ rồi, người đâu, đưa hồ ly con xuống, theo tộc quy đưa đến núi hoang.”
Hai hồ vệ chấp pháp lập tức tiến lên.
Ta ôm hồ ly nhỏ lùi về sau, lưng dựa vào cột đá lạnh lẽo.
“Không thể đưa đi!”
Ta vội vàng nói: “Ở chân đuôi của tiểu điện hạ có dấu vết linh khóa, tuyệt đối không phải hồ ly con một đuôi bình thường. Chỉ cần mời y vu đến kiểm tra, nhất định sẽ nhìn ra manh mối!”
Đồ Sơn Tuyết khẽ nhíu mày.
“Đại trưởng lão, hôm nay Minh Nguyệt e rằng đau lòng quá độ, đã bắt đầu nói năng hồ đồ.”
“Tiểu điện hạ vừa mới chào đời, trên người có vết bỏng do thai hỏa vốn là chuyện bình thường. Vậy mà nàng ta mở miệng liền nói đó là linh khóa cấm thuật. Nếu chuyện này truyền ra ngoài, chẳng phải sẽ khiến ngoại tộc chê cười Thanh Khâu chúng ta nội đấu hay sao?”
Nhị trưởng lão nghe vậy, sắc mặt càng trầm xuống.
“Chuyện này tuyệt đối không được truyền ra ngoài.”
Trong lòng ta trầm xuống.
Nàng ta quá hiểu cách khống chế những trưởng lão này.
Thanh Khâu coi trọng thể diện nhất, nhất là bây giờ Cửu Vĩ nương nương lại sinh ra một hồ ly con một đuôi, đã đủ khiến người trong tộc cảm thấy mất mặt.
Nếu lại truyền ra chuyện có người sử dụng cấm thuật che giấu tướng đuôi, tất nhiên sẽ khiến cả tộc dao động.
Vì vậy, bọn họ thà đưa đứa bé đi cũng không muốn điều tra kỹ.
Giọng hồ ly nhỏ ngày càng yếu.
[Cô cô, trên cổ tay nàng ta có vết phản phệ của Chú Che Đuôi.]
[Chỉ cần nhìn thấy đường đen ấy là có thể chứng minh chuyện này do nàng ta làm.]
Ta đột ngột nhìn về phía tay phải của Đồ Sơn Tuyết.
Hôm nay nàng ta mặc áo tay rộng màu trắng như tuyết, ống tay áo buông rất thấp, vừa hay che kín cổ tay.
Ta nghiến răng, đột nhiên tiến lên một bước.
“Nếu Tuyết cô nương nói mình trong sạch, vậy có thể để lộ cổ tay phải cho các trưởng lão nhìn thử hay không?”
Trong mắt Đồ Sơn Tuyết nhanh chóng thoáng qua một tia hoảng loạn.
Mặc dù chỉ diễn ra trong chớp mắt, nhưng vẫn bị ta bắt gặp.
Nàng ta lùi về sau nửa bước, giọng run rẩy: “Đồ Minh Nguyệt, ngươi điên rồi sao? Ta là hồ nữ chưa xuất giá, sao có thể để ngươi công khai kéo tay áo làm nhục?”
Tam trưởng lão lập tức giận dữ quát: “Làm càn!”
Một luồng uy áp ập thẳng vào mặt khiến đầu gối ta mềm nhũn, suýt nữa quỳ xuống.
Hồ ly nhỏ trong lòng ta cũng bị chấn động, khẽ rên lên một tiếng.
Cửu Vĩ nương nương cuối cùng cũng gắng gượng ngồi dậy, yếu ớt nói: “Dừng tay.”
Uy áp tan đi, lồng ngực ta đau dữ dội, suýt nữa ho ra máu.
Nương nương nhìn ta, ánh mắt phức tạp.
“Minh Nguyệt, ngươi có bằng chứng xác thực không?”
Ta hé miệng.
Ta không thể nói mình nghe được tiếng lòng của hồ ly nhỏ.
Nghe trộm tiếng lòng là cấm thuật.
Cho dù chính ta cũng không biết vì sao mình có thể nghe thấy, nhưng chỉ cần nói ra, các trưởng lão sẽ không điều tra Đồ Sơn Tuyết trước, mà sẽ phế ta trước.
Ta chỉ có thể thấp giọng nói: “Nô tỳ không có bằng chứng xác thực, nhưng nô tỳ nguyện lấy ba chiếc đuôi của mình thề. Nếu tiểu điện hạ thật sự là hồ ly phế vật chỉ có một đuôi, nô tỳ sẽ tự chặt đuôi hồ ly, bị trục xuất khỏi Thanh Khâu.”
Trong điện lập tức xôn xao.
Đối với hồ tộc, chặt đuôi chẳng khác nào tổn thọ và tổn hại tu vi.
Với một con hồ ly chỉ có ba đuôi như ta, chặt một đuôi gần như đồng nghĩa với mất một mạng.
Đồ Sơn Tuyết nhìn chằm chằm ta, sự căm hận trong mắt gần như không thể che giấu.
“Đại trưởng lão, nếu Đồ Minh Nguyệt đã kiên quyết như vậy, chi bằng cứ để y vu đến kiểm tra. Chỉ là nếu nàng ta vu khống ta, chuyện này cũng không thể dễ dàng bỏ qua.”
Nàng ta nói rất bình thản.
Nhưng hồ ly nhỏ lại sốt ruột.
[Y vu bà bà đã bị nàng ta cho ngửi Mê Hồn hương, không còn nhận ra Chú Che Đuôi nữa!]
Trong lòng ta giật mạnh.
Ngoài điện rất nhanh đã vang lên tiếng bước chân.
Y vu trong tộc chống gậy gỗ đào, chậm rãi bước vào.
3
Y vu bà bà đã lớn tuổi, đôi mắt phủ một lớp sương trắng xám.
Ngày thường, bà yêu thương hồ ly con trong tộc nhất. Nếu còn tỉnh táo, bà tuyệt đối sẽ không tùy tiện quyết định sự sống chết của một đứa trẻ vừa mới chào đời.
Nhưng hôm nay vừa bước vào điện, ta đã ngửi thấy trên người bà có một mùi hương ngọt nhạt.

