Cảnh tượng ấy khiến mắt tôi đau nhói, nhưng tôi vẫn nở nụ cười bước tới.

Sắc mặt cha mẹ lập tức lạnh đi:

“Bày bộ mặt đưa đám đó cho ai xem? Cố tình gây khó chịu phải không? Nhìn Vy Vy xem, hiểu chuyện hơn con bao nhiêu.”

“Không biết con tự chăm sóc mình kiểu gì, sắp sinh còn dám dùng bừa thuốc. Giờ thì hay rồi, con mất, cuối cùng vẫn phải để Vy Vy dọn dẹp tàn cuộc cho con.”

“Biết hôm nay thông gia nhà họ Tần đến mà còn mặc bộ đồ huấn luyện cũ bạc màu này để chướng mắt ai? Từ nhỏ đã chẳng biết làm rạng danh gia đình. Lúc trước không nên nhận con về, hại Vy Vy mấy năm nay có nhà mà không thể về, chịu khổ trong rừng mưa.”

Tôi biết họ chưa từng coi trọng tôi. Họ chê tôi – đứa con gái ruột – không đủ chói sáng, không xứng với thân phận hậu duệ danh tướng. Trớ trêu thay, người khiến họ tự hào là Lâm Vy lại chẳng phải máu mủ.

Cho đến khi Lâm Vy chủ động đi rừng mưa, nhà họ Tần lại nhất quyết kết thân với tôi, họ mới miễn cưỡng chấp nhận, nhưng với tôi càng thêm khắt khe.

Trong lễ cưới quân nhân, cha không dắt tôi bước qua thảm đỏ, mẹ suốt buổi lạnh lùng.

Trước kia Tần Hoài An còn đứng chắn trước mặt tôi. Giờ đây, anh ta lại dõi theo Lâm Vy không rời, ánh mắt mềm mại như tuyết tan thành nước.

Hoàn toàn quên mất, đứa con chết lưu trong bụng tôi là vì anh ta lợi dụng sự tin tưởng của tôi, bỏ thuốc vào dung dịch dinh dưỡng.

Lâm Vy bế con bước đến, ánh mắt trong veo:

“Chị ơi, chị xem Tử An đi, có phải rất đáng yêu không?”

Quả thật rất đáng yêu. Đôi mày đôi mắt giống Lâm Vy, còn môi và cằm thì giống Tần Hoài An như đúc.

Đầu ngón tay tôi khẽ lướt qua má đứa bé, trong lòng cuộn trào hận ý ngập trời.

Dựa vào đâu nó có thể bình yên sống sót, hưởng vinh quang thế gia, còn con tôi lại bị đầu độc chết trong bụng, đến cơ hội nhìn thế giới một lần cũng không có?

“Tử An?”

“Ừ, là Tần Hoài An nhờ người mời thầy phong thủy đặt tên, ý nghĩa tôn quý, sáng lạn, một đời bình an.”

Khi đặt tên cho con tôi, tôi lật nát Kinh Thi, Sở Từ, chỉ mong tìm được cái tên che chở nó bình an khỏe mạnh. Tần Hoài An còn cười tôi mê tín, nói rằng “mệnh cách con cháu quân nhân dựa vào khí huyết, không phải cái tên.”

Quay đầu lại, anh ta bỏ tiền mời thầy đặt tên cho con của Lâm Vy và anh ta.

Cổ họng tôi dâng lên vị đắng, vẫn cố mỉm cười:

“Đúng là một cái tên hay.”

Nhận ra nhịp thở đứa bé có chút khác thường, tôi đưa tay về phía cổ nó, còn chưa kịp kiểm tra thì Lâm Vy đột ngột hét lên:

“Chị! Chị định làm gì Tử An?!”

Giây tiếp theo, tôi bị Tần Hoài An đẩy mạnh, lưng đập vào tường. Anh ta gầm lên với tôi:

“Lâm Vân! Cô mất con rồi thì định hại con của Vy Vy sao? Cô còn là quân nhân không?!”

Tôi ngã ngồi xuống đất, lòng bàn tay cọ vào nền xi măng trầy rách, rát bỏng.

