Phương thức thanh toán: tự động trừ qua thẻ ngân hàng.
Địa chỉ giao: Khu Gia Hòa Uyển phía nam thành phố, tòa 5, phòng 501.
Bên cạnh là sao kê ngân hàng:
Mỗi tháng 480 tệ.
Trừ liên tục mười bốn tháng.
Tổng cộng 6720 tệ.
“Dưới đây là video camera trước cửa nhà, tổng cộng 97 đoạn.”
Phương Duệ mở đoạn đầu tiên.
Trong hình, Hàn Mẫn cúi người, lấy chai sữa trước cửa nhà tôi.
Rồi đến đoạn thứ hai. Bà Mã.
Đoạn thứ ba. Chị Tiền.
Đoạn thứ tư, thứ năm, thứ sáu…
Phòng xử im phăng phắc.
Mặt Hàn Mẫn trắng bệch.
Miệng bà Mã há ra rồi lại khép vào.
Biểu cảm của chị Tiền cuối cùng cũng vỡ vụn.
“Cô lắp camera? Cô quay lén chúng tôi?!”
Thẩm phán nhìn chị ta:
“Bị đơn, camera được lắp phía trên cửa nhà nguyên đơn, thuộc phạm vi quyền lợi hợp pháp của nguyên đơn.”
Phương Duệ tiếp tục.
Nhóm chứng cứ thứ hai: Chuyển phát.
Hồ sơ ký nhận vận chuyển, chứng minh hàng đã được giao.
Video camera, chứng minh bà Mã nhiều lần mở và lấy đồ của nguyên đơn.
Hồ sơ mua áo phao, ảnh chụp thanh toán 648 tệ, ảnh mác bị cắt và khóa kéo bị hỏng.
Cùng với tờ giấy nhắn do chính tay bà Mã viết.
Bà Mã bắt đầu toát mồ hôi.
Nhóm chứng cứ thứ ba: Hủy hoại tài sản.
Ảnh chậu cây vỡ, video camera ghi lại cảnh con trai chị Tiền đá bóng làm hỏng.
Ảnh rác trước cửa, ảnh nước thừa ngấm vào thảm cửa.
Video ba người lần lượt đổ rác, chính xác tới từng giây.
Tấm thảm trong túi niêm phong đã được nộp làm vật chứng.
Nhóm chứng cứ thứ tư: Rò nước.
Ảnh trần nhà vệ sinh, báo cáo kiểm tra của thợ sửa (xác nhận là thấm từ tầng sáu).
Hóa đơn sửa chữa 12.800 tệ.
Ba biên nhận khiếu nại ban quản lý (đều không xử lý).
Nhóm chứng cứ thứ năm: Chỗ đậu xe.
Giấy chứng nhận quyền sở hữu chỗ đậu khu B số 37.
Ảnh xe van chiếm chỗ.
Bốn lần ghi nhận khiếu nại.
Cuối cùng, Phương Duệ mở một bảng tổng hợp.
Một file Excel được chiếu lên tường.
Ngày tháng, sự việc, số tiền thiệt hại, mã chứng cứ.
237 bản ghi.
Dày đặc kín mít.
“Toàn bộ chứng cứ trên đều có bản gốc, sẵn sàng tiếp nhận đối chất bất cứ lúc nào.”
Phương Duệ gập laptop lại.
Không khí trong phòng xử như đông cứng.
Chị Tiền là người đầu tiên lên tiếng.
Nhưng giọng đã khác hẳn.
“Tôi… cái này… cô ta lắp camera quay chúng tôi, đây là nhìn trộm! Tôi muốn kiện cô ta!”
Thẩm phán lại giải thích:
“Lắp camera trước cửa nhà mình là biện pháp an ninh hợp lý, không cấu thành xâm phạm quyền riêng tư. Nếu bị đơn có ý kiến, có thể khởi kiện vụ khác. Bây giờ xin hãy trả lời yêu cầu của nguyên đơn.”
Chị Tiền nhìn quanh.
Bà Mã cúi đầu, không nói nữa.
Hàn Mẫn bắt đầu khóc.
Chị Tiền nuốt nước bọt:
“Cái đó… chuyện sữa… chúng tôi tưởng là cô ấy cho, không biết là cô ấy tự bỏ tiền đặt.”
Phương Duệ đáp:
“Hồ sơ giao hàng thể hiện, người đặt từ đầu đến cuối chỉ có nguyên đơn. Ba bị đơn chưa từng xuất hiện trong bất kỳ hồ sơ đặt hay thanh toán nào.”
Chị Tiền đổi giọng, đột nhiên mềm xuống.
“Thật ra hàng xóm với nhau mà, giúp đỡ nhau chút… Giang Đường, quen nhau lâu vậy rồi, toàn là hiểu lầm thôi. Cô rút đơn này được không? Chúng tôi sẽ trả tiền sữa…”
Tôi ngồi ở ghế nguyên đơn, từ đầu đến cuối không nói gì.
Phương Duệ thay tôi trả lời.
“Nguyên đơn không đồng ý hòa giải. “Đề nghị tòa án tuyên án theo đúng pháp luật..”
Sắc mặt chị Tiền hoàn toàn tối sầm lại.
【Chương 10】
Bản án được tuyên nhanh hơn tôi tưởng.
Sự thật xâm phạm rõ ràng, chứng cứ xác thực.
Ba bị đơn liên đới bồi thường thiệt hại kinh tế cho nguyên đơn: 41.600 tệ.
Tiền Mỹ Hoa phải bồi thường thêm chi phí sửa rò nước: 12.800 tệ.
Ba bị đơn phải lập tức chấm dứt mọi hành vi xâm phạm sau khi bản án có hiệu lực.
Án phí do ba bị đơn chịu.
Tổng cộng: 54.400 tệ.
Ngày nhận bản án, tôi đang ở nhà nấu mì.
Phương Duệ nhắn:
“Họ không kháng cáo.”
Đúng như dự đoán.
Trước chứng cứ, kháng cáo chỉ là tốn thêm tiền.
Nhưng câu chuyện vẫn chưa kết thúc.
Ba ngày sau khi bản án có hiệu lực, Ngô Đức Thắng tìm tới tôi.
Lần này ông ta không lên lầu.
Ông ta đợi tôi trong văn phòng ban quản lý.
“Cô Giang, chuyện này làm lớn quá, ảnh hưởng không tốt tới khu chung cư. Cô xem có thể… xử lý kín đáo hơn không?”
Tôi ngồi xuống, đặt điện thoại lên bàn.
Nút ghi âm sáng lên.
Ông ta liếc nhìn điện thoại, mặt giật một cái.
“Quản lý Ngô, tôi có vài câu hỏi.”
“Cô cứ nói.”
“Thứ nhất, nhà Tiền Mỹ Hoa làm rò nước gây hư hại nhà tôi, tôi khiếu nại ba lần, anh không xử lý. Đây là ban quản lý tắc trách.”
Ông ta định nói gì đó, nhưng tôi không cho cơ hội.
“Thứ hai, chỗ đậu xe của tôi bị chiếm lâu dài, tôi khiếu nại bốn lần, anh bảo tôi ‘thông cảm’. Chiếc xe van đó là của chồng Tiền Mỹ Hoa, Chu Kiến Quốc. Chu Kiến Quốc là anh họ của anh.”
Yết hầu ông ta chuyển động mạnh.
“Thứ ba, anh đá tôi khỏi nhóm cư dân, lý do là gì?”
“…Là chị Tiền bảo tôi đá.”
“Anh là quản lý ban quản lý, anh nghe cư dân sai khiến? Hay nghe chị dâu anh sai khiến?”

