Ta có phải đang nói dối không?
Nhưng cha không cho ta nói ra…
Trưởng Công Chúa không nói gì.
Rất lâu sau.
“A Cúc của ta cũng vậy. Nếu không vì bệnh, con bé bây giờ cũng khỏe mạnh như ngươi, cũng lớn bằng ngươi rồi.”
Ta ngẩng đầu lên, thấy trong mắt bà có ánh nước, nhưng bà cố nén không để rơi xuống.
Trong lòng ta cũng thấy buồn theo.
Bà bỗng hỏi ta:
“Ngươi muốn ăn đào không?”
Ta lắc đầu:
“Không dám.”
“Có gì mà không dám?”
“Đào mọc ra là để cho người ăn. Ngày mai ngươi tới, ta hái cho ngươi.”
Khi ta trở về phòng, ma ma ôm theo một tấm chăn dày bước vào.
“Công chúa dặn.”
Bà đặt chăn lên giường ta.
“Ban đêm lạnh.”
Chiếc chăn mềm mại dày dặn, mang theo mùi nắng phơi ấm áp.
7
Đêm đó, ta ngủ rất say.
Trời sáng, ta nói với sư phụ một tiếng rồi đi về phía viện của Trưởng Công Chúa.
Bà thật sự đứng dưới cây đào, ngẩng đầu nhìn lên, tay cầm một cây sào tre, đang cố với tới quả đào to nhất trên ngọn.
“Đỡ lấy.”
Nói xong liền ném quả đào xuống.
Ta luống cuống đỡ lấy.
Cắn một miếng.
Chua!
Chua đến mức mặt ta nhăn nhó, nhe răng trợn mắt.
Trưởng Công Chúa quay đầu nhìn thấy bộ dạng của ta, sững lại một chút rồi bật cười.
Ma ma đứng bên nhìn, hốc mắt bỗng đỏ lên.
“Ngươi không ăn được chua?”
Trưởng Công Chúa bước tới.
Ta gật đầu.
“Ta thích ăn ngọt.”
Bà nhìn quả đào trong tay ta.
“Chua lắm sao?”
Ta đưa quả đào tới.
“Công chúa thử đi?”
Đưa đến nửa chừng ta mới nhớ ra mình đã cắn rồi.
Ta vội rút tay lại.
Nhưng Trưởng Công Chúa đã cúi xuống, cắn một miếng ngay trên tay ta.
Bà nhai chậm rãi, mày hơi nhíu lại.
“Quả nhiên chua.”
Bà đẩy quả đào lại cho ta, quay người tiếp tục với lên cây.
“Quả đỏ kia chắc sẽ ngọt.”
…
Những ngày sau đó, chúng ta gần như ăn hết những quả đào đỏ trên cây.
Có quả nhìn đỏ rực, cắn vào lại chua đến ê răng.
Có quả nhìn xanh, lại ngọt đến tận tim.
Trưởng Công Chúa dạy ta cách chọn đào, quả mọc lệch thì ngọt, mặt quay về phía nắng đỏ hơn thì càng ngọt.
Ta ghi nhớ trong lòng, mỗi lần hái được quả ngọt liền đưa cho bà nếm trước.
Thái độ của ma ma đối với ta cũng tốt hơn rất nhiều.
Ban đầu bà luôn đứng xa xa nhìn ta, ánh mắt đầy dò xét và đề phòng.
Giờ đây thỉnh thoảng bà sẽ mỉm cười với ta, đôi khi còn lén nhét vào tay ta hai chiếc bánh bao nóng hổi.
Lúc đó ta mới biết, trong chùa Trưởng Công Chúa thắp hai ngọn đèn trường minh cho phò mã và đứa con đã mất.
Hai ngọn đèn đặt cạnh nhau trước tượng Phật, ngày ngày thêm dầu, chưa từng tắt.
Ma ma nói hoàng thượng rất thương vị trưởng tỷ này, từng gọi rất nhiều tiểu thư quý tộc đến giả làm A Cúc, chỉ cần khiến Trưởng Công Chúa khá hơn, hoàng thượng sẽ trọng thưởng.
Nhưng những tiểu thư ấy đều sợ hãi.
Dáng vẻ phát bệnh của Trưởng Công Chúa quá đáng sợ, vừa khóc vừa gào, có lúc còn ra tay đánh người.
Những cô gái được đưa tới, trước sau đã hơn chục người.
Có người bị gia đình ép tới, đến nơi liền trốn trong phòng không dám ra ngoài.
Cũng có kẻ mang lòng khác, muốn dựa vào Trưởng Công Chúa để trèo lên hoàng gia, nhưng bị bà nhìn thấu rồi đuổi đi.
Ma ma từng nghĩ ta cũng là loại người ấy.
Vì thế ban đầu bà luôn đề phòng ta, theo dõi ta, sợ ta có ý đồ xấu.
Nhưng về sau bà phát hiện, ta chưa từng chủ động đến gần Trưởng Công Chúa.
Công chúa không gọi, ta chỉ lặng lẽ quét sân, tụng kinh, ăn cơm chay của mình.
Công chúa gọi, ta mới đi.
Đi rồi cũng không xin xỏ điều gì, không nhận thưởng, không nói lời nịnh nọt, chỉ lặng lẽ ở bên.
Cuối cùng ma ma mới thật sự yên tâm về ta.
8
Hôm ấy thời tiết rất đẹp, ta đi dạo một vòng ở hậu sơn, hái được một bó hoa dại.
Hoa vàng, hoa trắng, hoa tím, ta tùy tiện gom lại thành một bó, định mang đến cho Trưởng Công Chúa xem.
Bà suốt ngày ở trong viện, chắc sẽ thích những màu sắc tươi mới này.
Ta vừa đến cổng viện, bỗng nghe bên trong ầm ĩ hỗn loạn.
“Công chúa! Người đừng…”
“Cứu với! Mau tới đây!”
Ta giật mình, vội chạy vào.
Trong viện đã loạn thành một đoàn.
Một cô nương ta chưa từng gặp đang chạy vòng quanh cây đào, chạy đến thở không ra hơi, mặt trắng bệch.
Trưởng Công Chúa đuổi phía sau nàng, mắt đỏ ngầu, như bị kích động điều gì đó.
Cô nương kia chạy tới gốc cây, mấy cái đã trèo lên cao, ôm thân cây run lẩy bẩy.
Trưởng Công Chúa đứng dưới cây, ngẩng đầu lên, miệng không biết đang gọi gì.
“Trưởng Công Chúa…”
Ma ma muốn lại gần nhưng không dám.
Ta ném bó hoa trong tay xuống, chạy tới ôm chặt lấy Trưởng Công Chúa.
“Nương!”
“Nương, A Cúc về rồi! A Cúc ở đây!”
Trưởng Công Chúa khựng lại, cúi đầu nhìn ta.
Mắt bà vẫn đỏ, nhưng cơn điên dường như chững lại.
Cô nương trên cây thở được rồi, nhìn thấy ta liền trừng mắt hét lên.
“Ngươi là kẻ mạo danh từ đâu tới? Dám giả làm muội muội A Cúc!”