Tần Hoài An không thèm nhìn tôi. Anh ta và Lâm Vy đứng hai bên che chở đứa bé đang hoảng sợ, như một gia đình ba người thật sự.

Cha mẹ giận dữ trừng tôi:

“Lâm Vân, thảo nào chúng ta thương Vy Vy hơn! Con nhìn lại mình đi, có điểm nào sánh được với nó? Lại còn tâm địa u ám như vậy, đến trẻ sơ sinh cũng không tha!”

“Còn ngồi đó làm gì? Cút ra ngoài! Đừng đứng đây chướng mắt!”

Trưởng bối nhà họ Tần vừa đến, nghe rõ sự tình xong ánh mắt đầy thất vọng:

“Con sảy thai ngoài ý muốn chúng ta không trách, thậm chí không thể sinh nữa, nhà họ Tần cũng chưa từng tính chuyện ly hôn. Nhưng sao lại phải ra tay với một đứa trẻ?”

“Con của Lâm Vy nhất định phải vào gia phả nhà họ Tần. Con có đồng ý hay không, sự thật cũng không thay đổi. Về viết kiểm điểm đi.”

Giây phút ấy tôi rất muốn im lặng, nhưng cuối cùng không đành lòng nhìn đứa bé gặp chuyện, khẽ nói:

“Trẻ sơ sinh đeo dây đỏ dễ bị siết cổ ngạt thở.”

Lâm Vy vội mở cổ áo đứa bé, phát hiện cổ đã hằn vết đỏ, sắc mặt lập tức lúng túng.

Tần Hoài An lúc này mới nhìn tôi: “Vy Vy chỉ quá lo cho con, không phải nhằm vào em.”

Mẹ tôi bực bội: “Có vấn đề sao không nói sớm! Cố ý diễn trò này cho ai xem?”

“Với lại nếu không phải con phúc mỏng khắc chết con mình, Vy Vy có giao cốt nhục ruột thịt cho con nuôi không? Con phải quỳ xuống cảm ơn nó mới đúng!”

Tất cả mọi người đều đang vì Lâm Vy mà công kích tôi. Nước mắt làm nhòe tầm nhìn, tôi không nói một lời quay lên lầu, ném bản báo cáo ly hôn đã in sẵn vào máy hủy giấy.

Không ly hôn nữa.

Các người không yêu tôi, cũng không tin tôi.

Vậy thì thôi.

Tôi sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của các người.

Tôi không cần các người nữa.

Chương 4

Tôi ngồi trong phòng khách đến nửa đêm, nghe tiếng cười nói dưới lầu dần dần chìm vào giấc ngủ.

Khi tỉnh lại, cả tòa nhà lặng ngắt như tờ.

Dạ dày co thắt đau đớn, tôi xuống lầu tìm gì ăn. Người giúp việc lạnh nhạt nói không để phần, muốn ăn thì tự xuống tầng hầm lấy nguyên liệu.

Ở cửa tầng hầm, tôi lại nhìn thấy Lâm Vy đang ngồi vắt ngang vai Tần Hoài An, giọng mềm như nước:

“Hoài An, lỡ bị chị phát hiện thì…”

“Suỵt.” Giọng anh ta khàn đục như sỏi, “Cô ấy sẽ không biết đâu. Anh đã hứa không dùng hôn nhân trói buộc em, nhưng em phải thỏa mãn anh…”

Lâm Vy ôm đầu anh ta, eo khẽ run:

“Chỉ lần này thôi. Sau đó em về rừng mưa, sẽ không quấy rầy anh và chị nữa.”

Tần Hoài An không nói thêm gì.

Những âm thanh không thể lọt tai chui vào màng nhĩ, ghê tởm đến mức tôi gần như đứng không vững, lảo đảo chạy khỏi nơi ngột ngạt ấy.

Cho đến khi lao ra ngoài, tôi mới miễn cưỡng hít được một hơi, nước mắt rơi xuống nền xi măng.

Tôi ngồi bệt bên lề đường trong vô thức, phía sau vang lên giọng Lâm Vy dè dặt: