Phu quân của ta từ biên ải mang về một nữ tử xinh đẹp.

Chàng che chở nàng phía sau, nghiêm mặt nói với ta:

“Đây là Lục Khanh Khanh, con gái độc nhất của ân sư ta. Nay nàng vừa mới góa chồng, tạm thời ở lại trong phủ để được chăm sóc. Nàng là chủ mẫu đương gia, nên biết đại thể, chớ ghen tuông vớ vẩn làm mất thể thống.”

Ánh mắt ta lướt qua cái bụng hơi nhô lên của nàng, nhẹ giọng nói:

“Thân thể của Lục nương tử… chẳng lẽ đang mang di phúc tử của nhà chồng?”

Sắc mặt chàng đột nhiên biến đổi, quát lớn:

“Khanh Khanh chỉ là không hợp thủy thổ, bụng trướng khó chịu mà thôi! Sao nàng dám làm hoen ố danh tiết của một nữ tử?”

“Đinh, đứa bé trong bụng Lục Khanh Khanh biến thành phân.”

Ngay giây tiếp theo, một giọng máy móc vang lên trong đầu ta. Quên nói với phu quân rằng, ta đã trói buộc với hệ thống lời nói dối biến thành sự thật.

01

Phu quân của ta, Lý Tu Viễn, là Tĩnh Ninh Hầu.

Chàng phụng chỉ xuất chinh, đi một mạch ba năm.

Không ngờ rằng, khi trở về chàng lại mang theo một nữ tử xinh đẹp.

Trong mắt chàng thoáng qua vẻ chột dạ, nhưng vẫn buông ra những lời lạnh lùng:

“Phu nhân, Khanh Khanh là con gái của ân sư ta. Nay nàng vừa mới góa chồng, lại bị nhà chồng hà khắc hành hạ, ta tuyệt không thể khoanh tay đứng nhìn.”

Chàng dừng một chút rồi nói thêm:

“Chỉ là tạm ở trong phủ để chăm sóc mà thôi. Nàng là chủ mẫu đương gia, nên biết đại thể, chớ ghen tuông vớ vẩn làm mất thể thống.”

Nghe vậy, ánh mắt ta bình tĩnh dừng trên khuôn mặt chàng, nhưng trong lòng như bị dội một chậu nước lạnh.

Năm đó chàng còn chưa kịp động phòng thì đã phụng chỉ xuất binh.

Ta ngày ngày thắp hương bái Phật, cầu xin mình có thể sống một cuộc đời thăng quan phát tài, chồng chết sớm.

Không ngờ chàng không những sống sót trở về, còn mang theo một nữ nhân đang mang thai.

Thật là xui xẻo.

Ngày mai ta sẽ bảo Tuyết Chu dỡ luôn cái Phật đường nhỏ kia đi.

Nhưng ngoài mặt, ta vẫn phải giữ dáng vẻ đoan trang rộng lượng của Hầu phu nhân. Ánh mắt ta lướt qua cái bụng hơi nhô lên của nàng, nhẹ giọng nói:

“Thân thể của Lục nương tử… chẳng lẽ đang mang di phúc tử của nhà chồng? Nếu là vậy, tuyệt đối không thể để đứa trẻ lưu lạc bên ngoài.”

Sắc mặt chàng đột nhiên thay đổi, quát lớn:

“Chớ có nói bậy! Phu quân của Khanh Khanh đã qua đời hơn một năm rồi, hơn nữa nàng bẩm sinh thân thể yếu ớt, rất khó mang thai. Sao nàng có thể ăn nói bừa bãi, làm hoen ố danh tiết của một nữ tử?”

Lục Khanh Khanh trốn sau lưng Lý Tu Viễn, tủi thân vô cùng:

“Nếu phu nhân không muốn thu nhận ta thì cứ nói thẳng… hà tất, hà tất phải giày vò ta như vậy…”

Rõ ràng đã gả làm vợ người ta, nhưng vẫn giữ được vẻ yếu đuối như thiếu nữ, khiến người ta thương xót.

Những người đứng ở cửa lần lượt lên tiếng trách cứ ta:

“Hầu gia thật là người trọng tình trọng nghĩa, còn chịu thu nhận con gái của ân sư.”

“Hầu phu nhân lại ghen tuông đến vậy, không dung nổi người khác!”

“Ta nghe nói Hầu gia từng có hôn ước với Lục nương tử, nhưng khi đó Hầu phủ sa sút, Lục gia liền hủy hôn.”

Không để ý những lời xì xào sau lưng, ta vội tháo chiếc vòng ngọc phỉ thúy trong suốt như nước trên cổ tay mình, không nói hai lời nhét vào bàn tay lạnh lẽo của Lục Khanh Khanh.

