Chương 1

Trong yến tiệc đầy tháng của Thái tôn, mẫu thân dẫn theo đích tỷ vào Đông cung thăm nom.

Thái tử vừa gặp đích tỷ đã nhất kiến khuynh tâm, muốn nghênh nàng vào làm phi.

Ta đương nhiên không cho phép, trong thời gian ở cữ vì tức giận mà động khí, máu ra không ngừng, suýt nữa mất mạng.

Nhưng Thái tử khăng khăng làm theo ý mình, chẳng màng bá quan đàn hặc, chống đối Đế Hậu, cũng nhất quyết nghênh đích tỷ vào cung, phong làm bình phi của Thái tử.

Đích tỷ từ nhỏ nhiều bệnh, sau khi vào Đông cung thường đêm không thể yên giấc, sợ người ta nói nàng là yêu phi họa thủy.

Ngay cả thai nhi khó khăn lắm mới cầu được, cũng vì nghĩ ngợi quá nhiều mà sảy mất.

Sau khi đích tỷ sảy thai, bao nhiêu thuốc bổ và dược liệu quý giá như nước chảy vào viện cũng không thể khiến nàng khỏi hẳn. Đến yến tiệc thôi nôi của con trai ta, nàng tắt thở.

Thái tử hận ta, cũng hận con của chúng ta.

“Nếu không phải hai mẹ con các ngươi khiến nàng nhìn cảnh sinh tình mà đau lòng, Ngọc Nhi sao có thể ch /e /t? Nàng ch /e /t rồi, hai mẹ con các ngươi dựa vào đâu mà còn sống?”

Ta và Hoàng Thái tôn bị Thái tử ban ch /e /t.

Trọng sinh trở về yến tiệc đầy tháng của Hoàng Thái tôn, đích tỷ và mẫu thân vào cung.

“Con nay vừa sinh nở xong, thân thể còn chưa khôi phục, chỉ e sẽ có triều thần nhét người vào Đông cung.”

“Đến lúc đó ân sủng rơi vào tay kẻ khác, chi bằng để tỷ tỷ con vào Đông cung.”

“Nếu nàng được sủng ái, cũng sẽ không xa cách với con. Tỷ muội cùng hầu một phu quân, bất kể ai được sủng, cũng đều là trợ lực của người kia.”

Mẫu thân siết chặt tay ta, tận tình khuyên bảo, mong ta mở lời trước mặt Thái tử, nghênh đích tỷ vào cung.

Nhưng từ lúc bà bước vào đến nay, một câu cũng chưa từng hỏi con ta có khỏe mạnh hay không, cũng chưa từng hỏi thân thể nữ nhi của bà sau khi sinh nở có ổn không. Trong lòng bà chỉ một lòng một dạ vì trưởng nữ yêu dấu của mình mà cầu một con đường phú quý.

Ta cười khổ nhìn mẫu thân. Như kiếp trước, bà vẫn nhìn ta chằm chằm, chỉ chờ ta gật đầu.

“Mẫu thân, năm đó chọn Thái tử phi, Hoàng hậu vốn vẫn luôn có ý chọn đích tỷ, là người không đồng ý. Bởi khi ấy các hoàng tử tranh ngôi, người sợ đích tỷ gả vào Đông cung sẽ gặp nguy hiểm.”

“Nay Đông cung đã vững vị, người liền muốn để đích tỷ vào cung. Là bởi vì đích tỷ thích hợp làm Thái tử phi hơn ta sao?”

Trưởng tỷ đứng bên cạnh đỏ bừng mặt:

“Muội muội, mẫu thân là vì muốn tốt cho muội. Thân thể muội còn chưa khỏe, người sợ muội không thể thị tẩm, thất sủng với Thái tử, sao muội có thể nghĩ mẫu thân và ta như vậy?”

“Ta chỉ lo lắng cho muội mà thôi, chúng ta là tỷ muội mà.”

Nàng dùng khăn che miệng ho khan, sắc mặt càng thêm trắng bệch, trong mắt phủ một tầng hơi nước, khiến người ta thương tiếc.

Từ nhỏ đã luôn như vậy. Tỷ tỷ thân thể không tốt, con phải chăm sóc tỷ tỷ nhiều hơn. Tỷ tỷ yếu ớt, con nhường tỷ tỷ đi. Mối hôn sự này không thích hợp với tỷ tỷ, chi bằng con thay tỷ tỷ vào cung.

Những lời bọn họ bảo ta nhẫn nhịn nhường nhịn, từng câu từng chữ vẫn còn văng vẳng bên tai.

Mẫu thân lạnh mặt:

“Vừa rồi khi vào Đông cung, Thái tử đã gặp tỷ tỷ con. Chắc hẳn Ngọc Nhi có vào Đông cung hay không, cũng không còn là chuyện con có thể quyết định nữa.”

“Con đồng ý là tốt nhất. Không đồng ý, e rằng cũng không đến lượt con làm chủ.”

Nói xong, bà kéo đích tỷ đứng dậy:

“Chúng ta đi.”

Kiếp trước, mẫu thân cũng cố ý sắp đặt để Thái tử gặp được đích tỷ. Vừa gặp đã xiêu lòng, yến tiệc đầy tháng còn chưa kết thúc, hắn đã nói với ta chi bằng để đích tỷ cùng vào Đông cung hầu hạ, Nga Hoàng Nữ Anh cũng là giai thoại đẹp.

Ta tức giận đến cực điểm, hết sức phản đối. Hoàng hậu cũng trách mắng Thái tử không nên cùng lúc cưới hai tỷ muội.

Năm đó Hoàng hậu vốn có ý chọn đích tỷ làm Thái tử phi, nhưng khi ấy cuộc tranh ngôi đang lúc mấu chốt, song thân không dám để đích tỷ mạo hiểm, chỉ gả ta vào Đông cung. Chuyện này cũng là một cái gai trong lòng Hoàng hậu.

Thái tử không biết nội tình, chỉ vừa gặp đích tỷ đã si mê, hận không thể lập tức nghênh nàng vào Đông cung mới tốt.

Vì vậy, kiếp trước Thái tử chống đối Đế Hậu, không màng triều thần đàn hặc, cũng cưới đích tỷ vào cung, còn phong nàng làm bình phi.

Không ngờ đời này, mọi chuyện lại giống hệt như trước.

Nhưng lần này, Thẩm Ngọc Nhi muốn vào Đông cung, ta thành toàn cho nàng.

Khi ta bế con xuất hiện ở chính sảnh, chỉ thấy Thái tử và đích tỷ đang ngồi nói chuyện cùng nhau. Đích tỷ mặt mày thẹn thùng, Thái tử thì đầy vẻ dịu dàng săn sóc.

Người ngoài nhìn qua, chỉ thấy bọn họ như một đôi phu thê ân ái, tình ý nồng đậm không tan. Trong mắt đích tỷ có thẹn thùng xen lẫn tình ý, còn trong mắt Thái tử lại là thâm tình nhất quyết phải có được.

Ta bế Hoàng Thái tôn đứng đó, Thái tử cũng hoàn toàn không hay biết.

Có tân khách phát hiện không ổn, nhỏ giọng bàn tán:

“Sao đại tiểu thư Thẩm gia lại ngồi ở vị trí của Thái tử phi? Nàng chẳng qua là một nữ tử chưa xuất giá, ngồi cùng tỷ phu, không thấy không ổn sao?”

“Ngươi vội gì, không thấy Thái tử cũng chẳng để ý à?”

Đích tỷ nhìn thấy ta bước vào, tựa như lúc này mới phát hiện mình ngồi sai chỗ, vội vàng xin lỗi:

“Là ta ngồi nhầm chỗ, mong muội muội thứ lỗi.”

Miệng nàng nói vậy, nhưng thân thể lại không hề nhúc nhích. Nàng và Thái tử cùng ngồi ở chủ vị, giống như một đôi phu thê, nhìn tân khách lui tới chúc mừng.

Thái tử nhìn về phía ta, vẻ mặt dịu dàng đứng dậy đỡ ta ngồi xuống một bên:

“Vừa rồi ta vào đây, thấy tỷ tỷ nàng đang đứng. Thân thể nàng ấy xưa nay yếu ớt, ta liền để nàng ấy ngồi. Đều là lỗi của ta.”

“Đích tỷ nàng sợ lạnh, vị trí kia ta đã sai người lót da lông. Nàng vừa ra tháng, nếu ngồi đó e sẽ nóng, chi bằng cứ ngồi ở đây đi.”

Ta vừa ra tháng, thân thể đang hư nhược, hắn chẳng quan tâm ta sợ lạnh hay sợ nóng, nhưng lại cẩn thận lót da lông cho nơi đích tỷ ngồi.

Đích tỷ dùng khăn che miệng, lại bắt đầu ho khan, trong mắt đầy hơi nước:

“Muội muội, muội đừng giận ta. Vừa rồi ta choáng váng, đứng không vững mới ngồi xuống. Thái tử chỉ thương thân thể ta yếu, mới đặc biệt dặn hạ nhân lót da lông.”

“Ta ngồi ở đây không hợp lễ, ta vẫn nên rời đi thì hơn.”

Nàng vừa định đứng dậy, lại chợt choáng váng, thân thể lảo đảo, ngã vào lòng Thái tử.

Ta cười:

“Chẳng qua chỉ là một chuyện nhỏ, ngồi ở đâu cũng không sao. Chẳng lẽ ta ngồi ở đây, ta liền không phải Thái tử phi nữa ư?”

“Mọi người tự nhiên biết ai mới là chủ nhân, tỷ tỷ không cần khách khí.”

Lời ta vừa dứt, tự nhiên có các mệnh phụ phụ họa:

“Đúng vậy. Thái tử phi là Hoàng hậu tương lai, ngồi ở vị trí nào không quan trọng. Quan trọng là thân phận này, là thứ người khác nghĩ cũng không dám nghĩ tới.”

Sắc mặt đích tỷ biến đổi, nước mắt liền rơi xuống:

“Muội muội đang trách ta sao?”

Nàng cắn môi đứng dậy:

“Đều là lỗi của ta.”

Dáng vẻ nàng lau nước mắt khiến Thái tử đau lòng vô cùng. Hắn nhìn ta, có chút không vui:

“Thái tử phi, sao nàng lại có thái độ như vậy với tỷ tỷ mình? Quả thật quá đáng.”

Mẫu thân cũng đứng dậy:

“Chiêu Chiêu, cho dù con là Thái tử phi, cũng vẫn là muội muội của Ngọc Nhi. Giáo dưỡng của con đâu rồi?”

Một giọng nói uy nghiêm cắt ngang lời mẫu thân:

“Thái tử phi ngồi ở vị trí bên cạnh, bổn cung đây ngược lại chưa từng thấy qua quy củ này. Đây là quy củ của Thẩm gia sao?”

“Thái tử, con là trữ quân, trên dưới tôn ti, con nên rõ hơn ai hết. Chiêu Chiêu là sinh mẫu của đích trưởng tử của con.”

“Con không phân tôn ti, không cho nàng thể diện như vậy, cũng chẳng khác nào tự tát vào mặt mình, cũng là tát vào mặt cháu nội của ta.”

Tất cả mọi người đều quỳ xuống. Là Hoàng hậu nương nương đến.

Sắc mặt đích tỷ trắng bệch, chân mềm nhũn, “bịch” một tiếng quỳ xuống đất, không nhịn được che miệng ho khan:

“Thần nữ thỉnh an Hoàng hậu nương nương. Đều là Ngọc Nhi vượt quá lễ nghi.”

Hoàng hậu thản nhiên nói:

“Biết là vượt quá lễ nghi, thì đừng làm những chuyện không nên làm.”

Bà bế Hoàng Thái tôn trong tay ta, giả vờ như không thấy đích tỷ đang run rẩy, chỉ vui vẻ trêu đùa đứa bé:

“Lại đây, cho hoàng tổ mẫu nhìn xem, tiểu tôn nhi của ta thật kháu khỉnh.”

Phượng bào của Hoàng hậu lướt qua mặt đất, cũng lướt qua nơi đích tỷ và mẫu thân đang quỳ. Bà bế đứa bé ngồi lên chủ vị, dặn nội thị:

“Hoàng thượng bận chính vụ không thể thoát thân, đã ban một đạo thánh chỉ.”

“Tuyên chỉ đi.”

