SỐNG LẠI, TÔI BUÔNG TAY CẢ NHÓM

SỐNG LẠI, TÔI BUÔNG TAY CẢ NHÓM
  • Tác giả:
  • Thể Loại: Hiện đại
  • Trạng Thái: Hoàn thành

Vài ngày trước đêm thành đoàn, em út nhỏ tuổi nhất nhóm đột nhiên đăng Weibo:

【Các bé fan đừng lo nhé, các chị trong nhóm bọn em từ lâu đã được đủ loại người bao nuôi rồi.】

【Vì vậy mọi người không cần lo bọn em không thể ra mắt, hãy chờ đón sân khấu thành đoàn của bọn em nhé!】

Kiếp trước, sau khi cô ta đăng bài Weibo này, tôi lập tức liên lạc với quản lý để ra tuyên bố, dứt khoát cắt đứt quan hệ với em út, nhờ vậy mới giữ được suất ra mắt của những người còn lại.

Thế nhưng, em út bị bỏ rơi lại nhảy từ tầng mười lăm xuống ngay trong đêm thành đoàn của chúng tôi, khiến cả giới giải trí chấn động.

Sau khi biết em út tự sát, các thành viên và đám fan điên cuồng đồng loạt chĩa mũi nhọn về phía tôi:

“Cô ấy chỉ muốn fan đừng lo lắng thôi, cô ấy có gì sai chứ?!”

“Đều tại cô, em út mới nhảy lầu!”

Họ đẩy tôi khỏi sân thượng, bắt tôi phải chôn cùng em út của họ.

Khi mở mắt lần nữa, tôi đã trở về trước đêm thành đoàn.

Còn em út muốn hại cả nhóm chúng tôi lúc này đang ngồi trước mặt các chị với vẻ đầy ấm ức:

“Em chỉ là… không muốn fan lo lắng thôi mà…”

1

An Nại Nhi khóc như hoa lê trong mưa.

Trên gương mặt búp bê ngây thơ của cô ta đầy những giọt nước mắt, bất cứ ai nhìn thấy cũng sẽ không khỏi thương xót.

Tô Mộc Vũ lập tức ôm cô ta vào lòng:

“Khóc gì chứ? Em có làm sai đâu!”

“Chẳng phải chỉ đăng một bài Weibo thôi sao?”

“Chuyện giữa chị em chúng ta thì có liên quan gì đến người ngoài!”

Khung cảnh quen thuộc, lời thoại quen thuộc.

Ngay cả tần suất nức nở của An Nại Nhi cũng giống hệt kiếp trước.

Kiếp trước, khi nhìn thấy bài Weibo ấy, tôi như bị sét đánh.

Tôi lập tức liên lạc với quản lý Tần Phong, bất chấp sự phản đối của mọi người, dùng tốc độ nhanh nhất để ra tuyên bố, xác định hành vi của An Nại Nhi là chiêu trò cá nhân, đồng thời tuyên bố cắt đứt quan hệ với cô ta.

Chúng tôi đã thành công ra mắt.

Nhưng cái giá phải trả là An Nại Nhi bị bỏ rơi đã nhảy từ tầng mười lăm của ký túc xá công ty xuống ngay trong đêm thành đoàn.

Ngay sau đó, dư luận phản công.

Cơn giận của fan và sự “chính nghĩa” của các thành viên đã nhấn chìm tôi:

“Cô ấy chỉ muốn fan yên tâm thôi, cô ấy có gì sai chứ?!”

“Diệp Thanh Ca, chính cô đã hại chết Nại Nhi! Cô là đồ sát nhân!”

Tô Mộc Vũ và những “chị em tốt” đã được tôi liều mạng bảo vệ ấy, tự tay đẩy tôi khỏi chính sân thượng đó.

Tôi nhắm mắt lại, khi mở ra lần nữa, trong đáy mắt chỉ còn lại sự lạnh lẽo.

“Đúng vậy.”

An Nại Nhi ngẩng đầu khỏi lòng Tô Mộc Vũ, đôi mắt đỏ hoe.

Nhưng trong giọng nói lại mang theo vài phần đắc ý đầy lẽ đương nhiên:

“Chị Thanh Ca chẳng phải là người có năng lực mạnh nhất sao? Anh Tần Phong coi trọng chị nhất.”

“Chút chuyện nhỏ này, chị sẽ nhanh chóng giải quyết được, đúng không?”

Cô ta thậm chí còn bổ sung bằng giọng điệu hơi khoe khoang:

“Vả lại, độ hot tự tìm đến cửa thế này, không tận dụng thì phí lắm.”

“Các chị không cảm thấy đây là một chiêu quảng bá rất tốt đối với em, gương mặt đại diện của nhóm sao?”

Hay cho câu “không tận dụng thì phí”.

Hay cho một “gương mặt đại diện”.

Thấy tôi mãi không nói gì, Tô Mộc Vũ nhíu mày:

“Thanh Ca, cậu còn ngẩn người ra đó làm gì?”

“Nại Nhi sắp khóc đến nơi rồi, cậu là đội trưởng, chẳng lẽ không nên nghĩ cách sao?”

Cuối cùng tôi cũng ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua gương mặt cô ta, cuối cùng dừng trên gương mặt vừa ấm ức vừa ngầm khiêu khích của An Nại Nhi.

Tôi không nói gì, chỉ chậm rãi đứng dậy, tự rót cho mình một cốc nước:

“Nghĩ cách gì? Đi cầu xin anh Tần Phong?”

“Hay đi cầu xin những ‘ông lớn chống lưng’ trong miệng các cô?”

Sự bình tĩnh của tôi dường như đã đâm trúng chỗ đau của họ.

Tô Mộc Vũ nghẹn lời.

An Nại Nhi càng khó tin mà trợn to mắt:

“Diệp Thanh Ca, chị có ý gì?”

Tôi không nhìn họ nữa.

Tôi đi thẳng đến góc phòng, đeo tai nghe, chỉnh âm lượng nhạc trong điện thoại lên mức lớn nhất.

Nhịp trống đinh tai nhức óc ngăn cách toàn bộ tiếng ồn ào bên ngoài.

Lần này, tôi sẽ không nói thêm dù chỉ một chữ.

Tôi cũng sẽ không dọn dẹp bất cứ mớ hỗn độn nào do sự ngu xuẩn và ngạo mạn của họ gây ra nữa.

Số phận do chính họ lựa chọn, họ tự chịu trách nhiệm.

2

Ngay khi tôi chuẩn bị tiếp tục nghiên cứu bản nhạc, điện thoại đột nhiên vang lên.

Đó là nhạc chuông riêng dành cho quản lý Tần Phong.

Cả phòng nghỉ lập tức im bặt.

Ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào chiếc điện thoại dùng chung của nhóm.

Tô Mộc Vũ ngồi gần nhất.

