Tôi tháo tai nghe xuống, nhìn dữ liệu MVP thuộc về mình trên màn hình.
Tôi biết.
Thời đại của tôi.
Mới chỉ vừa bắt đầu.
6
Chiến thắng ở trận khai mạc chỉ là khởi đầu.
Trở về căn cứ, huấn luyện viên Trương Nghị lần đầu tiên phá lệ không yêu cầu phân tích lại trận đấu mà trực tiếp cho cả đội nghỉ nửa ngày.
Đội trưởng Lâm Phong đi tới bên tôi, vỗ nhẹ lên vai tôi.
“Cậu khác Lục Tinh Thần, cậu khiến mọi người cảm thấy rất yên tâm.”
Tôi không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.
Tôi đương nhiên khác anh ta.
Lục Tinh Thần xem đồng đội như phông nền cho màn trình diễn cá nhân của mình.
Còn tôi xem họ là những linh kiện của một cỗ máy tinh vi.
Công việc của tôi là khiến cỗ máy mang tên WLG vận hành với hiệu suất cao nhất và ổn định nhất.
Những trận đấu tiếp theo của vòng bảng, WLG thế như chẻ tre.
Ba trận thắng liên tiếp, năm trận thắng liên tiếp, tám trận thắng liên tiếp…
Chúng tôi giống như một cỗ máy chiến thắng lạnh lùng, nghiền nát từng đối thủ một.
Dư luận bên ngoài cũng từ “ăn may” ban đầu chuyển thành “kinh ngạc”, rồi cuối cùng là “nghiên cứu”.
Các nhà phân tích của các đội lớn xem đi xem lại băng ghi hình trận đấu của tôi, cố gắng tìm ra cách khắc chế lối đánh kiểu “bộ não của cả đội” này nhưng tất cả đều thất bại.
Bởi vì trong lối đánh của tôi không có chủ nghĩa anh hùng cá nhân.
Không có những pha liều lĩnh đánh cược.
Chỉ có phương án tối ưu nhất được đưa ra dựa trên phân tích dữ liệu khổng lồ và phán đoán ngay tại chỗ.
Xạ thủ của đội chúng tôi, người từng là kẻ bám theo Lục Tinh Thần, giờ đã trở thành người ủng hộ trung thành của tôi.
Trong một lần nghỉ giữa buổi tập, cậu ta bí mật đưa điện thoại tới trước mặt tôi.
“Anh Trì, anh xem cái này.”
Trên màn hình là một bức ảnh chụp lén.
Bối cảnh là một quán ăn nhanh ồn ào.
Lục Tinh Thần mặc bộ đồng phục nhân viên rộng thùng thình, đang vất vả lau sàn nhà.
Mái tóc từng được chăm chút hoàn hảo giờ bết dầu rũ xuống, gương mặt đầy mệt mỏi và hoang mang.
“Nghe nói khoản tiền bồi thường vi phạm hợp đồng khổng lồ đó đã vét sạch gia sản nhà hắn.”
“Bây giờ không nền tảng nào dám ký với hắn, cũng chẳng đội nào dám nhận, chỉ có thể đi làm việc lặt vặt.”
Giọng ADC mang theo chút cảm thán.
Tôi chỉ liếc qua một cái rồi dời ánh mắt.
Tiếp tục suy diễn phương án ban cấm chọn cho trận đấu tiếp theo trên bảng chiến thuật.
Khoảng cách giữa bầu trời và bùn lầy đôi khi chỉ cách nhau một lựa chọn sai lầm.
Trận cuối cùng của vòng bảng, chúng tôi gọn gàng đánh bại đối thủ cũ với tỉ số hai không.
Với số điểm đứng đầu vòng bảng, chúng tôi giành suất vào nhánh thắng của playoffs.
Trong phòng nghỉ, tất cả đều chìm trong niềm vui chiến thắng.
Huấn luyện viên Trương Nghị nắm chặt tay vung mạnh, nhìn chúng tôi, giọng vang dội.
“Hạng nhất vòng bảng chỉ là món khai vị!”
“Mục tiêu của chúng ta là tự tay lấy lại thứ đã mất năm ngoái!”
Ánh mắt mọi người đều sáng lên.
Tôi biết chúng tôi đang ngày càng tiến gần đến sân khấu đó.
7
Playoffs tiến triển thuận lợi.
Chúng tôi lại đứng trên sân khấu chung kết với đội vô địch năm ngoái.
“Hai hai hòa, ván cuối cùng, ván sinh tử!”
Giọng bình luận viên gào lên, đốt cháy bầu không khí cả sân vận động.
Trở lại phòng nghỉ, bầu không khí nặng nề đến mức có thể vắt ra nước.
Trên bảng chiến thuật của huấn luyện viên Trương Nghị chỉ vẽ một vòng tròn, khoanh đúng vào avatar của tôi.
“Ván trước bọn họ đã bắt đầu bắt chước chiến thuật năm ngoái rồi, điên cuồng nhắm vào cậu.”
Ông nhìn tôi, ánh mắt sắc bén.
“Ván cuối cùng bọn họ chỉ càng làm dữ hơn.”
“Họ sẽ dồn toàn bộ tài nguyên để giết chết cậu rồi tái hiện chiến thắng của năm ngoái.”
Đội trưởng Lâm Phong đặt tay lên vai tôi.
“Đừng áp lực, chúng tôi tin cậu.”
Tôi gật đầu, cầm cốc nước uống một ngụm, giọng bình tĩnh.
“Cứ để họ tới.”
Ván quyết định bắt đầu.
Quả nhiên người đi rừng bên kia giống như một con chó điên.

