Đầu lưỡi chạm nhẹ vào vết thương bên trong khoang miệng, đau đến ứa nước mắt.
Viên cảnh sát đi tới, nét mặt nghiêm nghị:
“Thưa cô, nếu cô không chấp nhận hòa giải, kiên quyết truy cứu thì cô Chung có thể sẽ bị tạm giữ hành chính vì tội cố ý gây thương tích.”
Chung Sở vừa nghe thế, lập tức níu chặt áo Cố Cảnh Châu, khóc lóc thảm thiết.
“Cảnh Châu, em sợ lắm… Em chỉ là nhất thời kích động, do hormone thai kỳ bốc lên, em không cố ý…”
Cố Cảnh Châu vỗ nhẹ lưng cô ta, nhìn tôi, ánh mắt mang theo vẻ kiêu ngạo.
“Ra giá đi, bao nhiêu tiền thì cô chịu hòa giải?”
Tôi nhìn anh ta, vừa định cất lời thì đụng phải vết thương, đau đến mức phải xuýt xoa một tiếng.
Anh ta vẫn thế, mãi mãi ích kỷ như vậy.
Lúc đang vui vẻ mặn nồng, cô là báu vật trong lòng bàn tay anh ta.
Lúc hết hứng thú, cô chẳng bằng một cọng cỏ.
Đời trước kiếp này, dây dưa với anh ta bao nhiêu năm, tôi đã nhìn thấu con người anh ta từ lâu rồi.
Tôi rành rọt thốt ra từng chữ:
“Tôi không chấp nhận hòa giải.”
Cố Cảnh Châu thở dài, giống như sự kiên nhẫn dành cho sự vô lý của tôi đã đến giới hạn.
“Tiêu Ngữ Nghiên, đừng quá đáng.”
“Chỉ là một cái tát mà thôi, biết điều thì dừng lại đi, đừng làm mọi chuyện quá khó coi.”
Tôi nhìn thẳng vào anh ta, kiên quyết lặp lại lần nữa.
“Đống tiền dơ bẩn của anh, tôi không cần.”
“Chuyện này tôi sẽ không giải quyết riêng, càng không bao giờ tha thứ.”
Cố Cảnh Châu không nói thêm nữa, lấy điện thoại ra gọi thẳng cho luật sư của mình.
Luật sư đến rất nhanh, phong thái tinh anh, vừa vào đã khuyên tôi hòa giải.
Lời trong ý ngoài, đều đang răn đe tôi.
Một người phụ nữ thấp cổ bé họng như tôi, lấy gì để đấu với Cố Cảnh Châu?
Đúng lúc này, điện thoại của tôi reo lên.
Là chủ nhiệm bệnh viện gọi tới:
“Tiểu Tiêu, cô mau chóng hòa giải với Cố tổng đi! Nếu không, cô mất luôn cả việc đấy!”
Tôi biết đây là lời đe dọa Cố Cảnh Châu gửi đến tôi, nhưng dựa vào đâu mà tôi phải nuốt cục tức này!
“Được thôi, tôi không làm nữa!”
Chẳng mấy chốc, vài người mặc đồng phục bệnh viện đã hùng hổ xông vào đồn cảnh sát.
Dẫn đầu là trưởng phòng nhân sự.
“Tiêu Ngữ Nghiên! Cô đã gây ảnh hưởng cực kỳ tồi tệ đến danh tiếng của bệnh viện! Bây giờ bên ngoài đều đang đồn cô là kẻ thứ ba, còn đánh nhau tay đôi với bệnh nhân ngay trong phòng khám!”
“Vì cô mà cổ phiếu của bệnh viện đều rớt giá! Nếu cô không bồi thường một triệu, chúng tôi sẽ khởi kiện cô! Cho cô đi tù!”
Tôi bị họ bao vây ở giữa, mặc cho tôi giải thích thế nào cũng vô dụng.
Cho đến khi từ cửa đồn cảnh sát truyền đến một giọng nói mang đầy nộ khí.
“Tôi xem kẻ nào dám động vào cô ấy!”
6
Giọng nói lạnh lẽo, nhưng lại cuộn trào cơn phẫn nộ ngập trời.
Tất cả mọi người đều đưa mắt nhìn theo hướng âm thanh, ở cửa, một người đàn ông đang đứng ngược sáng.
Dáng người cao ráo đĩnh đạc, toàn thân toát ra khí thế cường đại khiến người lạ chớ lại gần.
Anh sải đôi chân dài bước vào, khuôn mặt kiêu ngạo của trưởng phòng nhân sự khi nhìn rõ người tới thì lập tức trắng bệch.
“Hạ, Hạ tổng?”
Bước chân của người đàn ông không hề dừng lại, đi thẳng đến trước mặt tôi.
Anh cởi áo vest ngoài, khoác lên đôi vai đang hơi run rẩy của tôi, ôm trọn lấy tôi vào lòng.
Nhiệt độ và mùi hương quen thuộc khiến dây thần kinh đang căng như dây đàn của tôi chợt buông lỏng.
Anh từ từ lên tiếng, giọng không lớn, nhưng nặng tựa ngàn cân.
“Tôi hỏi lại lần nữa, ai muốn khởi kiện vợ tôi?”
Trán trưởng phòng nhân sự lập tức toát mồ hôi lạnh, lắp bắp giải thích.
“Không không không, Hạ tổng, hiểu lầm, tất cả đều là hiểu lầm!”
“Chúng tôi không biết bác sĩ Tiêu là phu nhân của ngài…”
Hạ Viễn hừ lạnh một tiếng.
“Không biết là có thể tùy ý vu khống, tùy ý ức hiếp?”