Cô ta hít sâu một hơi, sau đó giống như chuẩn bị hy sinh, ấn nút bật loa ngoài:

“A lô, anh Tần Phong…”

“Tô Mộc Vũ à? Bảo An Nại Nhi cút tới nghe điện thoại!”

Giọng nói tức giận của Tần Phong gần như muốn tràn ra khỏi loa.

An Nại Nhi sợ đến run lên.

Cả người cô ta co lại trong lòng Tô Mộc Vũ, nước mắt lại bắt đầu rơi xuống.

Tô Mộc Vũ lập tức đứng ra bảo vệ:

“Anh Tần Phong, anh đừng như vậy. Nại Nhi không cố ý đâu, em ấy còn nhỏ…”

“Anh không quan tâm cô ta còn nhỏ hay không!”

Tần Phong thô bạo ngắt lời cô ta:

“Công ty sẽ ra tuyên bố, An Nại Nhi vì lời nói và hành động cá nhân vi phạm kỷ luật nghiêm trọng nên lập tức bị loại khỏi nhóm.”

“Những người còn lại chuẩn bị ngay sân khấu thành đoàn thiếu thành viên, chuyện này dừng ở đây.”

Bỏ xe giữ tướng.

Kiếp trước, anh ta cũng nói như vậy.

Chỉ có điều kiếp trước, có tôi giúp anh ta trấn áp đám ngu ngốc này nên kế hoạch mới được thuận lợi thực hiện.

Còn lần này…

Tiếng hét của Tô Mộc Vũ chói đến mức khiến màng nhĩ tôi đau nhức:

“Không được!”

“Chúng em là một tập thể! Chúng em đã hứa sẽ cùng tiến cùng lùi!”

“Anh không thể cứ như vậy mà từ bỏ Nại Nhi!”

Một thành viên khác tên Lý Na cũng hùa theo:

“Đúng vậy, anh Tần Phong. Bây giờ độ hot của bọn em cao như vậy, chút tin xấu này không tính là gì cả.”

“Chỉ cần cả nhóm đồng lòng, fan sẽ thông cảm!”

“Sau đó giải thích một chút là được!”

“Giải thích? Các cô định giải thích thế nào?!”

Tần Phong ở đầu bên kia điện thoại bật cười lạnh vì quá tức giận:

“Nói với toàn mạng rằng các cô thực sự được bao nuôi, chỉ là An Nại Nhi không nên nói ra thôi à?”

“Các cô coi giới tư bản là đồ ngốc, hay coi khán giả là đồ ngốc?”

An Nại Nhi khóc đến không thở nổi, ngắt quãng biện minh:

“Em không có… Em không có ý đó…”

“Em chỉ muốn mọi người biết tài nguyên của chúng em rất tốt…”

“Câm miệng!”

Tiếng gầm của Tần Phong khiến tiếng khóc của An Nại Nhi đột ngột dừng lại.

Đầu bên kia điện thoại chìm vào im lặng.

Một lát sau, giọng nói của anh ta lại vang lên:

“Diệp Thanh Ca, còn em thì sao?”

“Là đội trưởng, em cũng nghĩ như vậy à?”

Tôi chậm rãi tháo tai nghe, đối diện với ánh mắt cảnh cáo của Tô Mộc Vũ và những người khác, thản nhiên lên tiếng:

“Suy nghĩ của em không quan trọng.”

“Không quan trọng là thế nào? Em…”

“Thiểu số phục tùng đa số, chẳng phải sao?”

Tôi ngắt lời anh ta:

“Nếu mọi người đều cảm thấy đây không phải vấn đề, vậy thì nó không phải vấn đề.”

Thái độ của tôi rõ ràng khiến Tô Mộc Vũ và những người khác thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng lại hoàn toàn thiêu rụi chút lý trí cuối cùng của Tần Phong:

“Được, tốt lắm!”

“Các cô chẳng phải muốn thể hiện tình chị em sâu đậm sao? Được! Tôi thành toàn cho các cô!”

“Bây giờ tôi sẽ cho bộ phận truyền thông đăng một bài xin lỗi, nói rằng ‘nghệ sĩ trẻ người non dạ, phát ngôn không phù hợp’!”

“Các cô cứ cầu nguyện thật tốt rằng chuyện này có thể kết thúc như vậy đi!”

“Tút…”

Điện thoại bị cúp mạnh.

Tô Mộc Vũ thở phào, trên mặt lộ ra nụ cười chiến thắng.

Cô ta vỗ lưng An Nại Nhi, giọng nói dịu dàng đến mức có thể vắt ra nước:

“Được rồi, Nại Nhi, không sao nữa. Chuyện này đã qua rồi.”

“Anh Tần Phong sẽ xử lý ổn thỏa.”

An Nại Nhi cũng nín khóc mỉm cười, ôm cánh tay Tô Mộc Vũ làm nũng:

“Em biết ngay chị Mộc Vũ là người đối xử tốt nhất với em mà!”

“Không giống một số người, máu lạnh vô tình!”

Tôi không để ý đến lời bóng gió của họ, chỉ nhìn thông báo mới xuất hiện trên điện thoại.

Đó là tuyên bố xin lỗi do tài khoản chính thức của công ty đăng tải.

3

Bản tuyên bố xin lỗi tránh nặng tìm nhẹ ấy chẳng những không thể dập tắt dư luận, mà còn khiến fan các bên trong khu bình luận bùng nổ dữ dội hơn:

“Phát ngôn không phù hợp? Trẻ người non dạ? Tưởng chúng tôi là trẻ lên ba để lừa đấy à?”

“Tuyên bố thế này tôi cũng viết thay được. Có gan thì trả lời thẳng vấn đề đi!”

“Cười chết mất. Bảo vệ một đứa chuyên làm mình làm mẩy, chuẩn bị cả nhóm cùng bay màu đi.”

Tô Mộc Vũ và những người khác tụ tập với nhau xem bình luận, sắc mặt người sau khó coi hơn người trước.

Thế nhưng họ vẫn cứng miệng tự an ủi:

“Không sao đâu, lúc đầu đều như vậy. Đợi đội ngũ seeding kiểm soát bình luận là ổn.”

“Đúng vậy, anh Tần Phong chắc chắn còn phương án phía sau. Chúng ta phải tin tưởng công ty.”

Quả nhiên, trong vài giờ tiếp theo, dư luận thật sự có dấu hiệu lắng xuống.

Có lẽ chi phí xử lý khủng hoảng của công ty đã phát huy tác dụng, các từ khóa tìm kiếm nổi bật bị cưỡng chế hạ xuống.

Trong khu bình luận cũng xuất hiện rất nhiều lời thanh minh có nội dung đồng nhất.

Bầu không khí trong phòng nghỉ dần dịu lại.

Tô Mộc Vũ và những người khác thậm chí còn có tâm trạng thảo luận tối nay sẽ đi đâu ăn tiệc mừng công.

