Chương 1
Trong tiệc mừng công ty, ai cũng nhận được phong bao lì xì năm trăm tệ, chỉ riêng trợ lý của chồng tôi nhận được một căn biệt thự.
Tôi hiểu, anh đã thật lòng rung động với Chu Thiến.
Tôi nhẹ nhàng đặt bản thỏa thuận ly hôn đã ký tên lên bàn làm việc của anh.
“Chuyển toàn bộ cổ phần đứng tên anh cho tôi, hoặc để cô ta ra nước ngoài. Anh chọn đi.”
Đêm khuya, anh say khướt xông vào phòng ngủ, xé nát bản thỏa thuận ấy.
“Anh đã giải quyết xong rồi.”
Thế nhưng ba ngày sau, trong tiệc thường niên của công ty, Cố Ngôn lại công khai nắm tay Chu Thiến xuất hiện.
Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, không nhịn được mà nghẹn giọng:
“Anh thật sự không thể chịu nổi lối sống buông thả của em nữa… Chính Thiến Thiến đã khiến anh hiểu thế nào là tình yêu trong sạch.”
Anh cố tình bật sáng màn hình điện thoại, đưa vài tấm ảnh mờ chụp tôi và đàn ông lạ cho ống kính truyền thông xem.
Hiện trường lập tức xôn xao, vô số ánh mắt khinh bỉ bắn thẳng về phía tôi.
Chỉ trong chớp mắt, từ khóa “Tổng giám đốc Lâm của Huyễn Cảnh Khoa Kỹ có đời tư hỗn loạn” bùng nổ trên bảng tìm kiếm nóng.
Thú vị thật.
Nếu đã có người cứ thích lao đầu vào họng súng, vậy tôi đành lau nòng súng sáng thêm một chút.
Đừng trách tôi độc ác!
……
Tôi nhìn những tiêu đề trên màn hình điện thoại kiểu như “Lâm Chi Vũ lẳng lơ”, “Cố Ngôn vì tình yêu mà chống lại nữ ma đầu thương trường”.
Càng xem, tôi càng thấy vừa hoang đường vừa buồn cười.
Chiêu này của Cố Ngôn cũng ngu quá rồi đấy?
Thật sự nghĩ dựa vào mấy thứ này là có thể đánh gục tôi? Đánh gục Huyễn Cảnh Khoa Kỹ?
Còn muốn biến chút tình yêu kia của anh ta và Chu Thiến thành danh chính ngôn thuận?
Đúng là nằm mơ!
Tôi cười lạnh một tiếng, ngẩng đầu lên liền thấy trên màn hình, Cố Ngôn đang được Chu Thiến khoác tay, vẻ mặt tủi thân đáng thương, không ngừng kể khổ trước ống kính phóng viên.
“Vì giữ thể diện cho cuộc hôn nhân này, tôi vốn định nhẫn nhịn cả đời. Mãi đến khi Thiến Thiến xuất hiện, tôi mới phát hiện thì ra tôi cũng có thể được trân trọng…”
“Ước nguyện duy nhất của tôi bây giờ là nhanh chóng kết thúc cuộc hôn nhân sai lầm này, nhưng mà…”
Môi anh khẽ mấp máy, nhìn về phía tôi, trong mắt ba phần sợ hãi, bảy phần đắc ý.
“Anh Cố đang lo Tổng giám đốc Lâm sẽ trả thù anh sao?”
Phóng viên nhạy bén bắt lấy chi tiết này, đưa micro lại gần.
Cố Ngôn khẽ run lên như bị kinh hãi, khóe mắt nhanh chóng đỏ lên.
Chu Thiến lập tức bước lên một bước, che chắn anh ta sau lưng, đối diện thẳng về phía tôi:
“Tôi tuyệt đối sẽ không để A Ngôn chịu bất kỳ uất ức nào nữa. Những ngày tháng có vài người ỷ thế hiếp người, ngang ngược bá đạo cũng nên kết thúc rồi!”
Bọn họ tuyệt nhiên không nhắc đến hai chữ “ngoại tình”, nhưng từng chữ từng câu đều đang ám chỉ tôi “không giữ đạo làm vợ”.
