Tôi vòng tay ôm lấy vai con bé, “Con phải biết rằng, có những ác ý của người khác là điều chúng ta không thể nào hiểu được.”

“Những việc họ làm không phải vì con đã làm sai điều gì, mà chỉ vì bản thân họ sống trong bóng tối.”

“Không cần vì sai lầm của người khác mà phiền não, mà tự nghi ngờ chính mình.”

Tôi để con nhìn thẳng vào tôi, “Con rất tốt, họ đuổi không kịp nên mới muốn kéo con xuống.”

Thanh Ca nhìn tôi rất lâu, bờ vai đang căng cứng cuối cùng cũng dần thả lỏng.

“Vâng.”

Con gật đầu, ánh sáng lại dâng lên nơi đáy mắt, “Mẹ, con đói rồi.”

Tôi nắm lấy tay con: “Về nhà ăn cơm.”

11

Tối đến khi nghỉ ngơi, tôi tìm số của Thẩm Xác, gửi đoạn ghi âm kia cho anh ta.

Vài phút sau, điện thoại vang lên.

“Kiến Vy.”

Giọng anh ta run rẩy, “Hiểu Nguyệt thật sự ra tay với Thanh Ca?”

“Ghi âm rất rõ ràng, tin hay không tùy anh.”

Tôi không nhịn được nâng cao giọng, “Nếu không sợ họ phát hiện, tôi đã quay video rồi.”

Đầu dây bên kia là tiếng hô hấp bị kìm nén.

“Tôi không biết em đã làm gì, khiến nó có ác ý lớn như vậy với Thanh Ca.”

Giọng tôi lạnh xuống, “Thanh Ca mới là con gái của anh, con ruột. Cho dù anh không thích con bé, cũng đừng làm tổn thương nó.”

“Hiểu Nguyệt sao có thể?”

Anh ta như đang lẩm bẩm một mình, “Nó mới mười lăm tuổi.”

“Mười lăm tuổi thì sao? Chỉ có thể nói đứa con nuôi anh chọn đúng là có thiên phú, biết dùng thủ đoạn bẩn thỉu nhất để hủy hoại một người.”

Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn dòng xe trên đường, “Thẩm Xác, đây chính là đứa trẻ anh đã chọn.”

Anh ta nghẹn lại, hồi lâu mới khó nhọc nói ra một câu, “Thanh Ca nó…”

“Nó rất tốt.”

Tôi ngắt lời anh ta, “Quản cho tốt con nuôi của anh, đừng để họ xuất hiện trong cuộc sống của Thanh Ca nữa.”

“Nếu không, lần sau sẽ không chỉ là vào trại giáo dưỡng vị thành niên đâu.”

12

Ngày hôm sau đi đón Thanh Ca, con bé nói với tôi: “Chiều nay ba đến trường, đưa cho con một thẻ ngân hàng, trông ông ấy rất buồn.”

“Ông ta buồn là phải!”

Tôi xoa đầu con, “Một cây mầm một lòng muốn bồi dưỡng, không chỉ không vào được top ba cuộc thi piano, còn hãm hại con gái ruột của ông ta.”

“Tô Hiểu Nhu?”

Thanh Ca kinh ngạc, “Chuyện này không phải Triệu Hiểu Nguyệt làm sao?”

“Con xem, đến con cũng không tin là Tô Hiểu Nhu đứng sau xúi giục, đủ thấy thủ đoạn của nó cao minh đến mức nào.”

Trong sách, Tô Hiểu Nhu luôn lấy Triệu Hiểu Nguyệt làm súng, nhằm vào Thanh Ca.

Tôi xuyên đến mang Thanh Ca đi, Tô Hiểu Nhu vẫn không chịu buông tha con bé.

“Ba con luôn nói nó có thiên phú âm nhạc.”

“Vì vậy Tô Hiểu Nhu thật sự cho rằng, trong âm nhạc nó trời sinh đã phải giỏi hơn con.”

“Nhưng bây giờ thì sao? Con dựa vào ca hát được tuyển thẳng đại học, còn nó đến top ba cuộc thi piano cũng không vào nổi.”

“Có những người là vậy, thần thoại mà bản thân họ tin tưởng bị phá vỡ, không đi trách người tạo ra thần thoại, lại hận người dựa vào nỗ lực của chính mình đạt được thành tích.”

Thanh Ca sững lại, rồi cười khổ.

“Vậy nên cô ta muốn hủy hoại con?”

Tôi nắm lấy tay con, “Đừng vì những kẻ tệ hại, những chuyện tệ hại mà trốn tránh.”

“Mẹ, con muốn tham gia kỳ thi đại học.”

Con hít sâu một hơi, “Con muốn biết mình rốt cuộc có thể đi được đến đâu, không phải dựa vào năng khiếu, mà là điểm số thực sự.”

13

Ngày có kết quả thi đại học, Thanh Ca cầm điện thoại, đầu ngón tay hơi run.

Tôi ngồi bên cạnh con, không thúc giục.

“Mẹ.”

Con mở trang tra cứu, vui mừng gọi tôi, “Con dựa vào thực lực của mình thi đỗ vào chính ngôi trường đã tuyển thẳng con.”

Tôi ghé lại xem, điểm số của con vượt xa mức điểm chuẩn của trường đó.

“Con làm được rồi.”

Mắt con đỏ hoe, “Con thật sự làm được rồi.”

Thanh Ca dùng chức vô địch cuộc thi hát, nghiền nát câu “không có thiên phú” năm xưa của Thẩm Xác.

Giờ đây lại dùng thực lực chứng minh, không cần tuyển thẳng cũng có thể vào đại học mơ ước.

Sự tự tin của con từng chút một quay trở lại.

14

Ngày sinh nhật mười tám tuổi của Thanh Ca, tôi đưa con đến quán bar.

“Trưởng thành rồi, nên mở mang tầm mắt một chút.”

Tôi đẩy vài ly cocktail đã pha sẵn về phía con bé, “Thử đi.”

Con nhấp một ngụm: “Ngọt quá, ngon thật.”

“Thứ có độc thường là thứ có vẻ ngoài đẹp đẽ. Rượu này ngon nhưng nồng độ không hề thấp, người không có tửu lượng uống một hai ly là có thể bị người ta ‘nhặt xác’.”

“Hãy nhớ mùi vị này, sau này đi bar với người khác đừng để bị tính kế mà còn không biết.”

Con bé sợ đến mức không dám uống nữa, ánh mắt tò mò quét qua đám đông ồn ào.

Đột nhiên mở to mắt, túm lấy tôi: “Mẹ, mẹ nhìn kìa, có phải Tô Hiểu Nhu không?”

Tôi quay đầu nhìn, chỉ thấy Tô Hiểu Nhu bị một người đàn ông ôm nửa người kéo ra ngoài.

Ánh mắt cô ta rã rời, hai má đỏ ửng, rõ ràng là đã uống quá nhiều.

Thanh Ca theo bản năng muốn đứng dậy lao tới.

Tôi giữ tay con lại.

“Mẹ?” Con quay đầu nhìn tôi.

Tôi lấy điện thoại ra, gọi cho Thẩm Xác.

“Thẩm Xác.”

ĐỌC TIẾP : https://vivutruyen.net/sau-khi-xuyen-sach-toi-tu-choi-nuoi-thien-tai-piano/chuong-6