Tôi vừa khoác tay bố bước vào cửa hàng thì một nữ nhân viên bán hàng đã tiến lên đón.
Vừa nhìn thấy bố tôi, mắt cô ta lập tức sáng lên.
“Tổng giám đốc Phó, cuối cùng ngài cũng tới rồi.”
“Chiếc túi ngài muốn, tôi đã lấy ra sẵn cho ngài rồi.”
Nói xong, cô ta nhìn tôi từ trên xuống dưới, vẻ mặt đầy khinh thường.
“Ồ, còn dẫn theo một cô em gái nhỏ nữa à.”
Tôi khẽ nhíu mày.
Bố tôi lại mỉm cười với cô ta.
“Dẫn con bé ra ngoài mở mang tầm mắt.”
Nữ nhân viên bán hàng Bạch Chỉ Tình lập tức nghiêng người, dẫn bố tôi về phía phòng VIP.
Hai người đứng rất gần nhau, cánh tay cô ta gần như cọ vào tay áo của bố tôi.
“Bộ vest này của Tổng giám đốc Phó hơi chật rồi đấy. Lần trước tôi đã bảo ngài nên mua lớn hơn một cỡ mà.”
Bố tôi cười.
“Vừa từ công ty qua đây, mặc đại thôi.”
Bạch Chỉ Tình vỗ nhẹ lên vai ông.
“Ngài mặc đại cũng đẹp trai hơn người khác.”
Tôi đi phía sau, nhìn hai người anh một câu tôi một câu, bước chân bất giác chậm lại nửa nhịp.
Nghe nội dung họ trò chuyện, trong lòng tôi mơ hồ cảm thấy có gì đó rất kỳ lạ.
Họ quá thân thiết.
Thân đến mức Bạch Chỉ Tình biết tuần trước bố tôi đi công tác ở Cảng Thành, còn hỏi ông có mang quà về cho cô ta không.
Nhưng trước đây bố tôi chỉ thỉnh thoảng đi cùng mẹ tôi đến cửa hàng này vài lần thôi mà.
Khi tôi bước vào phòng VIP, bên trong đã bày sẵn champagne, nước có ga và bánh ngọt.
Hai chiếc ly.
Một chiếc đặt ở vị trí chính, một chiếc bên cạnh Bạch Chỉ Tình.
Không có phần của tôi.
Bạch Chỉ Tình như vừa mới nhớ ra, che miệng cười.
“Ôi, xin lỗi nhé, không ngờ hôm nay lại có thêm một người.”
Miệng nói xin lỗi nhưng người cô ta chẳng hề nhúc nhích.
Bố tôi ngồi xuống vị trí chính, Bạch Chỉ Tình rất tự nhiên ngồi bên phải ông.
Tôi đứng hai giây rồi tự mình kéo một chiếc ghế đơn tới.
Trong mắt Bạch Chỉ Tình thoáng hiện vẻ mất kiên nhẫn.
Tôi mặc kệ cô ta, trực tiếp hỏi:
“Chiếc túi phiên bản giới hạn vân cá sấu màu vàng sương mà tôi đặt đã về chưa?”
Bạch Chỉ Tình không nhìn tôi.
Cô ta cầm máy tính bảng lên, đưa đến trước mặt bố tôi.
“Tổng giám đốc Phó, ngài xem catalogue mùa mới trước đi.”
“Lần trước ngài nói thích kiểu kín đáo một chút, tôi đặc biệt giữ lại cho ngài mấy mẫu.”
Tôi lặp lại lần nữa:
“Tôi hỏi chiếc phiên bản giới hạn.”
“Bốn số cuối đơn hàng là 1907, suất phân bổ đến từ buổi xem trước dành cho khách VIP khu vực châu Á – Thái Bình Dương.”
Bạch Chỉ Tình cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn tôi.
Ánh mắt cô ta lướt từ đôi giày vải của tôi đến chiếc áo phông Uniqlo trên người, sau đó mới trở lại khuôn mặt tôi.
Nụ cười nhạt đi.
“Em gái, đừng giả vờ hiểu biết trước mặt chị nữa.”
“Chuyện nhận hàng thế này, vẫn nên để Tổng giám đốc Phó xác nhận thì thích hợp hơn.”
Bố tôi cũng liếc tôi một cái.