Lý Tu Viễn cười khẩy:

“Khanh Khanh phẩm hạnh cao khiết, trước nay không thèm những thứ vàng bạc này. Nàng tưởng ai cũng giống nàng, thích mấy thứ tầm thường này sao?”

Sao có thể là đồ tầm thường được chứ!!!

Loại vòng ngọc có độ nước tốt thế này, khắp cả kinh thành cũng không tìm được mấy chiếc.

Ta là con gái nhà thương nhân. Ngày thành thân, ta mang theo của hồi môn thập lý hồng trang tích góp qua ba đời của nhà họ Từ để gả vào Hầu phủ.

Những người đến chúc mừng đều không khỏi cảm thán.

Còn chàng chỉ thản nhiên ném lại một câu:

“Xa xỉ như vậy, đúng là đầy mùi tiền đồng.”

Ha ha, giả vờ thanh cao!!

Nhưng khi đó Hầu phủ đã sa sút đến mức phải bán cả ruộng đất tổ tiên. Nếu không phải nhìn trúng tài sản của nhà họ Từ, thì mối hôn sự này sao có thể rơi vào đầu ta.

Người đời thường ngưỡng mộ phong nhã, nhưng chỉ có tiền tài mới thật sự làm động lòng người.

Ta chân thành nói:

“Muội muội đừng trách, là tỷ tỷ lỡ lời, suy nghĩ không chu đáo. Chiếc vòng này coi như bồi lễ, muội nhất định phải nhận, đừng để tức giận mà hại thân thể.”

Không mang thai thì tốt, không mang thai thì tốt.

Bởi vì ta đã trói buộc với hệ thống lời nói dối biến thành sự thật.

Đúng vậy, tất cả những lời nói dối được nói trước mặt ta, cuối cùng đều sẽ biến thành sự thật.

Ta là người mềm yếu và lương thiện nhất, không chịu nổi cảnh máu me.

Nếu trong bụng nàng ta thật sự có một đứa bé, cuối cùng lại vì hệ thống mà biến mất, vậy thì đúng là tội lỗi!

Để chắc ăn, ta lại quay sang Lý Tu Viễn, giữa mày khóe mắt đều là vẻ lo lắng:

“Phu quân, thân thể của Lục muội muội xem ra quả thật không khỏe. Bất luận có hay không… rốt cuộc vẫn nên mời một đại phu đến phủ xem kỹ càng.”

Lý Tu Viễn còn chưa kịp mở miệng, Lục Khanh Khanh đã lập tức ném mạnh chiếc vòng ta tặng xuống đất.

“Choang” một tiếng giòn tan!

Chiếc phỉ thúy đáng giá ngàn vàng, trong suốt không tì vết, lập tức vỡ thành mấy đoạn.

Ngực nàng phập phồng dữ dội, vẻ mặt vừa tan nát vừa kiên cường:

“Ta cứ ngỡ… cứ ngỡ ngươi thật lòng xin lỗi. Nay xem ra, chẳng qua chỉ là kế hoãn binh để kiểm chứng ‘trong sạch’ của ta! Ta đã nói rồi, ta chỉ là mấy ngày liền bôn ba, không hợp thủy thổ, bụng trướng khó chịu mà thôi! Chẳng lẽ nhất định phải để ta mất mặt trước đám đông, các người mới chịu tin sao?”

“Ta Lục Khanh Khanh dù có chết đói ngoài đường, cũng tuyệt đối không lấy danh tiết ra làm trò đùa. Phu nhân nếu không tin, lúc này ta có thể đâm đầu vào cây cột trong sảnh mà chết, lấy cái chết để chứng minh chí hướng.”

Lời nàng vừa dứt, trong đầu ta vang lên một giọng máy móc lạnh băng:

“Đinh, đứa bé trong bụng Lục Khanh Khanh biến thành phân.”

02

Ta không nhịn được mà trừng to mắt.

Còn chưa kịp hiểu lời hệ thống.

Chỉ nghe một tràng tiếng “bụp bụp bụp” vang lên.

Chỉ thấy Lục Khanh Khanh ôm bụng, mặt đầy đau đớn, dưới làn váy không ngừng phát ra tiếng đánh rắm.

Ngay sau đó một luồng mùi hôi thối bốc lên.

Dân chúng đứng xem ở cửa hít hít mũi:

“Mùi gì vậy?”

“Thối quá, ai ị thế!”

Ta kinh hoàng nhìn vệt vàng thấm ra trên y phục của Lục Khanh Khanh, hoảng sợ kêu lớn:

“Trời ơi, Lục nương tử, chẳng lẽ cô đang đi đại tiện giữa phố sao?”

Những hạ nhân đứng gần nàng đã sớm bịt mũi chạy xa ba mét.