Nội thị tiến lên, mở thánh chỉ:

“Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu rằng: Nay trưởng tôn của trẫm là Nguyên Bái, chính là đích trưởng tử của Hoàng Thái tử, huyết thống thuần chính, danh phận trọng yếu. Đặc biệt sắc phong làm Hoàng Thái tôn, để tỏ rõ sự tôn quý. Khâm thử.”

Tất cả mọi người đều ngây dại. Sắc lập trưởng tôn vừa đầy tháng làm Hoàng Thái tôn, điều này có ý nghĩa gì, không cần nói cũng hiểu.

Hoàng hậu đỡ ta dậy:

“Con sinh hạ Nguyên Bái có công, hãy dưỡng thân cho tốt. Con là Thái tử phi được mở rộng cửa chính nghênh vào Đông cung, là mẫu thân của Hoàng Thái tôn, không ai có thể thay thế con.”

Mà mẫu thân và đích tỷ đều tái mặt. Ta biết bọn họ đang nghĩ gì.

Kiếp trước, đích tỷ có thai, mẫu thân mấy lần vào cung, chính là để nhắc trưởng tỷ sớm khiến Thái tử lập đứa bé trong bụng nàng làm Hoàng Thái tôn.

Chỉ cần con của đích tỷ được lập làm Hoàng Thái tôn, sau này phế bỏ Thái tử phi là ta, để đích tỷ thượng vị mới danh chính ngôn thuận. Dù sao mẫu thân của Hoàng Thái tôn vốn nên là Thái tử phi.

Nay đích tỷ còn chưa vào Đông cung, con ta đã được phong làm Hoàng Thái tôn. Địa vị của ta vững như bàn thạch, mưu tính của bọn họ e là khó càng thêm khó.

Mẫu thân và đích tỷ mặt mày u ám rời khỏi Đông cung. Đêm đó, Thái tử đến chính viện của ta, vẻ mặt khó xử nhìn ta, muốn nói lại thôi.

Ta dịu dàng nhìn Thái tử:

“Điện hạ, chi bằng người nghênh tỷ tỷ vào Đông cung đi, thiếp thân bằng lòng thành toàn.”

Thái tử kinh hỉ nhìn ta:

“Chiêu Chiêu, nàng thật sự bằng lòng?”

Hắn lại mang theo một tia áy náy:

“Nàng mới ra tháng, vốn ta không nên lúc này đến bàn bạc chuyện này. Nhưng lúc Ngọc Nhi xuất cung, mắt nàng ấy đỏ hoe rời đi, ta thật sự không yên lòng.”

Ta dịu giọng nói:

“Thiếp thân hiểu. Trưởng tỷ thân thể yếu ớt, lại nhạy cảm hay nghĩ nhiều. Điện hạ sớm một ngày nghênh nàng vào, nàng cũng có thể sớm một ngày yên tâm.”

“Thiếp thân nay vừa ra tháng, còn chưa thể hầu hạ điện hạ chu đáo. Ta cũng đã nói với mẫu hậu chuyện chọn trắc phi cho điện hạ, chỉ là hình như trong lòng mẫu hậu đã có người được chọn làm trắc phi. Nếu tỷ tỷ vào Đông cung, e rằng phải chịu thiệt thòi về vị phân.”

“Nhưng tỷ tỷ xưa nay hiền huệ, không tranh những thứ này. Trong mắt nàng đều là điện hạ, chắc sẽ không so đo. Thái tử cứ đi nói với tỷ tỷ là được.”

Thái tử ôm chặt ta:

“Chiêu Chiêu, không ngờ nàng lại hiền huệ đến vậy. Có thể cưới nàng làm Thái tử phi, là phúc khí của ta.”

Khóe miệng ta ngậm cười. Tự nhiên là phúc khí của hắn.

Ta, vị Thái tử phi này, có Hoàng Thái tôn làm chỗ dựa, không cần tranh sủng với đám phi tần ấy. Ta chỉ cần thay Thái tử quản tốt nội trạch này, rồi nhìn phi tần của hắn trong nội trạch vì hắn mà tranh giành ghen tuông là được.

Đích tỷ muốn vào Đông cung, đương nhiên có thể. Chỉ là nàng sẽ không phải trắc phi, mà chỉ có thể là lương viện có thân phận thấp hơn.