“Cái tát này xem như trả lại ân tình ngày trước của bà. Nếu còn lần sau, ta sẽ giao cho quan phủ xử trí theo luật.”

Tát công chúa là đại bất kính. Nhẹ thì trượng phạt lưu đày, nặng thì có thể xem như mưu nghịch, xử tử.

Đó là luật pháp triều này.

Nhưng Tiêu Nhi ám sát ta lại bình yên vô sự ở lại bên Tùy Yến.

Tùy Yến cũng không sao. Chuyện này vốn là một cái bẫy nhắm vào ta.

Chỉ sau màn kịch ấy, ta hoàn toàn trở thành trò cười trong kinh thành.

Phụ thân và phu quân cùng vì một nhạc kỹ mà nhốt ta trong ngự thư phòng. Còn người cứu ta lại là cựu phu đã bị ta hưu, nay thành thái giám.

Ta đỡ bụng chậm rãi đứng dậy, ánh mắt lạnh lẽo nghiêm nghị:

“Tiêu Diễn phụ ta. Ân oán giữa ta và hắn đã chấm dứt bằng một tờ hưu thư. Vào Đông Xưởng là lựa chọn của chính hắn.”

“Nhưng lần này hắn đã cứu ta, ta sẽ không để hắn chết.”

Hậu cung chưa bao giờ chỉ là tranh sủng đơn giản.

Ta rất rõ, lần này Tùy Yến nhắm vào đứa trẻ trong bụng ta.

Nhưng vì sao chứ?

Tạm thời ta vẫn chưa nghĩ ra.

Nhưng dù vì đứa trẻ hay vì chính ta, mối hận này ta tuyệt đối không nuốt xuống.

Đêm xuống lại có mưa.

Bích Đào vừa đóng xong cánh cửa sổ cuối cùng thì cửa phòng đã bị người ta đẩy bật ra.

Ôn Lễ Đình toàn thân ướt đẫm, hoảng hốt chạy vào trong phòng.

“Con của chúng ta không sao chứ?”

“Ta không biết nàng bị thương nặng như vậy. Đều tại ta, đều tại ta!”

Hắn liều mạng tự tát mình, trong mắt đầy đau đớn tan nát:

“Ta lo Tùy Yến sẽ ở trước mặt bệ hạ bịa đặt hãm hại nàng, nên mới vội chạy đến đó.”

“Bệ hạ bị nàng ta xúi giục quả nhiên nổi giận, ta lại chỉ mải cầu tình cho nàng.”

“Ta vẫn quỳ ngoài cung của Tùy Yến đến tận trời tối, cuối cùng mới cầu được bệ hạ tha thứ cho nàng. Không ngờ khi quay lại ngự thư phòng thì nghe tin nàng hôn mê.”

“Nhạn Nhi— không, nàng không thích ta gọi như vậy, vậy ta gọi nàng là Hi Nhi được không?”

“Đều tại ta miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo, mới khiến nàng hiểu lầm nhiều như vậy.”

“Hi Nhi, ta chưa từng lừa nàng. Ta yêu nàng, hơn cả yêu chính bản thân mình.”

“Sau này nhà ba người chúng ta sống yên ổn bên nhau, được không?”

Hắn quỳ bên giường, đặt tay ta lên mặt hắn. Đôi mắt đỏ ngầu đầy nước mắt.

Dịu dàng thắm thiết, tình sâu tựa biển.

Ta bình tĩnh rút tay ra, nhàn nhạt nói:

“Nếu đã vậy, chàng hãy thành toàn tâm nguyện của ta, nhận lấy phong hưu thư kia.”

Cả người Ôn Lễ Đình run lên. Rất lâu sau, hắn cúi đầu, suy sụp ngồi phịch xuống đất.

“Được.”

“Nhưng ta sẽ không từ bỏ việc níu kéo nàng. Ta sẽ chờ đến ngày nàng tha thứ cho ta.”

Ta cong môi mỉa mai, sai Bích Đào đuổi hắn ra khỏi phủ công chúa.

Những ngày tháng sau này, ta có con của ta là đủ rồi.

Đêm ấy, ta nằm mơ thấy đứa con chưa chào đời.

Là một bé gái đáng yêu.

Thông minh lanh lợi, nắm tay ta ngọt ngào gọi ta một tiếng mẫu thân.

Ta tỉnh lại trong cơn đau.

Trước mắt là gương mặt hoảng hốt của Bích Đào.

Môi nàng ta không ngừng mấp máy, nhưng ta lại không nghe rõ nàng ta nói gì.

Rất lâu, rất lâu sau, giữa bóng người chập chờn, ta mới mơ hồ nghe thấy tiếng thét chói tai của Bích Đào.

Nàng ta nói:

“Máu, dưới thân công chúa toàn là máu! Ngự y đâu, mau đi mời ngự y!”

“Điện hạ, đứa trẻ… đứa trẻ không còn nữa.”

5

Đại Ung trăm năm có một điều tổ huấn mà các đời hoàng đế đều không được sửa đổi.

Đó là lập trữ chỉ có thể lập dòng đích.

Phụ hoàng đã sáu mươi tuổi, khả năng có thêm con gần như rất nhỏ.

Huống chi người chậm chạp không chịu lập kế hậu.

Nếu ta sinh hạ nam hài, con của ta sẽ là huyết mạch đích hệ duy nhất của Đại Ung đủ tư cách kế thừa chính thống.

Chỉ tiếc khi ta nhận ra điều này, đã quá muộn.

Ngày thất đầu của con ta, tin Tùy Yến mang thai và tể tướng dẫn bá quan dâng tấu xin lập hậu lập trữ cùng truyền tới.

Mọi chuyện đã sáng tỏ.