Khế ước bán thân, y phục cũ, tro bếp, ván đánh và những lời nhục mạ.
Tất cả những chuyện ấy đều là thật.
Nhưng hóa ra còn có một sự thật khác, bị chôn vùi dưới năm đói kém và con đường đầy máu.
Tạ lão phu nhân nói: “Nếu con bằng lòng, ta sẽ sai người điều tra thay con.”
Ta ngẩng đầu: “Điều tra.”
Cố Minh Châu nắm lấy tay ta: “Ta đi cùng ngươi.”
Ta nhìn nàng.
Trong mắt nàng không có ghen ghét, cũng không có xa cách, chỉ có áy náy và thương xót.
“A Đường, trước đây ngươi bảo vệ ta. Bây giờ tới lượt ta bảo vệ ngươi.”
Ngày nha môn mở công đường xét xử, trước cửa Tạ phủ còn náo nhiệt hơn cả ngày tổ chức hỷ sự.
Diêu thị bị áp giải ra ngoài, toàn bộ trâm cài và đồ trang sức trên đầu đã bị tháo xuống.
Lương Thanh Hà đứng ở phía còn lại, vẫn ăn mặc chỉnh tề, chỉ là sắc mặt vô cùng khó coi.
Cố Minh Châu ngồi dưới công đường, lão chưởng quầy Hạnh Lâm Đường và lão Triệu lần lượt làm chứng.
Ta đứng sau lưng nàng, vết thương trên lưng chưa lành, Xuân Đào nhất quyết phải đỡ ta.
“Tỷ đừng cố gắng. Tỷ mà ngã xuống, ta không khiêng nổi đâu.”
Ta nói: “Im miệng.”
Nàng nhỏ giọng lẩm bẩm: “Lúc tỷ mắng người còn giống Nhị phu nhân hơn cả Nhị phu nhân.”
Trên công đường, lão Triệu kể rõ từng chuyện một, từ việc những năm qua Tạ gia thay mặt thu tiền thuê, sửa sổ sách, cho tới việc đưa một nửa số bạc sang Lương gia.
Ban đầu Diêu thị vẫn còn biện bạch.
“Cố gia nhiều năm không tới lấy, Tạ gia thay bọn họ quản lý, đương nhiên cũng phải được nhận tiền công.”
Lão Triệu nói: “Tiền công mỗi năm đã dựa theo thỏa thuận khấu trừ ba phần, bảy phần còn lại Nhị phu nhân cũng lấy hết.”
Người đứng xem lập tức mắng chửi.
“Ngay cả tiền của cô nữ cũng nuốt.”
“Còn bắt người ta công khai làm sáng tỏ, thật độc ác.”
Lương Thanh Hà lạnh mặt: “Lương gia chỉ thay nhận mấy khoản bạc, hoàn toàn không biết lai lịch.”
Lão chưởng quầy lấy ra chứng từ của dược hành.
“Nửa năm trước, Lương cô nương phái người tới chỗ lão phu lấy bọc đồ Cố phu nhân gửi lại, dùng chính con dấu cũ này. Cô còn nói không biết lai lịch sao?”
Lương Thanh Hà nhìn chứng từ, bỗng bật cười.
“Ta có lấy. Nhưng khi ta lấy được, ngăn bí mật trong sổ đã có người động vào. Trang thật sự hữu dụng không ở trong tay ta.”
Đường quan hỏi: “Trang nào?”
Lương Thanh Hà nhìn ta.
“Trang liên quan đến vụ án cũ của Tô gia.”
Trên công đường lập tức im phăng phắc.
Tạ Hành Chu đứng ở chỗ dự thính, đột ngột ngẩng đầu.
Cố Minh Châu nắm chặt tay ta.
Đường quan cau mày: “Vụ án đang xét xử là sản nghiệp Cố gia.”
Lương Thanh Hà nói: “Nếu đại nhân chỉ xét xử sản nghiệp, vậy ta thừa nhận Lương gia từng nhận bạc. Nhưng nếu trang liên quan tới Tô gia được lấy ra, chuyện có liên quan sẽ không chỉ có Tạ gia và Lương gia.”
Lời nói của nàng ta giống như một cây dù, đột nhiên che bản thân dưới một bóng tối lớn hơn.
Diêu thị cũng lập tức phản ứng, hét lên: “Đúng vậy, sổ sách không đầy đủ. Nha hoàn Cố gia đã trộm trang quan trọng, nàng ta có tư tâm.”
Ta nói: “Ta không có.”
Lương Thanh Hà cười: “Ngươi dám để người ta lục soát ngay trên công đường không?”
Xuân Đào tức giận: “Các người đã lục soát tỷ ấy bao nhiêu lần rồi, còn muốn lục nữa sao?”
Lương Thanh Hà không nhìn nàng, chỉ chăm chú nhìn đường quan: “Đại nhân, nếu thân thế của nàng thật sự liên quan tới Tô gia, đương nhiên nàng sẽ giấu chứng cứ có lợi cho mình.”
Cố Minh Châu đứng dậy: “A Đường vốn không biết thân thế của mình.”
Ngoài công đường bỗng có người nói: “Nó không biết, nhưng ta biết.”
Tạ lão phu nhân được ma ma dìu vào, phía sau còn có một vị lão Thượng nghi đã rời khỏi cung.
Lão Thượng nghi lấy ra nửa trang giấy cũ: “Năm xưa Tô gia bị vu oan là vì có người dùng gấm cống đổi lấy vải vụn. Nguyễn phu nhân đã tra được manh mối, viết vào trang kẹp trong sổ rồi giao ta bảo quản. Thứ Lương gia muốn tìm chính là trang này.”
Sắc mặt Lương Thanh Hà trở nên xám xịt: “Bà nói bậy.”
Lão Thượng nghi nhìn đường quan: “Cửa hàng năm xưa xử lý số vải vụn ấy chính là thương hiệu cũ của Lương gia. Kẻ nhận bạc làm giả chứng cứ là quản sự bên nhà mẹ đẻ Diêu thị của Tạ gia.”
Diêu thị ngã quỵ xuống đất, đột nhiên chỉ vào Lương Thanh Hà hét lên: “Là Lương gia ép ta. Bọn họ nói chỉ cần chiếm được sản nghiệp Cố gia sẽ giúp Hành Chu mở đường.”
Lương Thanh Hà hét chói tai: “Bà câm miệng.”
Đường quan đập mạnh kinh đường mộc: “Áp giải tất cả xuống.”
Tạ Hành Chu xông tới trước mặt Cố Minh Châu: “Minh Châu, ta sai rồi. Tạ gia bằng lòng trả cho nàng gấp mười lần. Nàng hãy cho ta thêm một cơ hội.”
Cố Minh Châu nhìn hắn, giọng rất nhẹ: “Tạ công tử, lúc mẫu thân ta chết trên đường, các người đang dùng bạc của ta để lo hỷ sự. Giữa ta và ngài, đến chút tình nghĩa cũ cũng không còn.”
Tạ Hành Chu quỳ xuống đất, không thể nói thêm lời nào.
Vụ án nhanh chóng được phán quyết.
Diêu thị bị lưu đày, những sản nghiệp Lương gia có liên quan tới vụ án bị tịch thu, Lương Thanh Hà vì cướp khế ước, hại người nên bị tống vào ngục.
Tạ gia phải hoàn trả cho Cố gia ba gian cửa hàng, hai tòa viện tử cùng toàn bộ tiền thuê.