Tiếng xì xào của khách khứa trong hội trường dần trở nên sôi sục, những ánh mắt như kim châm từ bốn phương tám hướng đổ dồn tới.
“Trước đây không biết bao nhiêu người ngưỡng mộ Cố Ngôn cưới được Lâm Chi Vũ, giờ xem ra, đây đâu phải là ở rể hào môn, rõ ràng là nhảy vào hố lửa.”
“Chứ còn gì nữa, Lâm Chi Vũ trong giới nổi tiếng là người cứng rắn, thủ đoạn nhiều lắm. Nhìn dáng vẻ Cố Ngôn kìa, năm năm qua không biết đã chịu bao nhiêu uất ức.”
“Theo tôi thì nên chia tay trong hòa bình, bồi thường cho thỏa đáng, đừng làm lỡ đôi kia nữa.”
Các phóng viên lập tức chuyển mũi nhọn, ùa về phía tôi:
“Tổng giám đốc Lâm, cô phản hồi thế nào trước lời cáo buộc của anh Cố?”
“Cô có đồng ý ly hôn không?”
Vệ sĩ bước lên ngăn đám đông, tôi giơ tay ra hiệu cho họ lui xuống rồi thong thả đứng dậy.
Hội trường ồn ào lập tức yên lặng.
Khóe môi tôi hơi nhếch lên, ánh mắt chậm rãi lướt qua toàn trường, cuối cùng dừng trên người Cố Ngôn.
“Nếu anh muốn chơi, tôi nhất định sẽ chơi với anh đến cùng.”
Giọng tôi không lớn, nhưng lại vang rõ đến từng ngóc ngách của hội trường.
Nói xong, tôi quay đầu dặn trợ lý:
“Thông báo cho bộ phận pháp lý, kiện ly hôn và kiện xâm phạm danh dự, đồng thời khởi động.”
“Lập tức đóng băng toàn bộ tài khoản chung của vợ chồng, kiểm tra toàn diện tất cả dự án đầu tư anh ta từng phụ trách!”
Nói rồi tôi xoay người rời khỏi đó, bỏ lại cả hội trường đang ồ lên phía sau.
Chương 2
Trên đường về nhà, trợ lý nói qua cho tôi tình hình hiện tại.
“Tổng giám đốc Lâm, giá cổ phiếu công ty biến động rất mạnh, không ít nhà đầu tư lo sẽ bị ảnh hưởng tiêu cực, đều lần lượt gọi điện hỏi thăm.”
“Có cần hạ tìm kiếm nóng xuống không ạ?”
Tôi lướt qua màn hình, khóe môi hiện lên ý lạnh.
“Không cần.”
“Kích hoạt quỹ dự phòng, lấy ra mười tỷ, mua lại toàn bộ cổ phiếu lưu thông của Huyễn Cảnh.”
“Còn những nhà đầu tư dao động kia…”
Tôi dừng lại một chút, giọng nói bình ổn không chút gợn sóng.
“Đưa hết vào danh sách theo dõi. Từ nay về sau, trong bất cứ dự án nào cũng hạ mức ưu tiên của họ xuống thấp nhất!”
Trợ lý còn chưa kịp đáp lời, điện thoại của mẹ Cố Ngôn đã gọi tới trong cơn giận dữ:
“Lâm Chi Vũ! Con trai tôi cưới cô đúng là xui xẻo tám đời!”
“Cuộc hôn nhân này nhất định phải ly hôn! Nhưng cô muốn cứ thế cho qua thì đừng hòng!”
“Huyễn Cảnh Khoa Kỹ cô phải chia cho con trai tôi một nửa! Ngoài ra còn phải bồi thường cho nó mười tỷ phí tổn thất thanh xuân và tổn thất tinh thần!”
“Các dự án trong năm năm tới của nhà họ Cố, cô cũng phải vô điều kiện đầu tư theo! Nếu không, chúng tôi có bán hết gia sản cũng phải đòi lại công bằng!”
Nghe bà ta gào đến khàn cả giọng uy hiếp, ánh mắt tôi lạnh đến cực điểm.
Năm năm trước, nhà họ Cố đầu tư thất bại, bên bờ phá sản, hai mẹ con họ quỳ dưới mưa cầu xin tôi ra tay.
Nếu không phải tôi mềm lòng, nhà họ Cố bọn họ nào có ngày hôm nay?
Khi ấy, Cố Ngôn nắm lấy vạt áo tôi, nghẹn ngào nói:
“Tổng giám đốc Lâm, chỉ cần cô chịu giúp, tôi sẽ làm trâu làm ngựa cho cô cả đời!”
Là tôi mềm lòng gật đầu, dùng tài nguyên và quan hệ để nâng tòa nhà sắp sụp đổ ấy dậy.
Sau khi kết hôn, tôi không chỉ giúp họ lấp đầy lỗ hổng, mà còn cho họ vô số tài nguyên và mối quan hệ, mới khiến nhà họ Cố có được bộ mặt như hiện tại.
Xem ra năm năm qua tôi đã quá dung túng họ, khiến họ quên mất mình phải dựa vào ai mới có thể sống sót!
Bàn tay cầm điện thoại của tôi đột ngột siết chặt, chút kiên nhẫn cuối cùng cũng cạn sạch.
“Bà Cố cứ tự nhiên!”
Nói xong, tôi trực tiếp cúp máy, lạnh giọng dặn thêm trợ lý:
“Tôi cho cậu hai ngày.”
“Tôi muốn nhìn thấy Cố Ngôn trắng tay, nhà họ Cố hoàn toàn phá sản!”
Nếu ba ngày trước Cố Ngôn chọn thẳng thắn, có lẽ tôi còn để lại cho anh ta vài phần thể diện.
Nhưng bây giờ, anh ta muốn dùng thủ đoạn bẩn thỉu nhất này để vơ vét lợi ích.
Vậy thì đừng trách tôi đuổi tận giết tuyệt!
Khi về đến biệt thự, tôi phát hiện cả căn nhà đã bị dọn trống hơn nửa.
Giữa đống hỗn độn trên sàn, tấm ảnh cưới treo chính giữa phòng khách đã bị xé nát tả tơi.
Trên bàn trà đặt một tờ giấy, là bản thỏa thuận ly hôn anh ta soạn lại, phần ký tên đã có chữ ký của anh ta từ lâu, còn ghi tài sản phải chia đôi.
Điều vô lý nhất là một điều khoản trong đó, xem đến mức suýt nữa tôi bật cười thành tiếng.
“Bên nữ phải vô điều kiện chuyển nhượng năm mươi mốt phần trăm cổ phần của ‘Studio Tinh Trần’ thuộc Huyễn Cảnh Khoa Kỹ cho bên thứ ba Chu Thiến.”
Chu Thiến này rốt cuộc là thần thánh phương nào?
Mới một năm mà đã có thể khiến Cố Ngôn lúc ly hôn còn nghĩ đến việc giành cổ phần mở đường cho cô ta.
Nhớ lại cuộc hôn nhân năm năm này, trước giờ vẫn luôn là tôi duy trì vẻ hòa bình bề ngoài.
Đúng là hoang đường đến cực điểm.
Tôi cầm bản thỏa thuận lên vo thành một cục, tiện tay ném vào thùng rác.
Chưa đầy mười phút sau, trợ lý gọi điện báo cáo chuỗi vốn của nhà họ Cố đã đứt, ba dự án trọng điểm đã bị đóng băng.
Điện thoại của Cố Ngôn ngay sau đó gọi tới liên tiếp, hết cuộc này đến cuộc khác, tôi dứt khoát bấm từ chối.
Tin nhắn của anh ta cũng nối nhau gửi đến:
“Lâm Chi Vũ, ngoài việc dùng tiền ép người ra cô còn biết làm gì? Có bản lĩnh thì nhằm vào tôi đây, tại sao phải động đến nhà họ Cố?”
“Cô đừng tưởng làm vậy là ép tôi khuất phục được, tôi vĩnh viễn không thể quay về bên cô, người tôi yêu chỉ có một mình Thiến Thiến!”
“Tốt nhất cô mau giải quyết mấy chuyện này cho tôi. Ép tôi đến đường cùng, ai cũng đừng mong yên ổn!”
Đến nước này mà anh ta vẫn còn tưởng tôi làm những chuyện này là để níu kéo anh ta?
Tôi xem mà buồn cười.
Tôi trực tiếp kéo toàn bộ phương thức liên lạc của anh ta vào danh sách đen.
Cứ tưởng có thể được yên tĩnh một lúc, kết quả tôi vẫn đánh giá thấp thủ đoạn bẩn thỉu của anh ta.
Chương 3
Sáng sớm hôm sau, tôi bước vào văn phòng.
Trợ lý vẻ mặt hoảng hốt, cầm điện thoại gõ cửa phòng tôi:
“Tổng giám đốc Lâm, cô mau xem đi, anh Cố đăng video lên Weibo rồi…”
Tôi nhận lấy điện thoại của cậu ta.
Cố Ngôn trên màn hình mặc một chiếc sơ mi trắng bình thường, sắc mặt tái nhợt, cả người trông đặc biệt tiều tụy.
“Chào mọi người… Tôi là Cố Ngôn, người chồng trên danh nghĩa pháp luật của Lâm Chi Vũ.”
Giọng anh ta mang theo tiếng nức nở, hít hít mũi.
“Xin lỗi vì xuất hiện trước mặt mọi người bằng cách này… nhưng tôi thật sự không còn cách nào nữa.”
“Năm năm qua, cô ta lạnh nhạt với tôi, bản thân thì ở ngoài ăn chơi trác táng… Bây giờ tôi đề nghị ly hôn, cô ta không chỉ không đồng ý, còn muốn làm sụp đổ nhà họ Cố… Cầu xin mọi người giúp tôi với!”
Nói rồi anh ta đột nhiên dập đầu trước ống kính, tiếng cộp cộp vang lên, trán lập tức đỏ một mảng.
“Có phải chỉ khi tôi chết, cô ta mới chịu buông tha cho tôi và người nhà tôi không…”
Chu Thiến lúc này lao vào khung hình, ôm chặt lấy anh ta, vừa khóc vừa ngăn cản.
“A Ngôn, đừng như vậy, anh không sai, đều là lỗi của cô ta…”
Ngay sau đó, tài xế trong nhà là lão Vương xuất hiện, phẫn nộ kể tội tôi trước ống kính:
“Tôi lái xe ở nhà họ Lâm hai năm, anh Cố tốt với cô Lâm thế nào, chúng tôi đều nhìn thấy. Nhưng cô Lâm ấy à… haiz!”
“Gần như ngày nào cô ta cũng nửa đêm mới về, xe và đàn ông đưa cô ta về mỗi lần đều khác nhau. Có một lần, tôi tận mắt thấy một người đàn ông trẻ tuổi hôn cô ta trong xe, anh Cố đứng trên lầu nhìn thấy, cả đêm không ngủ.”
“Còn có một lần…”
Ông ta bịa chuyện như thật, thậm chí còn lấy ra một quyển gọi là “nhật ký xe”, bên trên ghi chép rất chi tiết thời gian mỗi lần tôi về muộn và biển số xe đưa đón tôi.
Một loạt chiêu phối hợp này, nếu tôi không phải người trong cuộc, suýt nữa cũng tin rồi.
Khu bình luận lập tức nổ tung:
“Cố Ngôn, anh đừng như vậy, vì loại phụ nữ này không đáng đâu! Hãy nghĩ đến Thiến Thiến của anh, chúng tôi đều ủng hộ anh theo đuổi tình yêu đích thực!”
“Mẹ kiếp, Lâm Chi Vũ này đúng là không phải người, ép một người đàn ông tốt đẹp thành ra thế này, loại phụ nữ này nên bị nhốt vào lồng heo dìm xuống nước.”
“Cố Ngôn, anh đừng chịu thua. Đối phó với loại phụ nữ này, anh nhất định phải kiện đến cùng, để cô ta ra đi tay trắng!”
Chu Thiến vừa nhẹ nhàng lau trán cho Cố Ngôn, vừa lên tiếng trước ống kính:
“Lâm Chi Vũ, nếu cô còn chút lương tâm thì buông tha cho A Ngôn đi, đừng chỉ biết trốn phía sau bắt nạt một người đàn ông không quyền không thế!”
Sự bảo vệ thâm tình này của cô ta lập tức giành được vô số đồng cảm và khen ngợi.

