Ngày tài khoản couple của tôi và Bùi Tự cán mốc ba mươi triệu người theo dõi.
Phúc lợi dành cho fan là lần đầu tiên tôi, người luôn đứng sau ống kính, sẽ chính thức lộ mặt.
Năm giờ sáng, tôi đã dậy trang điểm, thử hơn mười chiếc váy.
Nhưng ngay trước khi quay, Bùi Tự lại chặn tôi lại.
“Tri Ý, hay là để Ôn Chi lên hình đi.”
“Cô ấy ăn hình hơn. Fan chắc chắn sẽ thích hơn.”
Ôn Chi là bạn thân nhất của tôi.
Tôi ngẩn người rất lâu, cuối cùng vẫn gật đầu.
Từ ngày hôm đó, Bùi Tự và Ôn Chi đóng giả làm người yêu trước ống kính suốt ba năm.
Còn tôi đứng phía sau, viết kịch bản cho họ, chỉnh đèn, dựng video.
Tôi nhìn phần bình luận liên tục bị spam:
“Trông họ yêu nhau thật đấy! Ship chết mất!”
Tôi cũng nhìn thấy Bùi Tự ngày càng tự nhiên nắm lấy tay Ôn Chi.
Cho đến buổi livestream kỷ niệm ba năm, MC hỏi họ:
“Khoảnh khắc rung động mãnh liệt nhất của hai người là khi nào?”
Bùi Tự và Ôn Chi cùng bật cười.
“Ngày đầu tiên cùng lên hình.”
Khoảnh khắc đó, cả màn hình livestream ngập trong tiếng gào thét của fan.
Còn tôi ngồi ở một góc tối, bỗng thấy ngay cả hơi thở của mình cũng nhẹ đi.
Hóa ra họ đã giả làm người yêu suốt ba năm.
Chỉ có một mình tôi là tưởng thật.
Livestream kết thúc, tôi xóa toàn bộ quyền quản trị của mình trong tài khoản.
Sau đó mở email mời đi quay ở nước ngoài mà tôi nhận được nửa tháng trước.
Tôi bình tĩnh trả lời: Tôi nhận lời.
Từ nay về sau, chuyện yêu đương của họ, tôi không tham gia nữa.
Chương 1
Sau khi livestream kết thúc, hậu trường vỡ òa trong tiếng reo hò.
“Fan phá mốc bảy mươi triệu rồi!”
“Chúc mừng ba năm của Tự Chi!”
Nhân viên đẩy bánh kem vào.
Trên bánh cắm ảnh của Bùi Tự và Ôn Chi, bên cạnh còn viết tên couple của họ.
Ôn Chi cười, lấy tay che miệng.
Bùi Tự đứng bên cạnh cô ấy, cẩn thận chắn dải kim tuyến suýt bắn vào chân váy cô ấy.
“Đừng nghịch nữa, đừng để dính lên váy cô ấy.”
Giọng anh không nặng, nhưng rất tự nhiên.
Tự nhiên đến mức giống như hành động bảo vệ đó đã xảy ra vô số lần rồi.
Tôi ngồi sau bàn đạo diễn, tai nghe vẫn chưa tháo xuống.
Trên màn hình dừng lại ở khung hình cuối cùng của livestream.
Bùi Tự nhìn Ôn Chi.
Ôn Chi ngẩng đầu cười với anh.
Ánh đèn vừa hay rơi xuống giữa đôi mắt họ, giống như một khoảnh khắc rung động đã được sắp đặt từ lâu.
Có người đi ngang qua, vỗ vai tôi.
“Tri Ý, đoạn nhìn nhau vừa rồi đỉnh quá.”
“Tối nay dựng ra chắc chắn bùng nổ.”
Tôi gật đầu.
“Được.”
Ba năm qua, câu tôi nói nhiều nhất hình như chỉ có một chữ đó.
Được, kịch bản để tôi viết.
Được, cảnh lộ lỗi để tôi cắt.
Được, để tôi quay cho hai người trông yêu nhau hơn.
Lúc cắt bánh, mọi người ồn ào bảo Bùi Tự và Ôn Chi cùng cắt.
Ôn Chi cười nhìn Bùi Tự: “Được không?”
Bùi Tự không hề do dự, đưa tay phủ lên mu bàn tay cô ấy.
Hai người cùng nắm lấy cán dao.
Cả căn phòng ngập tiếng hú hét và vỗ tay.
Tôi cúi đầu thu dọn dây cáp, đầu ngón tay bị đầu nối cứa một cái.
Hơi đau.
Nhưng cơn đau đó rất nhanh đã bị vị chua chát dâng lên trong lồng ngực lấn át.
Ban đầu, tài khoản này không tên là “Tự Chi”.
Mà là “Tự Tri”.
Nó là tài khoản do tôi và Bùi Tự cùng nhau gây dựng.
Khi đó, anh đứng trước ống kính còn rất căng thẳng.
Một câu mở đầu đơn giản cũng có thể nói sai hơn mười lần.
Tôi ngồi sau máy quay, kiên nhẫn nhắc anh từng lần:
“Bùi Tự, nhìn vào ống kính rồi cười một cái.”
“Câu này nói nhẹ giọng hơn chút.”
Lúc nào anh cũng ngại ngùng gãi đầu.
“Tri Ý, có phải anh ngốc lắm không?”
Tôi cầm máy ảnh, cười với anh.
“Không đâu, anh đẹp trai nhất.”
Khi đó, anh nhìn vào ống kính, nhưng lại giống như đang nhìn tôi.
“Vậy sau này tài khoản nổi rồi, em phải cùng anh lên hình.”
“Anh muốn để tất cả mọi người biết, em mới là nữ chính của anh.”
Tôi đã tin.
Vì vậy, suốt ba năm fan hỏi cô gái phía sau ống kính rốt cuộc trông như thế nào, tôi chưa từng sốt ruột.
Tôi cứ nghĩ, rồi sẽ có một ngày, anh sẽ nắm tay tôi đi đến trước ống kính.
Nhưng ngày fan phá mốc ba mươi triệu.
Bùi Tự nhìn tôi đã trang điểm, ăn mặc kỹ càng, rồi nói:
“Tri Ý, hay là để Ôn Chi lên hình đi.”
“Cô ấy ăn hình hơn.”
Thật ra không chỉ Bùi Tự nói như vậy.
Từ khi quen Ôn Chi, tôi vẫn luôn sống dưới cái bóng của cô ấy.
Hồi đi học, bạn bè nói: “Ôn Chi đứng giữa đám đông sáng bừng luôn, còn Tri Ý thì yên tĩnh hơn nhiều.”
Ngay cả mẹ tôi sau khi gặp Ôn Chi cũng từng cười rồi thở dài:
“Con bé xinh thật đấy.”
“Giá mà Ôn Chi là con gái mẹ thì tốt rồi.”
Nhưng Ôn Chi lập tức khoác tay tôi, cười nói:
“Cô ơi, cô nói vậy là cháu không thích đâu nhé.”
“Tri Ý tốt hơn cháu cả trăm lần.”
“Cậu ấy vừa ngoan vừa hiếu thảo, cháu còn ghen tị với cô ấy chứ.”
Mẹ tôi bị cô ấy chọc cười, tôi cũng cúi đầu cười theo.
Khi đó, tôi thật sự xem Ôn Chi là người bạn thân nhất của mình.
Bởi vì trong lúc tất cả mọi người đem tôi ra so với cô ấy, chỉ có cô ấy đứng ra nói đỡ cho tôi.
Sau này, tôi từng kể những chuyện đó cho Bùi Tự nghe.
Lúc ấy anh ôm tôi, lông mày nhíu rất chặt.
“Tri Ý, sau này đừng nghe họ nói.”
“Em không phải nền cho bất kỳ ai cả.”
“Ở chỗ anh, em vĩnh viễn là người tốt nhất.”
Khi đó, tôi thật sự đã tin.
Tin rằng Bùi Tự sẽ là người mãi mãi kiên định nhìn thấy tôi.
Nhưng sau này, người nói Ôn Chi ăn hình hơn lại chính là anh.
Anh rõ ràng biết điều tôi sợ nhất là bị đem ra so sánh với Ôn Chi.
Vậy mà anh vẫn tự tay đẩy tôi vào dưới cái bóng của cô ấy.
Chương 2
Từ sau ngày đó, nữ chính trước ống kính biến thành Ôn Chi.
Fan cũng đương nhiên cho rằng những câu thoại mập mờ trước đây, những chi tiết yêu đương từng được khen đến mức nổi khắp mạng, đều là do Ôn Chi viết ra.
Bình luận trong một đêm tăng thêm mấy chục nghìn dòng.
“Hóa ra bạn gái sau ống kính trông như thế này, bảo sao Bùi Tự giấu lâu vậy.”
“Người đẹp còn biết viết kịch bản, đúng là tài sắc vẹn toàn.”
“Cô ấy và Bùi Tự hợp thật sự, từ gương mặt đến vibe đều hợp.”
Tôi ngồi trước máy tính, nhìn những dòng bình luận đó.
Cả người lạnh ngắt, rất lâu không nhúc nhích.
Họ không biết, những kịch bản đó là tôi viết.
Mỗi lần Bùi Tự nên quay đầu ở giây thứ mấy, mỗi lần nên dùng ánh mắt nào nhìn về phía ống kính, đều là do tôi từng chút từng chút dạy anh.
Nhưng vì người đứng trước ống kính là Ôn Chi.
Thế nên tất cả lãng mạn đều trở thành thiên phú của cô ấy.
Tất cả tâm huyết của tôi cũng trở thành hào quang của cô ấy.
Còn tôi giống như một cái bóng không tên, tự tay viết mình vào câu chuyện tình yêu của họ, rồi lại bị chính họ xóa khỏi câu chuyện ấy.
Tối hôm đó, Bùi Tự xem đi xem lại bản dựng rất nhiều lần.
Anh chỉ vào Ôn Chi trong khung hình rồi nói:
“Cô ấy đúng là rất hợp với máy quay.”
“Mặt rất dễ nhớ, cảm xúc cũng thả ra rất tốt.”
Tôi ngồi bên cạnh anh, khẽ ừ một tiếng.
Bùi Tự như nhận ra sự im lặng của tôi, đưa tay xoa đầu tôi.
“Tri Ý, em cũng rất tốt.”
“Chỉ là khí chất của em nhạt quá.”
“Không hợp lắm với kiểu biểu đạt cảm xúc mạnh thế này.”
Anh nói rất dịu dàng.
Thậm chí còn mang theo chút dỗ dành.
“Em hợp ở phía sau ống kính hơn.”
“Em bình tĩnh, tinh tế, cũng giỏi kiểm soát toàn cục hơn.”
Trước đây, tôi sẽ vì câu nói này mà vui vẻ.
Cảm thấy anh hiểu tôi.
Nhưng giờ phút này, tôi nhìn gương mặt rực rỡ xinh đẹp của Ôn Chi.
Lại nhìn thấy trong màn hình tắt đen phản chiếu đôi mày mắt nhợt nhạt của chính mình.
Tim tôi như bị thứ gì đó khẽ chích một cái.
Không chảy máu, nhưng đau đến mức hơi thở cũng chậm đi nửa nhịp.
Buổi ăn mừng vẫn tiếp tục.
Ôn Chi bỗng cúi đầu xoa mắt cá chân.
Bùi Tự lập tức chú ý, xoay người lấy một đôi giày bệt từ trong túi bên cạnh ra.
“Không phải đã bảo em đừng mang đôi này rồi à?”
Anh vừa nói vừa ngồi xổm xuống thay giày cho cô ấy.
Mọi người xung quanh lại bắt đầu trêu chọc.
“Anh Bùi cưng chiều quá đi.”
“Chẳng trách fan nói không giống diễn chút nào.”
Tôi đứng cách đó không xa, trong tay vẫn cầm cuộn dây vừa thu xong.
Bỗng nhiên nhớ đến buổi quay lộ mặt ba năm trước.
Tôi cũng mang một đôi giày cao gót mới.
Để phối với chiếc váy trắng mà tôi đã chuẩn bị rất lâu.
Hôm đó, tôi đứng suốt sáu tiếng đồng hồ.
Gót chân bị cọ rách, máu dính trong giày.
Bùi Tự nhìn thấy, chỉ nhíu mày nói:
“Tri Ý, cố chịu thêm chút nữa.”
“Hôm nay rất quan trọng, đừng làm chậm tiến độ.”
Tôi gật đầu, cắn răng đứng trở lại dưới ánh đèn.
Nhưng cuối cùng, người đứng trước ống kính không phải tôi.
Ôn Chi thay giày xong, bưng ly champagne đi đến trước mặt tôi.
“Tri Ý, tối nay lúc dựng clip, cậu có thể để đoạn tớ và Bùi Tự nhìn nhau lâu thêm mấy giây không?”
“Fan hình như đặc biệt thích xem đoạn đó.”
Tôi ừ một tiếng.
Nhưng Ôn Chi lại như chợt thấy áy náy, nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.
“Thật ra đôi khi tớ cũng bất an lắm.”
“Rõ ràng cậu mới là bạn gái thật sự của Bùi Tự, nhưng lại phải để tớ ở trước ống kính đóng giả người yêu với anh ấy.”
Cô ấy cúi đầu, giọng mềm hơn.
“Nếu không phải vì tài khoản, vì tâm huyết nhiều năm của cậu và Bùi Tự, tớ mới không nắm tay, ôm anh ấy, rồi quay những cảnh mập mờ như vậy đâu.”
“Tri Ý, cậu sẽ không trách tớ chứ?”
“Dù sao đây cũng là công việc mà.”
Công việc.
Hai chữ này thật dễ dùng.
Bùi Tự nắm tay cô ấy là công việc.
Bùi Tự thay giày cho cô ấy là công việc.
Vậy sự chua xót cứ trĩu xuống từng chút trong lồng ngực tôi thì tính là gì?
Cũng tính là một phần của công việc sao?
Nếu đúng vậy, công việc này đau thật đấy.
Đau đến mức ngay cả việc tôi xin nghỉ cũng giống như đang bỏ chạy giữ mạng.
Lúc này, người phụ trách thương mại cầm hợp đồng mới đi tới.
“Tri Ý, kỳ sau bên nhãn hàng muốn làm concept cầu hôn.”
“Vừa hay nối tiếp độ hot của livestream kỷ niệm ba năm.”
Tôi sửng sốt ngẩng đầu: “Cầu hôn?”
Chương 3
Người phụ trách cười rất hào hứng.
“Đúng vậy.”
“Bên nhãn hàng nói muốn cảm giác kiểu định mệnh an bài.”
“Bùi Tự và Ôn Chi bây giờ đang rất hot, quay cái này chắc chắn bùng nổ.”
Đầu ngón tay tôi khựng lại.
Cầu hôn.
Sau khi tôi và Bùi Tự ở bên nhau.
Anh từng nói, đợi tài khoản phá mốc mười triệu fan, anh sẽ cầu hôn tôi.
Sau này, ngày phá mốc mười triệu, anh nói bận quá, đợi năm mươi triệu đi.
Lúc phá mốc năm mươi triệu, anh nói tài khoản vẫn đang trong giai đoạn tăng trưởng, công khai quan hệ sẽ ảnh hưởng đến vận hành.
Đến bây giờ.
Tài khoản đã bảy mươi triệu fan, concept cầu hôn cũng tới rồi.
Nhưng cô dâu đứng trước ống kính vẫn không phải tôi.
Bùi Tự đi tới, liếc nhìn hợp đồng.
“Cái này được.”
Anh quay đầu nhìn tôi.
“Tri Ý, em viết kịch bản nhé.”
“Chi Chi nói cô ấy muốn có núi tuyết, nhẫn và lời tỏ tình.”
“Em hiểu kiểu không khí này nhất.”
Giọng anh tự nhiên.
Tự nhiên đến mức như thể đã hoàn toàn quên mất.
Cầu hôn trên núi tuyết là khung cảnh tôi từng mong muốn nhất.
Rất lâu trước đây, tôi từng cho anh xem một bức ảnh núi tuyết.
Tôi nói: “Bùi Tự, sau này nếu anh cầu hôn em, em muốn ở trong tuyết.”
Khi đó anh ôm tôi, cười nói:
“Được, đến lúc đó Tri Ý nhà anh nhất định sẽ là cô dâu đẹp nhất trước núi tuyết.”
Tôi cúi đầu nhìn bốn chữ “concept cầu hôn” trên hợp đồng.
Lồng ngực như bị thứ gì đó từ từ nghiền qua.
Cơn đau không sắc, nhưng kéo dài đến mức khiến người ta không thở nổi.
Tôi hỏi anh: “Vậy còn em?”
Bùi Tự ngẩn ra một chút.
Rất nhanh, anh dịu giọng lại.
“Tri Ý, đừng nghĩ nhiều.”