Lục Khanh Khanh nhất thời cũng chưa kịp phản ứng, sắc mặt trắng bệch, không biết là vì nhịn phân mà tái đi, hay bị chính mùi rắm của mình hun đến tái mét.

“Không phải, không phải đâu, Tu Viễn ca ca, mau cứu ta, bụng ta đau quá…”

Lục Khanh Khanh lắp bắp biện giải cho mình, đáng tiếc nàng càng kích động, tiếng rắm càng vang dội.

Cũng phải thôi.

Dù sao cái bụng nhô lên kia chứa không ít “hàng”, nào có thể một chốc một lát mà đi sạch được!

Thấy Lục Khanh Khanh khóc đáng thương đến vậy, Lý Tu Viễn cuối cùng cũng không nhịn nổi, gầm lên:

“Từ Tri Ý, nàng còn dám vu khống Khanh Khanh, ta sẽ hưu nàng.”

Lý Tu Viễn vừa bước lên một bước, đã bị mùi hôi lan tỏa làm buồn nôn đến mức suýt nữa nôn ra.

“Ta cũng chỉ là quan tâm Lục nương tử.”

Ta kinh ngạc nhìn Lý Tu Viễn, lấy tay che mặt nức nở:

“Phu quân, chàng luôn nói ta là con gái nhà thương nhân, chê ta đầy mùi tiền đồng.”

“Hóa ra chàng thích ngửi mùi phân.”

Lý Tu Viễn xấu hổ đến cực điểm:

“Nàng nói bậy gì đó, còn không mau đi mời…”

Chàng nói được một nửa thì cứng họng dừng lại, mặt tái xanh:

“Khanh Khanh chỉ là không hợp thủy thổ, nghỉ ngơi một chút là được.”

Dân chúng đứng xem bịt mũi cười nhạo:

“Hầu phủ này keo kiệt quá vậy, ngay cả một đại phu cũng không nỡ mời.”

“Ta biết rồi, Lục nương tử là chồn vàng đầu thai đấy, là yêu quái!!”

Lý Tu Viễn hung dữ quát mắng hạ nhân, ra lệnh cho họ dìu Lục Khanh Khanh vào phủ.

Nhưng không ai muốn, tất cả đều tránh thật xa.

Dù sao lúc này Lục Khanh Khanh giống như một cây giáo dài dính đầy phân, đâm ai người đó chết!

Lý Tu Viễn chỉ có thể trút giận lên ta:

“Nàng quản lý Hầu phủ kiểu gì vậy, hạ nhân lại không nghe lời như thế.”

Trời đất chứng giám, trước khi chàng trở về, hạ nhân trong Hầu phủ theo ta vốn nổi tiếng ngoan ngoãn giữ quy củ, chưa từng lơ là nửa phần.

Mẹ ta nói đúng.

Con người có thể thiếu một mông nợ.

Nhưng không thể thiếu một mông phân.

Cuối cùng vẫn là ta bảo Tuyết Chu cầm tiền thưởng đi tìm mấy bà chuyên dọn thùng vệ sinh, mới khiêng được Lục Khanh Khanh vào phủ.

Nhìn y phục dính đầy phân của Lục Khanh Khanh cùng mùi hôi không thể nói nên lời lan khắp nơi.

Ta có chút đau lòng.

Ôi, Hầu phủ của ta không còn sạch sẽ nữa rồi!

03

Lục Khanh Khanh ở trong nhà xí đi ngoài suốt một ngày một đêm, suýt nữa thì ngất lịm.

Các nha hoàn bịt mũi ra vào, thay nước thêm giấy, không dám nói nhiều.

Cuối cùng vẫn là Hầu lão phu nhân đứng ra mời thái y đến phủ.

“Lục nương tử quả thật là không hợp thủy thổ, dạ dày tích trệ, bụng trướng khó tiêu. Nay tiêu chảy thông suốt, đối với bệnh mà nói ngược lại là chuyện tốt.”

Ông dừng một chút, dường như có chút khó hiểu:

“Chỉ là… lượng bài tiết nhiều và kéo dài đến vậy, lão phu hành y bốn mươi năm, đây đúng là lần đầu tiên thấy.”

“Có lẽ thân thể của Lục nương tử khác với người thường, nhưng cũng không nguy hiểm đến tính mạng, Hầu gia và lão phu nhân không cần lo lắng.”

Lục Khanh Khanh mặt trắng như giấy, hơi thở yếu ớt, hồi lâu vẫn không nói nên lời.

Lý Tu Viễn nhíu chặt mày, chàng nhìn chằm chằm vào cái bụng đã xẹp xuống của Lục Khanh Khanh, cứng giọng hỏi: