“Con có thể tha thứ cho mẫu hậu không…”
Đêm càng lúc càng sâu, ta nhìn vào trong động phủ, thấy thi thể mình đã cứng đờ.
Lời áy náy của mẫu hậu như một mũi kim đâm mạnh vào tim ta.
Ta muốn nói với mẫu hậu, không sao đâu.
A Xuyên không bận tâm mình là Thần Long hay cá chạch, A Xuyên rất yêu mẫu hậu.
Đáng tiếc, mẫu hậu đã không còn nghe thấy nữa.
Mẫu hậu để lại mấy bình tiên dược trị thương rồi quay người rời đi.
Ta phiêu đến tẩm điện của bà.
Thu cả thân mình vào trong lòng mẫu hậu, tham luyến hít thật sâu hương khí trên người bà.
Giống như thuở nhỏ, hạnh phúc ấm áp.
Hôm sau.
Phụ vương mẫu hậu bị một trận náo động đánh thức.
Tộc nhân nói, tình trạng của đệ đệ rất không ổn, dường như không qua nổi đêm nay.
Mẫu hậu lập tức tái nhợt sắc mặt.
Hoảng hốt cùng phụ vương đến bên giường bệnh của đệ đệ.
“Dược nhi… Dược nhi của ta!”
Bà nhìn hơi thở của đệ đệ ngày càng yếu ớt, liều mạng truyền linh lực cho nó.
Nhưng linh lực vừa nhập thể, lại như đá rơi xuống biển, không có chút tác dụng nào.
Mẫu hậu lại quỳ trước vị đại trưởng lão có tư lịch lâu năm nhất của Long tộc, cầu xin ông nghĩ cách cứu đệ đệ.
Chương 5
Đại trưởng lão thở dài,
“Đế quân Thanh Dược bị trọng thương căn bản là do bị Ma tộc móc mất nội đan, vì thế không thể vận chuyển linh lực, tự nhiên cũng không tiêu hóa được tiên dược.”
“Nếu muốn giữ mạng cho Đế quân Thanh Dược, cần phải đặt một viên nội đan khác vào trong cơ thể hắn.”
“Chỉ là…”
Đại trưởng lão đột nhiên ngừng lại,
“Không phải nội đan của ai cũng được, phải là huyết mạch song sinh, mới không xảy ra bài xích.”
Phụ vương và mẫu hậu đồng thời sững người, lập tức hiểu ý chưa nói thành lời của đại trưởng lão.
Muốn giữ mạng Dược nhi, thì phải dùng nội đan của A Xuyên để thay!
Thân hình phụ vương khẽ chao đảo, thần sắc do dự.
Nhưng chỉ trong chốc lát, ông nói,
“Nếu chỉ có cách này mới cứu được Dược nhi, vậy cũng chỉ đành hy sinh nội đan của A Xuyên…”
Mẫu hậu siết chặt mười ngón tay vào lòng bàn tay, đáy mắt thoáng qua một tia giằng xé.
Nhưng ngay giây sau, bà dứt khoát nói,
“Dùng nội đan của A Xuyên!”
“Dược nhi là Thất Thải Thần Long duy nhất của Long tộc trong ngàn năm, là hy vọng tương lai của Long tộc, tuyệt đối không thể xảy ra sơ suất!”
“Còn A Xuyên…”
“Chỉ là mất nội đan thôi, sẽ không nguy hiểm đến tính mạng. Chúng ta hoàn toàn có thể huy động toàn Long tộc, tìm cho nó tiên dược tốt nhất để dưỡng thương!”
“Nợ nó, sau này bù đắp gấp bội là được!”
Ánh mắt mẫu hậu đầy kiên định.
Khi bà nói những lời này, ta đang đứng ngay trước mặt bà.
Không nói rõ được trong lòng là cảm giác gì, chua xót đau buồn…
Nhưng nhiều hơn, lại là nhẹ nhõm.
Thì ra trong lòng mẫu hậu, kỳ thực đệ đệ mới là người quan trọng nhất.
Đệ đệ phải nhường ta kỳ trân tiên thảo.
Nhưng trước đại cục, ta mới là kẻ có thể bị vứt bỏ.
Ta lau nước mắt.
Không sao đâu, mẫu hậu.
A Xuyên đã như người mong muốn, đem mạng mình đổi lấy mạng cho đệ đệ.
“Ta đi tìm A Xuyên ngay!”
Mẫu hậu không đợi phụ vương đáp lời, thân ảnh lóe lên đã tới trước động phủ của ta.
Lần này, bà không cưỡng ép xông vào, nén xuống cảm giác áy náy trong lòng, cố giữ bình tĩnh mà nói,
“A Xuyên, ngoan, Dược nhi bị thương quá nặng, cho đệ đệ mượn nội đan của con trước được không?”
“Sẽ không đau đâu, mẫu hậu mang cho con thánh dược trị thương tốt nhất khắp tứ hải bát hoang.”
“Đợi đệ đệ con tỉnh lại, con muốn bù đắp điều gì, mẫu hậu đều sẽ cho con!”
Không có ai đáp lại.
Mẫu hậu trầm mặc chốc lát, sau đó lớp mặt nạ ôn hòa bỗng chốc rạn vỡ.
Bà vung mạnh một đạo linh lực, đánh gãy cây đào ngoài kết giới.
Tức giận quát,
“Hành Xuyên, đến lúc nào rồi mà ngươi còn giận dỗi chưa xong sao?”
“Đã trọn ba ngày trôi qua, Dược nhi là đệ đệ ruột của ngươi, ngươi không thể ích kỷ như vậy!”