“Thấy chưa, tôi đã bảo sẽ không sao mà.”

Lý Na đắc ý hất cằm, cố ý liếc tôi một cái:

“Có một số người thích lo chuyện không đâu, chỉ mong nhóm chúng ta tan rã mới vui.”

An Nại Nhi dựa vào lòng Tô Mộc Vũ, vành mắt vẫn đỏ hoe.

Cô ta vừa sụt sịt vừa nhỏ giọng nói:

“Xin lỗi các chị, đều tại em…”

“Hay là em đăng thêm một bài Weibo, giải thích rõ ràng với mọi người nhé?”

“Đừng!”

Tô Mộc Vũ lập tức giữ tay cô ta lại, vẻ mặt căng thẳng:

“Nại Nhi, nghe lời chị.”

“Bây giờ em đừng làm gì cả, giao điện thoại cho chị giữ, được không?”

An Nại Nhi ấm ức bĩu môi, lề mề hồi lâu mới miễn cưỡng lấy điện thoại từ trong túi ra, đưa cho Tô Mộc Vũ.

Tô Mộc Vũ cất điện thoại đi, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, lại bắt đầu dịu dàng dỗ dành cô ta.

Tôi lạnh lùng nhìn cảnh tượng này, suýt bật cười thành tiếng.

Sao An Nại Nhi có thể chỉ có một chiếc điện thoại?

Kiếp trước tôi đã biết, chiếc điện thoại dự phòng giấu dưới gối mới là công cụ liên lạc thực sự của cô ta.

Tôi lười để ý đến sự khiêu khích của họ, đứng dậy đi rót một cốc nước.

Đúng lúc này, một tiếng hét chói tai phá tan sự yên tĩnh trong phòng nghỉ.

Đó là một thành viên khác tên Vương Mạn.

Cô ta nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại của mình, sắc mặt trắng bệch như giấy, ngón tay run đến mức gần như không cầm nổi điện thoại.

“Sao vậy?”

Tô Mộc Vũ khó chịu nhíu mày.

Vương Mạn không trả lời, chỉ dùng ánh mắt như đang nhìn một kẻ điên, nhìn chằm chằm vào An Nại Nhi, giọng nói run rẩy:

“Nại Nhi… Em, em lại đăng cái gì vậy?!”

Ánh mắt của tất cả mọi người lập tức tập trung vào An Nại Nhi.

An Nại Nhi chớp mắt với vẻ vô tội:

“Em đâu có. Điện thoại chẳng phải đang ở chỗ chị Mộc Vũ sao?”

Tô Mộc Vũ cũng phản ứng lại.

Cô ta lập tức lấy điện thoại của An Nại Nhi ra kiểm tra, sau đó ngẩng đầu nói:

“Mạn Mạn, cậu đừng dọa mọi người. Tài khoản của Nại Nhi vẫn bình thường, chẳng đăng gì cả.”

“Không phải tài khoản này!”

Vương Mạn đập mạnh điện thoại xuống bàn.

Trên màn hình hiện rõ giao diện của một tài khoản Weibo phụ.

Bài đăng mới nhất được đăng cách đây năm phút, ảnh đại diện chính là một bức ảnh tự chụp của An Nại Nhi.

Nội dung bài Weibo ấy khiến không khí trong cả căn phòng đông cứng.

【Hì hì, đừng mắng nữa. Bây giờ các chị đang được công ty sắp xếp đi ăn cùng các ông lớn chống lưng đấy.】

【Đây chính là con đường tắt giúp vượt qua giai cấp đó nha. Tương lai của nhóm chúng em vô cùng tươi sáng!】

Chỉ một câu ngắn ngủi, lượng thông tin lại chẳng khác nào một quả bom hạt nhân.

“Đi ăn cùng ông lớn”, “vượt qua giai cấp”.

Mỗi từ đều giẫm chính xác vào dây thần kinh nhạy cảm nhất của giới giải trí.

“Điên rồi… Em điên rồi!”

Tô Mộc Vũ đột ngột đẩy An Nại Nhi khỏi lòng, hai mắt đỏ ngầu, gào lên:

“Em có biết mình đang nói gì không?!”

An Nại Nhi bị đẩy lảo đảo, ngã ngồi xuống đất, hét lên phản bác:

“Em chỉ nói sự thật thôi!”

“Dù sao bọn họ cũng đang mắng chúng ta, tại sao em không thể nói?!”

Trong lúc họ tranh cãi không ngừng, điện thoại của Tần Phong lại gọi đến.

Lần này, Vương Mạn vừa nhận điện thoại, chỉ kịp nói một tiếng “a lô” rồi không thể thốt ra thêm một chữ.

“Xong rồi… Tất cả xong hết rồi… Mọi đường dây của bộ phận truyền thông đều bị gọi đến cháy máy.”

“Tất cả đối tác đều đang gửi thư chấm dứt hợp đồng… Mười vị trí đầu bảng tìm kiếm nổi bật đều là các cô!”

Tôi cúi đầu nhìn điện thoại của mình.

#Nhóm thần tượng toàn bộ đi hầu rượu#

#An Nại Nhi tự tiết lộ giao dịch quyền sắc#

#Con đường tắt vượt qua giai cấp#

#Giá cổ phiếu công ty giải trí lao dốc#

Ngọn lửa do chính tay An Nại Nhi châm lên cuối cùng đã hoàn toàn mất kiểm soát.

4

Bốn giờ trước đêm thành đoàn, hậu trường chìm trong sự im lặng chết chóc.

Sau khi gào lên câu “tất cả xong hết rồi”, Tần Phong liền cúp điện thoại.

Trong phòng nghỉ không còn ai dám lên tiếng.

Sắc mặt mỗi người đều mất sạch huyết sắc.

Tô Mộc Vũ và An Nại Nhi vừa rồi còn xô đẩy, trách móc lẫn nhau, lúc này cũng giống như bị rút cạn toàn bộ sức lực, ngồi bệt dưới đất.

Trong không khí tràn ngập mùi vị tuyệt vọng.

Vài phút sau, Tần Phong đẩy cửa bước vào.

Mái tóc thường ngày được anh ta chải chuốt không một sợi rối lúc này đã bù xù, cà vạt cũng bị kéo lệch sang một bên.

Những tia máu trong mắt anh ta như sắp nổ tung.

“Điện thoại, máy tính bảng của tất cả mọi người, toàn bộ thiết bị điện tử có thể kết nối mạng đều phải giao ra.”

Giọng nói của anh ta khàn khàn như giấy nhám chà trên mặt đất.

Không ai dám phản kháng.

Mọi người im lặng lấy điện thoại từ trong túi xách và túi áo ra, lần lượt bỏ vào túi niêm phong do trợ lý của Tần Phong cầm.

Đến lượt Tô Mộc Vũ, cô ta do dự một chút.

