Bạch Vy khẽ run, theo bản năng né sau lưng Cố Trình.

Cơn giận của anh ta bùng nổ.

“Hứa Niệm! Đừng có không biết điều! Em tin không tôi—”

“Anh tin không, nếu anh nói thêm một chữ nữa, tôi sẽ lập tức gọi cảnh sát báo có người xâm nhập trái phép và quấy rối?”

Tôi cắt ngang, ánh mắt lạnh như lưỡi dao.

“Cố Trình, tôi không đùa.”

“Dẫn người phụ nữ của anh đi, mang theo đống đồ kia — rồi biến hoàn toàn khỏi thế giới của tôi.”

“Giữa chúng ta, ngoài tòa án ra… không còn gì nữa.”

Tôi vừa dứt lời thì nhân viên vệ sinh đã đẩy xe rác lớn tới.

“Cô gái, là mấy thứ này đúng không?”

“Vâng, làm phiền cô rồi.”

Giọng tôi dịu lại vài phần.

“Dọn hết giúp tôi nhé.”

“Được rồi!”

Từng chiếc vali, từng bộ vest đắt đỏ bị ném thẳng lên xe rác.

Mắt Cố Trình đỏ ngầu.

“Dừng tay! Không ai được động vào đồ của tôi!”

Anh ta định lao lên.

Tôi chỉ lạnh lùng nhìn.

“Cố Trình, hôm nay nếu anh dám làm ầm lên ở đây, tôi không ngại để cả khu này ra xem ‘chiến tích’ của anh và cô Bạch Vy đâu.”

Anh ta khựng lại.

Nhìn tôi chằm chằm — trong mắt vừa oán độc, vừa không thể tin nổi.

Anh ta không thể hiểu nổi vì sao Hứa Niệm — người từng nghe lời anh ta suốt mười năm — lại trở nên xa lạ và tuyệt tình đến vậy.

Cuối cùng, anh ta nghiến răng:

“Hứa Niệm… em sẽ hối hận.”

“Hối hận?”

Tôi bật cười — một nụ cười thật lòng.

“Điều duy nhất tôi hối hận… là khi gặp anh mười năm trước, tôi đã không nhìn rõ bộ mặt thật của anh.”

“Còn bây giờ?”

“Tôi chỉ thấy may mắn.”

Dứt lời, tôi không cho họ thêm cơ hội nào nữa.

“RẦM!”

Cánh cửa đóng sập.

Tôi nhốt hai con người đáng ghê tởm ấy — cùng mười năm thanh xuân của mình — ở lại bên ngoài.

6.

Cánh cửa khép lại, mọi ồn ào bên ngoài lập tức bị chặn đứng.

Cả thế giới rơi vào tĩnh lặng.

Tôi dựa lưng vào cửa, lắng nghe tiếng Cố Trình và Bạch Vy ngoài kia đang chửi bới trong cơn tức tối, xen lẫn âm thanh hỗn loạn khi họ cuống cuồng lục lọi đống đồ trong xe rác.

Khóe môi tôi vẫn giữ nguyên một nụ cười lạnh.

Phát súng đầu tiên của cuộc chiến — tôi đã nổ.

Và thắng gọn ghẽ.

Hai ngày tiếp theo trôi qua trong bình yên hiếm có.

Cố Trình không đến làm phiền.

Chu Nhã Lan cũng không gọi điện gào thét nữa.

Có lẽ sự dứt khoát của tôi đã khiến họ chùn bước.

Hoặc cũng có thể… họ đang âm thầm tính toán một kế hoạch độc địa hơn để đối phó với người phụ nữ “không biết điều” như tôi.

Nhưng tôi không quan tâm.

Hai ngày đó, tôi không cho phép bản thân chìm trong cảm xúc cũ.

Tôi lập cho mình một kế hoạch rõ ràng.

Tập thể dục.

Đọc sách.

Nhặt lại những cuốn chuyên ngành đã bị tôi bỏ quên quá lâu.

Thậm chí, tôi bắt đầu vạch lại con đường sự nghiệp.

Khoản tiền tiết kiệm trước khi nghỉ việc, cộng với phần tiền mua nhà mà Cố Trình chắc chắn phải trả lại — đủ để tôi sống ung dung trong một thời gian dài.

Nhưng tôi hiểu rõ — mình không được phép dừng lại.

