“Trong hậu viện có mẫu thân chăm sóc, muội không cần lo lắng chuyện ăn ở của di nương.”

Đích tỷ quả thật đã suy nghĩ vô cùng chu toàn cho ta.

Ta cúi đầu, không lên tiếng nữa.

Đích tỷ hài lòng mỉm cười.

Sáng sớm ngày hôm sau, ta liền đánh vang trống Đăng Văn.

“Tô Giảo ở Hoài Châu tố cáo phụ thân Tô Văn lấy danh nghĩa ở rể để lừa hôn, thực chất ép người làm thiếp.”

11

Triều cương mới ổn định, luật pháp tuy chưa hoàn thiện nhưng hình phạt vô cùng nghiêm khắc.

Nữ nhi kiện phụ thân phải chịu hình trượng.

Huống chi người đánh trống dưới công đường lại là Thái tử phi.

Chu Tuyên đã sớm xin chỉ vào cung, thay ta trần tình.

Chuyện này làm ầm ĩ đến mức mọi người đều biết, trong ngoài triều đình nghị luận sôi nổi.

Thậm chí còn có ngôn quan dâng sớ:

“Thứ nữ Tô phủ tố cáo phụ thân ruột thịt, không xứng làm phi.”

Cũng có người chê sinh mẫu của Thái tử phi xuất thân thương nữ, thân phận thấp kém.

Thánh thượng khó lòng quyết định.

Đúng lúc ấy, Tống hoàng hậu đứng ra.

“Chính vì luật pháp chưa hoàn thiện nên mới để người khác lợi dụng sơ hở. Hôm nay có Thái tử phi thay mẫu thân kêu oan, nhưng không biết trong thiên hạ còn bao nhiêu nữ tử vì vậy mà bị ép làm thiếp.”

Lâm tiểu thư đã vào cung làm nữ quan, chia sẻ không ít công việc.

Nhờ vậy, Tống hoàng hậu mới khôi phục được chút tinh thần.

Ngôn quan vẫn kiên trì, chủ trương trước khi xét luật phải thi hành hình trượng.

Tống hoàng hậu nghe vậy liền lật xem luật pháp.

“Điều này cũng không tốt, sửa đi.”

Đã có nữ quan, sao luật pháp có thể chỉ do nam tử biên soạn?

Lâm nữ quan phụng ý chỉ của hoàng hậu, tu sửa luật pháp.

Trong triều có rất nhiều ý kiến phản đối, đều bị Lâm thừa tướng lần lượt ép xuống.

“Chức nữ quan là chế độ mới do triều ta lập ra. Các ngươi phản đối, chẳng lẽ vẫn còn lưu luyến tiền triều?”

Các quan lập tức câm lặng.

Chuyện phụ thân ta lừa hôn có đầy đủ nhân chứng và vật chứng, khó lòng chối cãi.

Chu Tuyên lại đích thân tới Hoài Châu đón mẫu thân vào kinh trình bày sự việc.

Đến đây, phụ thân bị phán bãi chức, lưu đày.

Mẫu thân cũng được xóa khỏi thiếp tịch, trở về Hoài Châu tiếp tục buôn bán.

Ngày phụ thân rời kinh, sắc mặt đích mẫu tiều tụy, không còn vẻ cao ngạo như trước.

“Chuyện này thật ra là…”

“Ta biết.”

Thân thế của ta chỉ có thân quyến biết.

Chỉ cần điều tra sơ qua là có thể biết ai đã truyền lời đồn ra ngoài.

Đích mẫu gọi đích tỷ tới, ra lệnh cho tỷ ấy quỳ xuống nhận lỗi.

“Các con là tỷ muội một nhà. Sau này con còn phải nhận ân huệ của Thái tử phi, sao có thể hồ đồ như vậy?”

Mặt đích tỷ đỏ bừng.

“Con không sai, con cũng là vì muốn tốt cho muội muội.”

“Trái lại, muội muội hại phụ thân mất chức, giờ mẫu thân chỉ có thể một mình trông coi nhà cửa.”

Tỷ ấy trách ta không làm theo lời tỷ ấy dạy.

“Nữ quan gì chứ, Thái tử không nạp thiếp gì chứ, đây căn bản không phải chuyện một Thái tử phi nên làm!”

Trong lúc kích động, đích tỷ chỉ vào ta mắng:

“Một kẻ ngốc từ quê lên như ngươi, dựa vào đâu có thể sống thuận lợi như vậy?”

Đích mẫu giáng cho đích tỷ một cái tát thật mạnh.

“Làm càn!”

Ta không hiểu cách làm Thái tử phi, chẳng lẽ tỷ ấy lại hiểu sao?

Sau này, mẫu thân biết tất cả mọi chuyện, trên mặt lộ ra vẻ đã hiểu rõ.

“Thì ra nàng ta là nữ chính phiên bản trọng sinh.”

12

Ta không hiểu trọng sinh là gì.

Mẫu thân ôm ta, cẩn thận giải thích.

“Có nghĩa là nàng ta đã sống hết một đời, hiện giờ lại sống thêm một lần nữa.”

Trên đời còn có chuyện thần kỳ như vậy sao?

Mẫu thân cười khổ.

“Ta còn có thể xuyên không, nàng ta trọng sinh cũng chẳng có gì hiếm lạ.”

Từ nhỏ ta đã biết mẫu thân khác với người thường.

Bởi vậy, cách bà dạy ta cũng khác người thường.

Ta không cần học nữ tắc, nữ huấn, cũng không cần học cách quản lý hậu trạch.

Bởi mẫu thân nói, không biết dẫn dắt người khác thì chỉ có thể tự mình làm việc đến chết.

Ta đều ghi nhớ.

Lâm tiểu thư thông minh hơn ta, lại thật sự có tài học, thích hợp làm nữ quan nhất.

Còn về những chuyện đích tỷ đã làm, mẫu thân bảo ta đừng để trong lòng.

“Đó là giới hạn của thời đại.”

Ta không trách tỷ ấy.

Giống như ta chưa từng để ý những lời đích mẫu nói.

Ta chỉ cảm thấy tò mò.

Tỷ ấy sống lại một đời, chọn con đường trước kia của ta, chắc chắn là vì cảm thấy kiếp trước ta sống rất tốt.

Vì sao sau khi gả sang đó, tỷ ấy lại không hài lòng với hoàn cảnh của mình, còn luôn chú ý tới ta?

Mẫu thân lắc đầu.

“Mật ngọt của người này có thể là thạch tín của người khác.”

Thật ra Thôi Ngạn quả thật là một phu quân tốt.

Hắn đối xử với đích tỷ rất tốt, cũng giữ vững lời hứa.

Chỉ là hắn không thể cho đích tỷ cuộc sống xa hoa và địa vị tôn quý.

Mâu thuẫn giữa hai người cũng bắt đầu từ thọ yến của phụ thân.

Sự lạnh nhạt của các nữ quyến là chuyện đích tỷ không thể chịu nổi.

Giống như lời tỷ ấy nói, trước kia tỷ ấy luôn là hình mẫu của quý nữ trong kinh.

Nhưng sau khi thành thân, không còn ai qua lại với tỷ ấy.

Bản thân tỷ ấy cũng không thích giao thiệp với phu nhân các đồng liêu của Thôi Ngạn.