Khi chuẩn bị túi đồ chờ sinh, tôi vô tình lật được quyển sổ tay của Phó Vũ.

Mỗi tháng một bài tản văn, đều đặn từ ngày chia tay đến nay.

Nhân vật chính trong đó, là mối tình đầu thanh xuân đã xuất ngoại của anh — Chu Tĩnh.

“Chu Tĩnh, năm thứ sáu em rời đi, anh sắp làm bố rồi. Có lúc anh nghĩ, nếu em là mẹ đứa bé thì tốt biết mấy. Nhưng rồi lại thấy day dứt, vì anh không thể cho em cuộc sống mà em từng mong muốn.”

Hôm sau, khi tôi đang chuẩn bị gọi xe đến bệnh viện khám thai, tài xế bất ngờ hỏi:

“Cô đi đâu đấy?”

Ma xui quỷ khiến, tôi khẽ vuốt ve chiếc túi nhỏ đựng đủ loại giấy tờ cần thiết.

“Đến… sân bay.”

1

“Ơ? Nhìn cô thế này chẳng giống người sắp đi xa gì cả!”

Bụng bầu to, lại không mang theo hành lý.

Quả thật, trông chẳng giống người chuẩn bị đi xa.

Tôi mỉm cười, lại khẽ vuốt chiếc túi đeo chéo bên hông.

“Chỉ cần mang theo giấy tờ là được rồi, bây giờ sống tiện lắm, thiếu gì thì mua thêm là xong.”

Tài xế gật đầu, lái xe thẳng lên đường cao tốc ra sân bay.

Đến sân bay, tôi tùy tiện mua một vé chuyến bay sớm nhất.

Trước khi kiểm tra vé lên máy bay, điện thoại rung lên.

Là tin nhắn WeChat của Phó Vũ.

“Bên anh họp khẩn xong rồi, đang chạy ngay đến bệnh viện. Em đừng có đi lung tung, ngoan ngoãn đợi anh, được không?”

Tôi tiện tay gửi lại một chữ “Ừ”.

Rồi rút sim điện thoại ra, ném vào thùng rác bên cạnh.

2

Tôi thuê một căn chung cư cũ kỹ ở thành phố B – nơi hoàn toàn xa lạ.

Nhận vài việc dịch thuật online, vậy mà cũng đủ trang trải cuộc sống.

Nơi này cách thành phố của Phó Vũ mấy nghìn cây số.

Nhưng khi thật sự sống ở đây, tôi lại chẳng thấy có gì khác biệt.

Không còn cảnh mẹ chồng nàng dâu đau đầu, cũng không còn thứ tình cảm mà tôi mãi đuổi theo nhưng chưa từng nhận được hồi đáp.

Mang thai tháng thứ tám, cuối cùng sau hai tháng, tôi dùng chiếc sim mới để gọi một cuộc điện thoại.

“Mẹ…”

Chưa kịp nói gì thêm, đầu dây bên kia đã vang lên tiếng quát lớn.

“Cái con chết tiệt này! Mày đã chui đi đâu vậy hả? Có giỏi thì đừng bao giờ gọi về nữa! Mày có biết là tao…”

Giọng mũi nghẹn ngào vang lên, tôi vừa khóc vừa cười.

“Sao vậy? Nếu mẹ không cần con nữa, thì mẹ cũng không cần đứa cháu ngoại trong bụng con luôn à?”

Tôi nói với bà Lý Thái hậu rằng mình vẫn ổn, rồi kể sơ qua về cuộc sống hiện tại.

Đầu dây bên kia im lặng thật lâu.

Sau một khoảng lặng dài, ống nghe truyền đến tiếng thở dài yếu ớt.

“Mẹ không hiểu con bị làm sao… Nhưng ít ra con cũng nên gọi cho Phó Vũ một cuộc. Nó tìm con đến phát điên rồi.”

“Vâng, con biết rồi.”

3

Dĩ nhiên, cuộc điện thoại cho Phó Vũ tôi chưa từng gọi.

Nhưng sáng hôm sau, khi tôi vừa đi chợ về, liền thấy một bóng dáng quen thuộc đang ngồi ở bậc thềm dưới lầu.

Râu ria xồm xoàm, sắc mặt tái nhợt.

Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, đôi mắt Phó Vũ thoáng chốc hiện lên niềm vui mừng như thể vừa tìm lại được báu vật đã mất.

Nhưng ngay giây tiếp theo, anh lại trở về vẻ bình thản như thường lệ.

Người đàn ông này, suốt bao năm qua với tôi vẫn luôn nửa nóng nửa lạnh, dửng dưng xa cách.

Thế nhưng hai năm đại học từng âm thầm yêu thầm anh ấy, tôi đã từng nghe người khác kể rằng: đàn anh ưu tú của khoa từng vì người mình yêu mà thắp nến đầy sân bóng để tỏ tình lãng mạn.

Đêm giao thừa mùa đông năm đó, anh còn liều lĩnh đốt hàng trăm quả pháo sáng dưới nguy cơ bị trường phạt.

Thậm chí trong lễ tốt nghiệp, giữa hàng ngàn sinh viên, anh vừa công bố nhận được offer từ tập đoàn công nghệ hàng đầu, vừa công khai thề nguyện sẽ cùng người mình yêu đi đến cuối đời.

Thế nhưng, sau khi kết hôn với Phó Vũ, những điều nồng nhiệt ấy, tôi chưa từng được trải qua.

Một màn cầu hôn vô cảm, một cuộc sống hôn nhân bằng phẳng tới mức nhạt nhòa.

Ngọn lửa yêu thương chưa từng bùng cháy nơi anh, chỉ có mình tôi – kẻ hề nhảy múa không biết mệt – mãi đơn phương cuồng nhiệt.

Chương 2

4

Trong căn hộ, tôi tích trữ toàn đồ ăn dành cho bà bầu.

“Ăn mì trứng rau xanh nhé?”

Tôi vừa cầm nồi định lấy nước thì phía sau bất ngờ có một thân thể nóng hổi áp sát vào.

“Em đi nghỉ đi, để anh làm.”

Tôi có chút bất ngờ, nhưng không từ chối, lặng lẽ lui ra đứng một bên.

Tô mì mặn chát, mặn đến mức đắng nghét.

Phó Vũ chưa từng nấu ăn bao giờ.

Sau khi cưới, chỉ có tôi cố gắng chiều lòng anh, luôn để ý xem anh thích gì.

Mỗi lần nấu một bàn đầy đồ ăn, anh cũng chỉ khẽ gật đầu, như thể vừa hoàn thành một dự án.

Miệng thì bảo ngon, nhưng nét mặt lại chẳng có chút cảm xúc.

Phó Vũ vừa nếm một miếng mì liền vội vàng bưng tô của tôi qua.

“Đừng ăn nữa… Em muốn ăn gì? Anh đi mua!”

Tôi mỉm cười, lắc đầu.

“Không sao đâu, em không đói. Nhưng nếu anh thật sự muốn mua thì em muốn ăn bánh kẹp ở chỗ cách đây hai dãy phố.”

Nghe vậy, Phó Vũ vội vàng mặc áo khoác, cầm ví lên.

Trước khi ra cửa, anh như sực nhớ điều gì.

“Em sẽ đợi anh về chứ?”

Thấy tôi gật đầu, anh mới nở nụ cười an tâm.

Chung cư cũ sáu tầng, không có thang máy.

Cánh cửa vừa khép lại, chỉ còn lại tiếng bước chân dồn dập của Phó Vũ mỗi lúc một xa dần.

Tôi đứng dậy, lấy chiếc túi nhỏ chuẩn bị sẵn từ phòng ngủ, cố gắng xỏ giày.

Đặt tờ đơn ly hôn lên bàn ăn, tôi để cửa khép hờ.

Bắt một chiếc xe ở cổng khu, lần này, đích đến lại là — sân bay.

5

Bước ra khỏi sân bay, nhìn quang cảnh quen thuộc trước mắt.

Tôi càng chắc chắn hơn: buông bỏ tất cả, không có Phó Vũ, ở đây hay thành phố B, thật ra cũng chẳng khác gì.

Nhưng dù gì đây cũng là thành phố lớn, điều kiện y tế tốt hơn nhiều.

Ngày sinh cận kề, tôi bắt đầu sợ hãi.

Sợ rằng mình chưa kịp dứt khoát với Phó Vũ, đã phải chết trên bàn sinh.

Sợ khó sinh, cả tôi và đứa bé sẽ vĩnh viễn nằm lại trên bàn mổ.

Một lần nữa đứng trước căn biệt thự nhỏ ba tầng nơi tôi và Phó Vũ từng sống sau khi cưới.

Lòng tôi lại bình thản lạ kỳ, thậm chí còn thấy căn nhà ấy thật đẹp.

Hồi đó mới dọn về, tôi cứ mơ mình là nàng công chúa nhỏ của Phó Vũ.

Nhưng sau khi đọc cuốn sổ tay ấy, tôi mới hiểu, tôi chỉ là một kẻ đến tá túc.

Người luôn mơ được làm công chúa, được sống trong căn biệt thự này với đầy đủ vui buồn hờn giận, là người tên Thư Tĩnh kia.

Phó Vũ chẳng qua chỉ đang thực hiện lời hứa với Thư Tĩnh mà thôi.

Vừa bước vào cửa, Phó Ninh đã mừng rỡ nhảy khỏi ghế sofa.

“Chị dâu! Chị đi đâu thế? Anh em có đi tìm chị đấy! Hôm chị đi khám thai, anh ấy ở bệnh viện tìm chị cả ngày luôn, thấy ai cũng hỏi có nhìn thấy chị không, cứ như phát điên ấy! Chị…”

Nhưng ngay giây tiếp theo, một cơn đau nhói đột ngột lan ra từ má tôi.

Một cú tát trời giáng khiến tôi choáng váng đến mức tê dại cả người.

“Mẹ! Mẹ làm gì vậy ạ? Chị dâu, chị không sao chứ?”

Phó Ninh vội vàng chắn trước mặt tôi, đối đầu với mẹ Phó Vũ, không ai chịu nhường ai.

6

“Con đĩ! Mày còn mặt mũi quay lại à? Đã đi thì cút luôn đi, mang cả đứa nghiệt chủng trong bụng mày biến khỏi đây!”

Trước mặt là mẹ Phó Vũ với vẻ mặt hống hách, ánh mắt đầy khinh bỉ.

Tôi vừa định đáp trả, thì cánh cửa bỗng bị ai đó đạp mạnh mở toang.

Khi thấy nửa bên mặt tôi sưng đỏ, Phó Vũ lập tức chụp lấy chiếc túi xách nữ trên ghế sofa và ném ra ngoài.

“Mẹ, mẹ đi đi!”

Dù tôi cố tỏ ra mạnh mẽ, nhưng khi nhìn thấy Phó Vũ lúc đó…

Tôi vẫn không kìm được, bật khóc.

Khi được anh ôm vào lòng, trong tôi lúc ấy — chỉ còn lại oán hận.

Chương 3

Giờ anh còn đứng đây bảo vệ tôi làm gì nữa?

Mãi đến khi Phó Ninh kéo mẹ Phó Vũ rời khỏi căn nhà, tôi mới vùng khỏi vòng tay anh, chống lưng quay lưng lại với anh rồi ngồi xuống ghế sofa.

“Phó Vũ, chia tay đi được không? Ly hôn đi, được không? Đơn ly hôn anh ký xong chưa?”

Bên tai vang lên tiếng kính vỡ choang.

Những mảnh thủy tinh lấp lánh văng đến sát chân tôi.

Như chợt tỉnh ra điều gì đó, Phó Vũ vội vàng quỳ xuống bên cạnh tôi.

Cuống cuồng kiểm tra khắp người tôi.

“Là anh làm em sợ rồi, có bị cứa trúng không?”

Chiếc váy bầu xanh nhạt trên người tôi bị đôi tay đầy máu của anh làm vấy bẩn.

“Xin lỗi… để anh đi rửa tay, rồi bế em lên thay đồ.”

7

Trong lúc Phó Vũ xuống nhà vệ sinh tầng một rửa tay, tôi đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Vừa bước ra khỏi cửa, phía sau đã vang lên giọng anh.

“Hứa Hòa, em cũng bỏ anh rồi sao?”

Không biết hai tháng qua anh sống thế nào, gầy đi thấy rõ.

Lúc này tôi thậm chí còn không biết có phải do ảo giác hay không, mà ngay cả giọng nói của anh cũng run rẩy.

“Phó Vũ, trước khi sinh em sẽ không rời đi nữa. Đơn ly hôn nếu anh không chịu ký cũng được, em sẽ nộp đơn ra tòa.”

“Em kiên quyết như vậy là vì cái tát vừa rồi của mẹ anh sao?”

Tôi không hiểu.

Rõ ràng người biết rõ nguyên nhân nhất chính là anh.

Vậy mà còn hỏi ra câu ngu ngốc như thế.

Tôi lười tranh cãi.

“Đúng, chỉ vì chuyện đó.”

Trên đường về nhà mẹ, tôi nghĩ lại quãng đường mình và Phó Vũ đã đi qua.

Chỉ thấy buồn cười đến chua chát.

8

Khi đó, Phó Vũ vừa nghỉ việc ở tập đoàn lớn.

Tự mình gây dựng công ty riêng, bận đến quay cuồng.

Cũng đúng lúc ấy, Thư Tĩnh đề nghị chia tay.

Tôi vừa tốt nghiệp.

Vì muốn ở gần người mình thích hơn, tôi chủ động vào làm ở công ty của Phó Vũ.

Áp lực sự nghiệp lẫn tình cảm đè nặng khiến anh gần như kiệt quệ.

Tôi thương anh, ngày ngày làm việc không kể ngày đêm.

Chỉ mong mình làm nhiều thêm một chút, có thể giúp anh nhẹ gánh dù chỉ một chút thôi.