“Đừng xen vào.”
“Chuyện cái túi để bố quyết định, con cứ đi theo xem là được.”
Lòng tôi hơi lạnh đi.
Rõ ràng mẹ đã gửi mã xác minh cho tôi.
Người liên hệ được ủy quyền trên tài khoản cũng là tôi.
Sao ông có thể nói như thể tôi chỉ đi theo để mở mang tầm mắt vậy?
Bạch Chỉ Tình thuận thế đặt một chiếc túi xách màu xám đậm lên bàn.
“Tổng giám đốc Phó, ngài xem, chính là chiếc này. Chất da trầm ổn, màu sắc cũng đẹp.”
Tôi nhìn chằm chằm chiếc túi ba giây.
“Không đúng.”
Tay Bạch Chỉ Tình khựng lại.
“Không đúng chỗ nào?”
“Chiếc tôi đặt là vân cá sấu màu vàng sương, phần kim loại là bạch kim mờ.”
Tôi chỉ vào chiếc túi trên bàn.
“Còn chiếc này chỉ là dòng da cao cấp thông thường. Màu sắc gần giống nhưng giá cả lẫn giá trị sưu tầm đều hoàn toàn không thể so với mẫu kia.”
Nụ cười trên mặt Bạch Chỉ Tình hoàn toàn nhạt xuống.
Cô ta đẩy chiếc túi về phía bố tôi.
“Em gái, túi xách xa xỉ hàng đầu không phải xem vài bài trên mạng là hiểu đâu.”
“Màu sắc, chất liệu, kiểu dáng đều phải xem khí chất người dùng khi đeo lên.”
Cô ta quay sang bố tôi, giọng lại ngọt ngào.
“Tổng giám đốc Phó, chiếc này dùng hằng ngày hơn, cũng hợp với khí chất của ngài hơn.”
“Loại quá nổi bật kia chưa chắc đã phù hợp.”
Bố tôi vuốt bề mặt túi rồi gật đầu.
“Đúng là vậy, quá phô trương không tốt.”
Tôi nhìn ông.
“Nhưng con đã chờ chiếc túi kia rất lâu rồi.”
Ông ngẩng mắt, vẻ mất kiên nhẫn đã hiện rõ trên mặt.
“Chiếc túi này vốn đâu phải mua cho con.”
“Chỉ Tình là người chuyên nghiệp, cô ấy nói thích hợp thì là thích hợp.”
Bạch Chỉ Tình cúi đầu, cười đầy đắc ý.
Chương 2
Chiếc túi giới hạn màu vàng sương mà mẹ tôi, Giản Thư, đặt là mẫu đặc biệt sau chuyến triển lãm lưu động kỷ niệm của thương hiệu.
Ban đầu mẹ tôi không định mua. Khi người phụ trách khu vực Trung Quốc của thương hiệu đích thân tới bàn chuyện hợp tác triển lãm, họ tiện tay đưa quyền đặt trước cho bà.
Mẹ thấy đẹp nên đặt.
Lúc ấy bố tôi cũng có mặt.
Ông cầm ly rượu, cười nói:
“Em thích thì mua đi. Phụ nữ vất vả nửa đời rồi, cũng nên tự thưởng cho mình một chút.”
Giọng điệu ấy dịu dàng biết bao.
Dịu dàng đến mức bây giờ nhớ lại, tôi chỉ cảm thấy buồn nôn.
Trong phòng VIP, Bạch Chỉ Tình đã bắt đầu giới thiệu chiếc túi hàng có sẵn bình thường kia.
“Mẫu này tuy không phải phiên bản giới hạn nhưng được cái kín đáo, nhìn lâu không chán.”
“Người có mắt nhìn như Tổng giám đốc Phó chắc chắn sẽ hiểu thế nào mới gọi là kinh điển thực sự.”
Khi nói “người có mắt nhìn như Tổng giám đốc Phó”, cô ta còn cố ý liếc tôi một cái.
Tôi cầm cốc nước có ga trên bàn lên.
Chiếc cốc này là sau đó cô ta mới bảo người mang thêm tới.
Không có đá, cũng chẳng có miếng lót ly.
“Doanh số của chiếc hàng có sẵn này sẽ được tính cho ai?”
Sắc mặt Bạch Chỉ Tình hơi thay đổi.
“Đương nhiên tính cho tư vấn viên phục vụ hôm nay.”
“Nếu đơn hàng ban đầu của tôi bị hủy, chiếc phiên bản giới hạn sẽ quay lại suất của ai?”
Nụ cười của cô ta cuối cùng cũng không giữ nổi.
“Em gái, chuyện này không phải chuyện em cần quan tâm.”
“Tôi là người liên hệ được ủy quyền, không được hỏi sao?”
Không khí im lặng trong thoáng chốc.
Bố tôi nhíu mày.
“Người liên hệ được ủy quyền gì?”
Tôi lắc nhẹ điện thoại.
“Người được ủy quyền đến nhận túi chứ gì.”
Ánh mắt Bạch Chỉ Tình lập tức lóe lên.
Rất nhanh, cô ta lại cười.
“Thì ra mã xác minh ở chỗ em gái, vậy càng tiện.”
Cô ta mở một trang trên máy tính bảng rồi đẩy tới trước mặt tôi.
“Chỉ cần xác nhận ý định của khách hàng đã thay đổi, giải phóng lịch đặt trước ban đầu rồi bổ sung một đơn hàng có sẵn là được.”
Tôi không động vào.
Nội dung trên trang đã được điền sẵn.
Ý định khách hàng: Mẫu giới hạn ban đầu không còn phù hợp, đề nghị đổi sang mẫu thông thường.
Người ghi chú: Bạch Chỉ Tình.
Thời gian là hai mươi phút trước.
Nói cách khác, không lâu sau khi tôi bước vào cửa hàng, cô ta đã sửa ghi chú trong hệ thống.
Chút nghi ngờ trong lòng tôi hoàn toàn chìm xuống.
“Ai nói với cô rằng ý định của khách hàng đã thay đổi?”
Bạch Chỉ Tình khẽ cười.
“Vừa rồi Tổng giám đốc Phó đã bày tỏ ý đó rồi.”
Tôi nhìn bố.
“Tại sao bố lại muốn hủy đơn?”
Sắc mặt bố tôi trầm xuống.
“Đồ trong nhà, bố không được quyết định sao?”
“Bố chỉ là người đi cùng nhận hàng, không phải chủ tài khoản.”
“Giản Đường.”
Ông gọi cả họ lẫn tên tôi.
“Con học hành mấy năm rồi mà lại nói chuyện với trưởng bối như thế à?”
Bạch Chỉ Tình lập tức rót một ly champagne đưa cho ông, dịu giọng khuyên:
“Tổng giám đốc Phó, đừng giận.”
“Con gái trẻ đều như vậy, biết được chút quy tắc là đặc biệt thích tranh luận cho bằng được.”
Tôi lạnh lùng nhìn cô ta.
“Cô gọi ai là con gái trẻ?”
Cô ta cười vô tội.
“Chẳng lẽ tôi phải gọi em là cô Giản sao?”
“Trông em còn nhỏ quá mà.”
Nghe câu này, cuối cùng tôi cũng hiểu tại sao ngay từ lúc bước vào cô ta đã dùng giọng điệu ấy với mình.
Trong mắt cô ta, có lẽ tôi là cô gái trẻ mà bố tôi dẫn tới.
Một món đồ trang trí xinh đẹp dựa vào đàn ông trung niên để được bước vào phòng VIP, mở mang tầm mắt rồi chờ được mua quà cho.
Vì vậy cô ta mới luôn miệng gọi tôi là “em gái”.
Vì vậy cô ta mới gọi mẹ tôi là “quý cô trưởng thành”.
Bố tôi nghe thấy nhưng không hề giải thích.
Ông mặc nhiên thừa nhận.
Thậm chí còn tận hưởng sự hiểu lầm này.
Dạ dày tôi cuộn lên một trận.
Tôi đứng dậy.
“Tôi ra ngoài gọi điện thoại.”
Bạch Chỉ Tình cười nhắc nhở:
“Em gái, đừng gửi mã xác minh lung tung nhé.”
“Suất giới hạn mà bỏ lỡ rồi thì không phải làm nũng là lấy lại được đâu.”
Tôi quay đầu nhìn cô ta.
“Cô yên tâm.”
“Người phải bỏ lỡ sẽ không phải tôi.”
Chương 3
Tôi bước ra khỏi phòng VIP, hơi lạnh từ khu trung tâm thương mại phả vào mặt.
Tôi nắm điện thoại, đầu ngón tay lạnh ngắt.
Tiếng đàn piano dưới tầng rất khẽ, ánh nắng khúc xạ qua mái vòm kính, cả không gian tinh tế mà yên tĩnh.
Nhưng trong đầu tôi chỉ toàn câu “quý cô trưởng thành” của Bạch Chỉ Tình.
Cùng với biểu cảm của bố khi mặc nhiên để cô ta hiểu lầm.
Tôi đang chuẩn bị gọi cho trợ lý của mẹ thì phía sau có người khẽ gọi.
“Cô Giản?”
Tôi quay đầu.
Là một nhân viên bán hàng khác của cửa hàng.
Cô ấy mặc vest đen, buộc tóc đuôi ngựa thấp, trên bảng tên ghi: Trình Ý Hoan.
Trong tay cô ấy là một cốc nước ấm, miệng cốc có giấy chống bụi che lại.
“Sắc mặt cô không được tốt lắm, cô có muốn uống chút nước không?”
Tôi nhận lấy.
Nhiệt độ vừa phải.
Cô ấy không hỏi nhiều, chỉ nói:
“Bốn số cuối đơn hàng 1907 mà cô vừa nhắc tới là chiếc vân cá sấu màu vàng sương của bà Giản đúng không?”
Tôi nhìn cô ấy.
“Cô biết?”
“Bộ phận khách VIP có thông báo nội bộ.”
“Chiếc túi hôm nay đến cửa hàng, cần mã ủy quyền của chính chủ hoặc người liên hệ được ủy quyền cấp một xác nhận.”
Cô ấy dừng một chút rồi hạ giọng.
“Người đi cùng có thể vào phòng nhận hàng nhưng không có quyền giải phóng suất phân bổ.”
Trong lòng tôi khẽ động.
“Vậy nếu có người tự ý sửa ghi chú về ý định khách hàng trước thì sao?”
Sắc mặt Trình Ý Hoan hơi thay đổi.
“Cô chờ một chút.”
Cô ấy dẫn tôi tới quầy dịch vụ dành cho khách VIP bên cạnh.
Không phải quầy công khai, mà là một phòng tiếp khách nhỏ nửa kín nửa mở.
Sau khi đăng nhập hệ thống, đối chiếu giấy tờ tùy thân và mã xác minh của tôi, chân mày cô ấy càng lúc càng nhíu chặt.
“Quả thật có người thay đổi ghi chú.”
Màn hình được xoay về phía tôi.
Trên đó hiển thị vô cùng rõ ràng:
Hai mươi phút trước, Bạch Chỉ Tình gửi ghi chú “khách hàng do dự, đề nghị chuyển sang mẫu thông thường”.
Mười phút trước, cô ta lại thêm chiếc túi hàng có sẵn bình thường kia vào danh sách chờ xác nhận trong tài khoản của mẹ tôi.
Tôi cười lạnh.
“Động tác nhanh thật.”
Trình Ý Hoan mím môi.
“Việc này không đúng quy định.”
“Đặc biệt mẹ cô là khách hàng cấp cao nhất, bất kỳ việc giải phóng suất phân bổ nào cũng phải xác minh lần hai.”
Cô ấy lập tức gọi điện thoại nội bộ.
“Yêu cầu kho tạm dừng mọi thay đổi trạng thái của đơn 1907, chuyển sang khóa bảo vệ khiếu nại khách VIP. Đúng, lập tức.”
Cúp máy, cô ấy nhìn tôi.
“Cô Giản, đơn hàng đã được khóa. Chỉ có mẹ cô đích thân tới hoặc cô dùng mã xác minh mới có thể ký nhận.”
Tôi gật đầu.
“Cảm ơn.”
Cô ấy do dự một chút rồi nói:
“Gần đây Bạch Chỉ Tình đang cạnh tranh vị trí quản lý bán hàng, áp lực doanh số rất lớn.”
Tôi cười.
“Vì vậy cô ta lấy suất của mẹ tôi để chạy thành tích cho mình?”
Trình Ý Hoan không trả lời.