Cô ta nhìn An Nại Nhi bên cạnh, cuối cùng vẫn bỏ cả hai chiếc điện thoại vào.

Ánh mắt Tần Phong dừng trên mặt tôi trong giây lát.

Tôi không chút biểu cảm giao điện thoại ra.

Anh ta không nói gì, chỉ nhìn tôi thật sâu, ánh mắt phức tạp khó hiểu.

“Bây giờ tất cả ở yên trong này, không ai được phép đi đâu!”

“Chờ quyết định cuối cùng của công ty.”

Bỏ lại câu này, anh ta quay người rời đi, hoàn toàn cách ly tất cả chúng tôi với thế giới bên ngoài.

Hai giờ tiếp theo là sự giày vò chẳng khác nào địa ngục.

Không ai nói chuyện, không ai đi lại.

Cả phòng nghỉ yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy nhịp tim hỗn loạn của nhau.

Chuyên viên trang điểm và tạo mẫu vài lần muốn gõ cửa đi vào, đều bị trợ lý canh giữ bên ngoài ngăn lại.

Một lúc lâu sau, Tô Mộc Vũ dường như cuối cùng cũng không chịu nổi sự tĩnh lặng chết chóc này.

Cô ta đứng dậy, lảo đảo đi về phía nhà vệ sinh.

Gần như ngay khoảnh khắc bóng dáng cô ta biến mất, tôi nhìn thấy An Nại Nhi ở trong góc cử động.

Động tác của cô ta nhanh như một con chuột ăn vụng.

Cô ta nhanh chóng lấy một thứ gì đó từ túi áo khoác Tô Mộc Vũ bỏ trên ghế sô pha, sau đó vội vàng lủi vào một buồng khác.

Không cần đoán tôi cũng biết, đó là điện thoại dự phòng của Tô Mộc Vũ.

Kẻ ngốc này vĩnh viễn không học được cách đề phòng thực sự.

Có lẽ cô ta cho rằng chỉ cần thu điện thoại thường dùng của An Nại Nhi là mọi chuyện sẽ ổn.

Năm phút sau, Tô Mộc Vũ đỏ mắt bước ra khỏi nhà vệ sinh.

An Nại Nhi cũng theo sát phía sau, lén lút đi ra khỏi buồng, thản nhiên ngồi trở lại góc phòng.

Dường như không có chuyện gì xảy ra.

Cho đến khi cửa phòng nghỉ bị đâm mở ầm một tiếng.

Người xông vào là một phó đạo diễn phụ trách công việc tại hiện trường.

Vẻ hoảng sợ trên mặt ông ta thậm chí còn nghiêm trọng hơn Tần Phong lúc trước:

“Xảy ra chuyện rồi! Xảy ra chuyện lớn rồi!”

Ông ta nói năng lộn xộn, ngay cả bộ đàm trong tay rơi xuống đất cũng không phát hiện ra.

Tô Mộc Vũ và những người khác ngơ ngác ngẩng đầu.

“Lại… lại có chuyện gì nữa?”

Vương Mạn run giọng hỏi.

Ánh mắt phó đạo diễn tìm kiếm giữa đám đông, cuối cùng khóa chặt trên người Tô Mộc Vũ, giống như muốn dùng ánh mắt giết chết cô ta:

“Tô Mộc Vũ!”

“Cô dùng tài khoản Weibo của mình đăng cái quái gì vậy?!”

Gương mặt Tô Mộc Vũ lập tức trắng bệch:

“Không thể nào! Tất cả điện thoại của tôi đều đã giao ra rồi!”

“Cô tự xem đi!”

Phó đạo diễn ném mạnh điện thoại xuống trước mặt chúng tôi.

Trên màn hình là tài khoản chính có mấy triệu người theo dõi của Tô Mộc Vũ.

Bài đăng mới nhất được đăng cách đây ba phút, giọng điệu ngông cuồng đến cực điểm:

【Điều tra à? Cứ việc điều tra.】

【Các người vĩnh viễn đừng hòng biết người đứng sau chúng tôi là ai. Sân khấu tối nay, chúng tôi nhất định sẽ đứng trên đó!】

Lần này, ngay cả tôi cũng hơi bất ngờ.

Tôi vốn cho rằng An Nại Nhi chỉ tiếp tục giả vờ đáng thương.

Không ngờ cô ta lại ngông cuồng đến mức trực tiếp khiêu khích cơ quan công quyền.

Toàn thân Tô Mộc Vũ run rẩy, đột ngột quay sang An Nại Nhi:

“Là em! Chính em đã lấy điện thoại dự phòng của chị!”

Lần này An Nại Nhi còn lười giả vờ.

Cô ta hét lên, đứng bật dậy:

“Là em thì sao! Em đang giúp các chị ổn định lòng quân!”

“Đồ điên! Em đúng là một kẻ điên từ đầu đến cuối!”

Tô Mộc Vũ hoàn toàn sụp đổ, lao lên định xé đánh cô ta.

Nhưng tất cả đều đã quá muộn.

Ngay lúc phòng trang điểm hỗn loạn, tất cả mọi người chuẩn bị thay trang phục biểu diễn để vùng vẫy lần cuối, một giọng nói lạnh lùng, không chút cảm xúc vang lên từ cửa.

Là Tần Phong.

Anh ta dựa vào khung cửa, giơ điện thoại lên, màn hình hướng thẳng về phía chúng tôi.

Ở vị trí đầu tiên của bảng tìm kiếm nổi bật là một thông báo nền xanh chữ trắng vô cùng chói mắt:

【Công an thành phố: Liên quan đến sự việc lan truyền trên mạng về việc “thành viên nhóm thần tượng tự tiết lộ giao dịch quyền sắc”, cảnh sát đã chính thức vào cuộc điều tra và sẽ nghiêm trị theo pháp luật.】

Bên dưới thông báo là tin tức mới nhất vừa được truyền thông chính thức đăng lại.

Tần Phong đọc từng chữ:

“Nhận được thông báo từ cấp trên, để phối hợp với cơ quan chức năng điều tra.”

“Đêm chung kết ‘Đêm Ánh Sao’ tối nay… toàn bộ buổi biểu diễn chính thức bị hủy bỏ.”

5

Im lặng chết chóc.

Còn đáng sợ hơn bất cứ lần im lặng nào trước đó.

Không khí dường như đông cứng thành xi măng, đè nặng đến mức khiến người ta không thể thở nổi.

Tôi nhìn thấy môi Vương Mạn run rẩy, trắng bệch.

Hai chân Lý Na mềm nhũn, trực tiếp ngã ngồi xuống đất, ánh mắt trống rỗng như một con búp bê vải rách.

Cả hậu trường im lặng suốt ba phút, cuối cùng mới có người nhận ra đây căn bản không phải một giấc mơ.

Người đầu tiên phát ra âm thanh là Tô Mộc Vũ:

“Không… Không thể nào…”

Giọng nói của cô ta giống như bị đá mài nghiền qua, khàn khàn, khô khốc, tràn đầy sự lẩm bẩm khó tin:

“Anh Phong, anh đang lừa bọn em, đúng không?”

“Đây là bài kiểm tra áp lực của công ty… Hôm nay là đêm thành đoàn, sao có thể hủy bỏ được…”

Ánh mắt đờ đẫn của cô ta chậm rãi chuyển động.

Cuối cùng dừng khựng lại trên người An Nại Nhi đang co rúm trong góc.

Khoảnh khắc ấy, tôi nhìn thấy rất rõ thứ gọi là “tình chị em” trong mắt Tô Mộc Vũ vỡ vụn từng chút, hóa thành tro bụi.

“An Nại Nhi.”

Giọng nói của Tô Mộc Vũ bình tĩnh đến đáng sợ.

Cô ta bước từng bước về phía “em gái” mà trước đó mình vẫn còn bảo vệ.

An Nại Nhi bị cô ta nhìn đến mức toàn thân run rẩy, theo bản năng càng co sát vào góc tường:

“Chị Mộc Vũ… Em… Em không cố ý…”

“Không cố ý?”

Tô Mộc Vũ đi đến trước mặt cô ta, ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt cô ta.

Trên mặt cô ta thậm chí còn kéo ra một nụ cười quái dị:

“Lúc em dùng điện thoại dự phòng của chị đăng Weibo khiêu khích, em không cố ý?”

“Lúc em hủy hoại tương lai của tất cả chúng ta, em cũng không cố ý?”

“Em…”

“Bốp!”

Một cái tát giòn giã, vang dội, hung hăng giáng xuống gương mặt An Nại Nhi.

Gương mặt xinh đẹp của An Nại Nhi lập tức sưng đỏ với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Cô ta bị đánh đến ngây người, ôm mặt, khó tin nhìn Tô Mộc Vũ:

“Chị đánh em?”

Cái tát này giống như một tín hiệu.

Lý Na đang ngồi bệt dưới đất đột nhiên bò dậy, hai mắt đỏ ngầu lao tới, túm lấy tóc An Nại Nhi:

“Đánh cô thì sao? Tôi còn muốn giết chết cô!”

“Suất ra mắt của tôi! Suất ra mắt mà tôi luyện tập tám năm mới giành được! Tất cả đều bị con ngu như cô phá hủy!”

“Còn tôi nữa!”

Vương Mạn cũng xông lên, móng tay sắc nhọn cào qua cánh tay An Nại Nhi:

“Cô có biết tôi đã trả giá những gì cho ngày hôm nay không? Gia đình tôi đã tốn bao nhiêu tiền vì tôi?”

“An Nại Nhi, cô đã hại chết tất cả chúng tôi!”

“Đồ điên! Cô chính là một kẻ ích kỷ đến cực điểm!”

“Chúng tôi đúng là mù mắt mới tin tưởng, bảo vệ cô!”

Tường đổ mọi người cùng đẩy.

Một giây trước còn là em út được nâng niu trong lòng bàn tay, chớp mắt đã trở thành con chuột chạy qua đường bị mọi người đuổi đánh.

Những “chị gái tốt” từng tranh nhau mua đồ ăn vặt cho cô ta, lúc này vây chặt lấy cô ta.

Họ dùng những lời độc ác nhất, những hành động thô bạo nhất để trút hết sự tuyệt vọng và oán hận sau khi giấc mơ tan vỡ.

Váy công chúa của An Nại Nhi bị xé rách đến không còn hình dạng, lớp trang điểm tinh xảo cũng bị nước mắt làm nhòe nhoẹt.

Cô ta bị xô đẩy, bị chửi rủa.

Từ những lời biện minh ban đầu đến những tiếng hét về sau.

Cuối cùng chỉ còn lại tiếng khóc bất lực.

6

Tôi lạnh lùng nhìn tất cả.

Vở kịch này chẳng qua chỉ là sự tái diễn của kiếp trước.

Chỉ có điều lần này, tôi trở thành một khán giả đứng ngoài cuộc.

Trên màn hình điện thoại của tôi, mười vị trí đầu bảng tìm kiếm nổi bật đều liên quan đến chúng tôi, mỗi mục đều đỏ đến mức gần như chuyển sang màu đen:

#An Nại Nhi cút khỏi giới giải trí#

#Nhóm thần tượng toàn thành viên chuyên đi hầu rượu#

#Đêm ra mắt ghê tởm nhất lịch sử#

Nhóm fan và diễn đàn của nhóm còn chưa kịp giải tán đã hoàn toàn thất thủ.

Những fan từng chỉnh ảnh, kiểm soát bình luận và hò hét vì An Nại Nhi, lúc này đang dùng những lời độc ác nhất để nguyền rủa cô ta.

Những vật phẩm tiếp ứng được chế tác tỉ mỉ bị chỉnh sửa thành di ảnh và vòng hoa, phủ kín khắp quảng trường mạng.

Fan cả nhóm than khóc khắp nơi.

Fan cá nhân thì giống như phát điên, vừa chửi rủa An Nại Nhi, vừa điên cuồng phủi sạch quan hệ, cố gắng chứng minh thần tượng của mình chỉ là nạn nhân vô tội bị con ngốc này liên lụy.

An Nại Nhi bị vây ở giữa.

Trong sự giằng xé hỗn loạn cả trên mạng lẫn ngoài đời, cô ta đột nhiên đối diện với ánh mắt bình tĩnh của tôi.

Tiếng khóc của cô ta đột ngột dừng lại, giống như một con gà bị bóp cổ.

Nỗi sợ hãi và oán độc tột độ điên cuồng sinh sôi trong đôi mắt đã khóc đến sưng húp của cô ta:

“Là cô ta!”

Một tiếng gào chói tai phá tan bầu không khí đông cứng trong phòng trang điểm.

An Nại Nhi dùng hết sức lực toàn thân, giãy giụa bò dậy từ dưới đất.

Ngón tay run rẩy chỉ thẳng về phía tôi:

“Là Diệp Thanh Ca! Tất cả đều là lỗi của cô ta!”

Cô ta gần như dùng cả tay lẫn chân bò đến bên cạnh Tô Mộc Vũ, túm chặt lấy ống quần cô ta:

“Chị Mộc Vũ, các chị nghĩ mà xem!”

“Cô ta là đội trưởng! Tại sao cô ta không ngăn em lại?!”

Lời này vừa nói ra, không khí lập tức trở nên vi diệu.

Thấy vậy, An Nại Nhi giống như được cổ vũ, giọng nói càng thêm sắc nhọn, thê lương:

“Cô ta đã nhìn thấy em chuẩn bị đăng Weibo từ lâu! Cô ta biết tất cả! Nhưng cô ta không nói một lời!”

“Cô ta cứ trơ mắt đứng nhìn! Cô ta muốn nhìn em chết!”

“Muốn nhìn cả nhóm chúng ta cùng tiêu đời!”

Cô ta vừa khóc vừa kể, biến mình thành một con cừu vô tội bị đội trưởng ác ý dẫn dắt:

“Cô ta ghen tị với em! Cô ta ghen tị vì em nổi tiếng, là gương mặt đại diện!”

“Cô ta sợ sau khi ra mắt, em sẽ cướp hết hào quang của cô ta!”

“Vì vậy cô ta cố ý không nhắc nhở em, muốn mượn tay em kéo tất cả các chị xuống nước!”

“Như vậy, cô ta có thể một mình chiếm hết mọi tài nguyên!”

Lời vu khống đảo lộn trắng đen này vô lý đến cực điểm.

Nhưng đối với những kẻ đã mất sạch lý trí và đang cần một người chịu tội thay như Tô Mộc Vũ, nó lại giống như một liều thuốc tốt.

Quả nhiên, ánh mắt của mấy người họ đồng loạt đổ dồn về phía tôi.

7

Tôi bật cười.

Trong bầu không khí tràn đầy ý vị xét xử này, tôi cười thành tiếng.

An Nại Nhi giống như tìm được bằng chứng, hét lên:

“Các chị nhìn đi! Cô ta chột dạ rồi!”

Sắc mặt Tô Mộc Vũ rất khó coi.

Cô ta nhìn tôi chằm chằm, trong giọng nói mang theo tia hy vọng và chất vấn cuối cùng:

“Thanh Ca, những gì Nại Nhi nói là thật sao?”

“Cậu thật sự… trơ mắt nhìn em ấy phạm sai lầm?”

Tôi thản nhiên gật đầu:

“Đúng vậy.”

Hai chữ này giống như một chậu nước lạnh, dập tắt tia sáng cuối cùng trong mắt Tô Mộc Vũ.

Ánh mắt của những người còn lại cũng lập tức từ nghi ngờ biến thành oán độc.

“Tôi biết ngay mà!”

“Diệp Thanh Ca, cô thật độc ác!”

Tôi không để ý đến lời chửi rủa của họ.

Tôi nhìn lại Tô Mộc Vũ, chậm rãi lên tiếng:

“Nhưng tôi cũng muốn hỏi cô, Tô Mộc Vũ.”

“Lần đầu tiên An Nại Nhi định đăng bài Weibo nói về chuyện ‘bao nuôi’.”

“Là ai hất tay tôi ra, nói tôi lo chuyện bao đồng, chỉ biết làm mọi người mất vui?”

Sắc mặt Tô Mộc Vũ lập tức trắng bệch.

Tôi lại nhìn sang thành viên bình thường luôn đi theo phía sau Tô Mộc Vũ:

“Còn cô nữa, Lý Na.”

“Khi tôi nói chuyện này sẽ hủy hoại tất cả chúng ta, là ai đứng bên cạnh châm chọc?”

“Nói rằng ‘đội trưởng đúng là đội trưởng, thật ra vẻ. Nại Nhi của chúng ta chỉ đùa với fan một chút cũng không được’?”

Lý Na há miệng, nhưng một chữ cũng không nói ra được, ánh mắt bắt đầu né tránh.

“Còn cô, An Nại Nhi.”

Cuối cùng ánh mắt tôi lại rơi xuống kẻ đầu sỏ.

Dưới ánh nhìn lạnh lẽo của tôi, cô ta không kiểm soát được mà lùi về sau.

“Là ai sau khi tôi xóa bản nháp trong điện thoại của cô, khóc lóc chạy đi mách các chị, nói tôi bắt nạt cô, ỷ vào thân phận đội trưởng để chèn ép cô?”

“Lại là ai ôm cánh tay Tô Mộc Vũ, thề thốt nói rằng: ‘Bây giờ chúng ta đang nổi đình nổi đám, fan sẽ không quan tâm đến những chuyện này. Họ chỉ cảm thấy em đáng yêu thôi’?”

Mỗi khi tôi nói một câu, cơ thể An Nại Nhi lại run lên một lần.

Khi tôi nói xong, sắc mặt cô ta đã trắng bệch không còn chút máu.

Trong phòng trang điểm yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

“Tôi đã ngăn cản, không chỉ một lần.”

Giọng tôi không lớn, nhưng từng chữ đều đâm thẳng vào tim:

“Nhưng các cô đã làm thế nào?”

“Các cô coi lời khuyên của tôi là sự ghen tị, coi lý trí của tôi là phá hỏng niềm vui.”

“Các cô tụ tập với nhau, chế giễu tôi ‘lo chuyện không đâu’, tin chắc mình có thể muốn làm gì thì làm.”

“Các cô chẳng phải muốn biết tại sao tôi không tiếp tục ngăn cản sao?”

Tôi đi đến trước mặt họ, từ trên cao nhìn xuống:

“Bởi vì khi một đám người tranh nhau muốn nhảy xuống vực.”

“Điều duy nhất tôi có thể làm là buông tay.”

Toàn thân An Nại Nhi run như sàng gạo.

Cô ta nhìn chằm chằm vào tôi.

Nhìn gương mặt từ đầu đến cuối không hề có chút dao động của tôi.

Cuối cùng cô ta cũng nhận ra, tôi không giống bọn họ:

“Tại sao…”

Cô ta sụp đổ gào lên, giọng nói sắc nhọn chói tai:

“Tại sao chị không sợ?”

“Tất cả chúng ta đều xong rồi! Mọi thứ của chúng ta đều bị hủy hoại!”

“Tại sao chị có thể bình tĩnh như vậy?!”

8

Tôi không trả lời thẳng.

Dưới ánh mắt hoặc oán độc, hoặc tuyệt vọng, hoặc mờ mịt của họ, tôi chậm rãi lấy điện thoại của mình từ trong túi ra.

Mở khóa.

Màn hình sáng lên, ánh sáng chiếu lên gương mặt bình thản không gợn sóng của tôi.

Tôi không để ý đến thần kinh đang căng cứng của họ, ngón tay thong thả lướt trên màn hình.

Cuối cùng, tôi mở một đường dẫn.

Tôi xoay màn hình điện thoại về phía Tô Mộc Vũ đang đứng gần nhất và có sắc mặt tái nhợt nhất.

“Cô tự xem đi.”

Ánh mắt Tô Mộc Vũ do dự rơi xuống màn hình.

Đó là một thông báo đặc biệt được tài khoản chính thức của công ty âm thầm đăng tải vài giờ trước:

【Thông báo đặc biệt về kết quả cuối cùng của kênh bình chọn toàn dân trong chương trình “Trên Ánh Sao”.】

Đồng tử Tô Mộc Vũ đột ngột co lại.

Cô ta vô thức đọc thành tiếng, giọng nói khô khốc như giấy nhám đang ma sát:

“…Căn cứ vào số liệu thống kê cuối cùng của kênh bình chọn toàn dân ‘Con Đường Ánh Sao’.”

“Thực tập sinh Diệp Thanh Ca, nhờ số liệu vượt trội không thể tranh cãi trong toàn bộ chương trình cùng lý lịch hoàn hảo không có bất cứ thông tin tiêu cực nào, đã thông qua kênh đặc biệt này, giành trước suất ra mắt cuối cùng…”

“Kết quả này độc lập với buổi biểu diễn trong đêm thành đoàn, có hiệu lực ngay lập tức…”

Cô ta không thể đọc tiếp.

Điện thoại trượt khỏi bàn tay run rẩy của cô ta, bị Lý Na bên cạnh nhanh tay đỡ lấy.

An Nại Nhi giống như phát điên lao tới, giật lấy điện thoại.

Đôi mắt đã quen nhìn những lời tâng bốc của fan dán chặt vào mấy dòng chữ chính thức lạnh lùng ấy.

“Độc lập với buổi biểu diễn trong đêm thành đoàn…”

“Có hiệu lực ngay lập tức…”

Cô ta lặp đi lặp lại mấy chữ này, giống như hoàn toàn không nhận ra chúng.

Sau đó, cô ta đột ngột ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy sự điên cuồng đỏ ngầu và khó hiểu đến cực điểm.

“Không thể nào… Không thể nào!”

Cô ta gào lên mất kiểm soát:

“Kênh này chẳng phải đến khi buổi phát sóng trực tiếp đêm thành đoàn kết thúc mới đóng sao?”

“Tại sao lại sớm hơn?!”

“Bởi vì trong lúc các cô đắc ý vì một bài Weibo ngu xuẩn, cho rằng mình có thể kiểm soát dư luận.”

Tôi lấy lại điện thoại, giọng nói lạnh như băng:

“Fan của tôi đã dùng số liệu được tạo ra bằng tiền thật để đưa tôi vào khu vực an toàn.”

“Vì vậy, buổi biểu diễn có bị hủy hay không cũng không ảnh hưởng gì đến tôi.”

Tôi nhìn từng gương mặt bị đánh sụp trong nháy mắt của họ, nói từng chữ, trả lời câu hỏi ban đầu của An Nại Nhi.

“Sở dĩ tôi bình tĩnh là bởi vì ngọn lửa đủ sức thiêu rụi tất cả này.”

“Ngay từ đầu đã không thể cháy đến người tôi.”

Tương lai của tôi từ lâu đã hoàn toàn cắt đứt khỏi sự trói buộc với họ.

Nhìn thấy khoảng cách mà cả đời này họ cũng không thể vượt qua, Tô Mộc Vũ là người đầu tiên sụp đổ.

Hai chân cô ta mềm nhũn, ngã ngồi xuống đất, ánh mắt trống rỗng.

Còn An Nại Nhi, trong sự ghen tị và tuyệt vọng đến cực điểm, phát ra một tiếng gào rú không giống tiếng người từ trong cổ họng.

Hai mắt cô ta trợn ngược, cả người cứng đờ ngã ra phía sau.

Trong phòng trang điểm, tình chị em sâu đậm năm xưa lúc này chỉ còn lại những cơ thể ngã nghiêng, chứa đầy hối hận và tuyệt vọng.

9

Gần như cùng lúc đó, cánh cửa bị người bên ngoài thô bạo đẩy ra.

Quản lý Tần Phong dẫn theo hai quản lý cấp cao của công ty, sắc mặt tái xanh xông vào.

Ánh mắt sắc bén của anh ta lướt qua Tô Mộc Vũ đang ngồi bệt dưới đất và An Nại Nhi đã bất tỉnh.

Cuối cùng dừng trên người tôi, phức tạp đến khó diễn tả.

“Tất cả đứng yên!”

Giọng nói của Tần Phong khàn khàn, mang theo sự giận dữ và mệt mỏi không thể kìm nén:

“Cảnh sát đã đến, đang phối hợp ở hậu trường.”

“Tất cả ở nguyên tại chỗ, phối hợp điều tra.”

Cảnh sát?

Từ này khiến Tô Mộc Vũ và những người vốn đã hồn bay phách lạc run lên.

Chút huyết sắc cuối cùng trên mặt họ cũng biến mất hoàn toàn.

Lý Na run rẩy đôi môi, nhìn Tần Phong:

“Anh Tần, chuyện này…”

“Chỉ là trẻ con không hiểu chuyện, tùy tiện nói linh tinh, sao lại kinh động đến cảnh sát?”

Tần Phong không trả lời cô ta.

Điện thoại trong túi anh ta rung liên tục.

Anh ta nhận điện thoại, chỉ nghe vài giây, sắc mặt đã trở nên khó coi hơn cả người chết.

Sau khi cúp máy, anh ta nhìn chằm chằm vào An Nại Nhi đang hôn mê dưới đất.

Ánh mắt ấy giống như muốn lăng trì xử tử cô ta.

“Nói linh tinh?”

Anh ta nghiến răng thốt ra mấy chữ này:

“Tôi cũng mong cô ta chỉ nói linh tinh!”

Anh ta quay sang tất cả chúng tôi, giống như đang tuyên bố một phán quyết vô cùng hoang đường:

“Phía cảnh sát vừa thông báo, dựa theo manh mối trong bài Weibo của An Nại Nhi.”

“Chỉ mất chưa đầy ba giờ, họ đã xác định và khống chế phó tổng giám đốc tập đoàn Thiên Thịnh, Vương Hải Đông.”

Tô Mộc Vũ ngơ ngác ngẩng đầu:

“Vương Hải Đông là ai?”

“Là ai à?”

Tần Phong bật cười lạnh, tiếng cười tràn đầy châm chọc:

“Chính là ông lớn có thể giúp cô ta ‘vượt qua giai cấp’ mà An Nại Nhi khoe khoang trên Weibo!”

Cả phòng trang điểm lập tức chìm vào sự im lặng chết chóc.

Ngay cả tiếng hít thở cũng biến mất.

Tất cả mọi người đều cho rằng lời lẽ ngông cuồng của An Nại Nhi là lời nói dối được bịa ra để thu hút sự chú ý.

Chỉ là ảo tưởng ngây thơ của một cô gái nhỏ được nuông chiều đến hư hỏng.

Nhưng không ai ngờ đó lại là sự thật.

Cô ta không khoác lác.

Cô ta chỉ ngu xuẩn đến mức coi chứng cứ đủ sức hủy diệt tất cả thành vốn liếng để khoe khoang, tự tay công khai trước toàn bộ mọi người.

“Vương Hải Đông đã khai hết ngay tại chỗ.”

“Để tự bảo vệ mình, ông ta đã giao ra toàn bộ ghi chép giao dịch quyền sắc giữa ông ta và An Nại Nhi.”

“Bây giờ nhân chứng, vật chứng đều đầy đủ.”

Mỗi khi Tần Phong nói một chữ, sắc mặt của Tô Mộc Vũ và những người còn lại lại trắng thêm một phần.

Chuyện mỉa mai nhất đã xảy ra.

“Em gái ngây thơ” được họ liều mạng bảo vệ đã tự tay dùng con dao họ đưa cho để đâm thủng tương lai của tất cả mọi người.

Kết quả xử lý của công ty đến nhanh hơn cuộc điều tra của cảnh sát, cũng vô tình hơn.

Cuộc điện thoại thứ hai của Tần Phong trực tiếp tuyên án tử hình cho họ.

“Cuộc họp khẩn cấp của lãnh đạo công ty đã quyết định.”

Anh ta nhìn Tô Mộc Vũ, Lý Na và những thành viên khác đang khóc lóc hoặc ngây dại, giọng nói lạnh lùng không mang theo chút tình cảm nào:

“Do tính chất sự việc lần này cực kỳ nghiêm trọng, đã gây tổn hại không thể cứu vãn đến hình ảnh của công ty và các thương hiệu.”

“Kể từ hôm nay, ngoại trừ Diệp Thanh Ca, tất cả thành viên của nhóm dự bị đều bị đóng băng hoạt động vô thời hạn.”

“Không…”

Cuối cùng Tô Mộc Vũ cũng tỉnh lại khỏi trạng thái tê dại.

Cô ta bò về phía Tần Phong, túm lấy ống quần anh ta, khóc không thành tiếng:

“Anh Tần, bọn em vô tội!”

“Bọn em không biết gì cả! Xin anh cho bọn em thêm một cơ hội!”

Tần Phong đá tay cô ta ra, trong mắt tràn đầy chán ghét:

“Vô tội?”

“Trước đó các cô hết lần này đến lần khác dung túng cô ta thách thức giới hạn, các cô còn cơ hội nào nữa?”

“Đây là con đường do chính các cô lựa chọn.”

Nói xong, anh ta không nhìn họ thêm một lần nào nữa, đi thẳng về phía tôi:

“Thanh Ca, đi theo anh.”

“Bộ phận pháp lý đã xử lý xong toàn bộ thỏa thuận cắt đứt quan hệ cho em.”

“Bây giờ chúng ta đi họp, thảo luận kế hoạch ra mắt cá nhân của em.”

Tôi gật đầu, bước qua những bóng người ngồi bệt dưới đất đã bị tuyệt vọng hoàn toàn nuốt chửng, không hề quay đầu.

Tiếng khóc và chửi rủa của họ bị tôi nhốt lại sau cánh cửa, từ nay không còn liên quan gì đến tôi.

Tự làm tự chịu, chỉ vậy mà thôi.

10

Tôi và Tần Phong một trước một sau đi trên hành lang yên tĩnh.

Cửa phòng trang điểm phía sau bị nhân viên an ninh đóng lại từ bên ngoài, hoàn toàn ngăn cách những tiếng khóc tuyệt vọng và chửi rủa.

Thế giới lập tức trở nên yên tĩnh.

Giọng nói của Tần Phong vang lên bên cạnh tôi, không mang theo chút thương hại nào:

“Công ty sẽ không lãng phí thêm một đồng nào cho bọn họ. Hợp đồng của Tô Mộc Vũ và những người khác sẽ bị giữ trong tay công ty cho đến khi hết hạn.”

“Còn An Nại Nhi, thứ cô ta phải đối mặt là cuộc điều tra của cảnh sát và sự trả thù của tập đoàn Thiên Thịnh.”

Tôi không nói gì, chỉ yên lặng lắng nghe.

Kết cục của những người này, từ khoảnh khắc sống lại tôi đã có thể dự đoán được.

Thậm chí những chuyện còn thảm khốc hơn, tôi cũng đã tự mình trải qua.

“Em rất thông minh, Diệp Thanh Ca.”

Tần Phong dừng bước, quay đầu nhìn tôi:

“Từ đầu đến cuối, em không nói thừa một câu nào.”

“Em đã sớm biết sẽ có kết quả này, đúng không?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, bình tĩnh hỏi ngược lại:

“Anh Tần, bây giờ thảo luận chuyện này còn ý nghĩa sao?”

Anh ta sửng sốt, sau đó bật cười:

“Không có ý nghĩa. Em nói đúng.”

Anh ta tiếp tục bước đi:

“Mọi chuyện trong quá khứ đều không còn ý nghĩa.”

“Từ bây giờ, sau lưng em là toàn bộ nguồn tài nguyên hàng đầu của công ty.”

“Tương lai của em chỉ phụ thuộc vào việc em có thể tạo ra giá trị lớn đến mức nào.”

Phòng họp của công ty sáng đèn rực rỡ.

Bộ phận pháp lý, truyền thông, kế hoạch, quản lý của tất cả những phòng ban cốt lõi đều đã có mặt, giống như đang chờ tôi đến.

Trên bàn là một bản hợp đồng cấp cao hoàn toàn mới.

Cùng với một chồng kế hoạch ra mắt cá nhân dày cộp được thiết kế riêng cho tôi.

Không còn sự cản trở của cả nhóm, con đường ngôi sao của tôi sẽ rộng mở, bằng phẳng.

Cuộc họp kéo dài đến khi trời sáng.

Khi tôi bước ra khỏi tòa nhà công ty, tia nắng đầu tiên của buổi sớm vừa xuyên qua tầng mây.

Ánh nắng dịu dàng rơi xuống người tôi, xua tan chút lạnh lẽo cuối cùng sau một đêm không ngủ.

Bên kia đường, vài fan nhận được tin sớm nhất đang giơ bảng cổ vũ có tên tôi.

Nhìn thấy tôi bước ra, ban đầu họ sửng sốt, sau đó phát ra tiếng vui mừng và reo hò khe khẽ.

Nhưng họ vẫn kiềm chế, không tiến lên làm phiền.

Tôi nhìn họ, lại ngẩng đầu nhìn bầu trời đã được tái sinh vì tôi.

Cảm giác ngạt thở khi rơi khỏi sân thượng ở kiếp trước đã bị ánh nắng ấm áp này hoàn toàn xua tan.

Những “chị em” đã đẩy tôi xuống vực sâu, những “fan” dùng đạo đức để ép buộc tôi.

Tất cả đều đã chết vĩnh viễn trong ngày hôm qua, cùng với Diệp Thanh Ca yếu đuối và bất lực ấy.

Tôi hơi cúi người trước những fan ở phía xa.

Sau đó xoay người, giẫm lên ánh bình minh vàng rực phủ đầy mặt đất, bước về phía chiếc xe bảo mẫu đang đến đón tôi.

Lần này, sân khấu dẫn đến đỉnh cao sẽ chỉ tỏa sáng vì một mình tôi.

Đăng nhập để theo dõi truyện này

[ultimatemember form_id="3840"]