Tôi phải mạnh hơn.

Mạnh đến mức có thể tự tay nắm lấy vận mệnh.

Không bao giờ còn dao động vì bất kỳ ai.

Sáng ngày thứ ba, sau khi chạy bộ về, tôi theo thói quen mở hộp thư.

Một email chưa đọc nằm lặng lẽ trong đó.

Khi nhìn thấy tên người gửi, tim tôi đột nhiên đập mạnh.

Klaus Becker.

Vị CEO nổi tiếng nghiêm cẩn và bảo thủ của Rhein Dynamics.

Ông ấy đã trả lời.

Lòng bàn tay tôi hơi ướt mồ hôi khi mở email.

Toàn bộ thư được viết bằng thứ tiếng Đức chuẩn mực nhất — câu chữ chặt chẽ, lịch thiệp.

Kính gửi cô Hứa Niệm,

Cảm ơn cô vì bức thư cũng như những phân tích sâu sắc về triển vọng hợp tác giữa Rhein Dynamics và thị trường Trung Quốc.

Những rào cản văn hóa mà cô đề cập trong hợp tác thương mại xuyên quốc gia đều rất chính xác và đầy tính gợi mở, khiến toàn bộ đội ngũ dự án của chúng tôi vô cùng ấn tượng.

Chúng tôi đánh giá cao năng lực chuyên môn của cô trong lĩnh vực giao tiếp đa văn hóa.

Đối với vấn đề đạo đức cá nhân của đối tác tiềm năng mà cô nhắc tới, Rhein Dynamics cũng đặc biệt coi trọng.

Chúng tôi luôn tin rằng một đời sống cá nhân ổn định và có trách nhiệm chính là nền tảng của niềm tin thương mại lâu dài.

Lời nhắc của cô có ý nghĩa hết sức quan trọng.

Chúng tôi đã quyết định tiến hành đánh giá lại toàn bộ các doanh nghiệp đang nằm trong danh sách hợp tác.

Ngoài ra, chúng tôi rất quan tâm đến hồ sơ cá nhân xuất sắc của cô — đặc biệt là sự thấu hiểu văn hóa Đức cùng năng lực ngôn ngữ vượt trội.

Chiều thứ Sáu tuần này, lúc 15 giờ, tôi sẽ có buổi gặp gỡ cuối cùng với đại diện các công ty ứng viên tại trụ sở Thượng Hải.

Tôi trân trọng mời cô tham dự với tư cách “Cố vấn Văn hóa đặc biệt.”

Chúng tôi tin rằng ý kiến chuyên môn của cô sẽ giúp chúng tôi đưa ra quyết định đúng đắn.

Mong được gặp cô.

Trân trọng,

Klaus Becker

CEO toàn cầu Rhein Dynamics

Tôi đọc bức thư ngắn ấy… ba lần liên tiếp.

Mỗi con chữ như một viên đạn bắn thẳng vào tim.

Nhưng không phải nỗi đau —

mà là cơn chấn động của hưng phấn.

Tôi đã thành công.

Ông Becker không chỉ tin những gì tôi nói, tạm dừng việc đánh giá công ty của Cố Trình.

Ông còn gửi lời mời.

“Cố vấn văn hóa đặc biệt.”

Danh xưng ấy —được may đo riêng cho tôi.

Điều đó có nghĩa…

Tôi sẽ xuất hiện trước mặt Cố Trình.

Ngay tại buổi thẩm định cuối cùng của dự án mà anh ta đặt cược tất cả.

Với một thân phận anh ta tuyệt đối không ngờ tới.

Ở vị trí cao hơn.

Và tự tay tuyên án thất bại của anh ta.

Còn màn trả thù nào hoàn hảo hơn thế?

Tôi gần như có thể hình dung ra khoảnh khắc anh ta nhìn thấy tôi trong phòng họp — gương mặt sẽ méo mó đến mức nào.

Tôi hít sâu, ép mình bình tĩnh lại.

Rồi lập tức gọi cho Trần Tịnh.

“Chị Trần… ông ấy trả lời rồi.”

Giọng tôi hơi run vì phấn khích.

“Chị đoán được mà.”

Trần Tịnh bật cười nơi đầu dây.

“Ông già người Đức đó — rất dễ bị thuyết phục bởi kiểu chuyên nghiệp như em.”