Chương 1
Ấu nữ của Diêm Vương, Tố Hòa, một tay cầm kéo, một tay khẽ kéo lấy một sợi tơ hồng. Đó là dây nhân duyên giữa nàng và Dạ Lan Đình.
Nguyệt Lão gấp đến mức mồ hôi đầy đầu.
“Tiểu tổ tông của ta ơi, năm ngày nữa chính là ngày đại hôn của hai người. Đây chính là nhân duyên do đích thân Thiên Đế ban xuống! Con thật sự không cần nữa sao?”
Trên gương mặt trắng trẻo của Tố Hòa hiện lên một nụ cười khổ.
“Không cần nữa. Ngôi vị Thái tử phi này, cứ để người khác làm đi.”
Tay nâng kéo hạ, tơ hồng đứt lìa, trái tim Tố Hòa cũng theo đó mà vỡ nát.
Nàng si luyến Dạ Lan Đình suốt nghìn năm, vì hắn, không tiếc trở mặt với phụ vương, nhưng đến cuối cùng, tất cả chẳng qua chỉ là một hồi công dã tràng.
“Đứa trẻ ngốc, sao con lại làm vậy?”
Nguyệt Lão thở dài liên tục. Cả Thiên đình này ai mà không biết Tố Hòa yêu Dạ Lan Đình đến thảm, lại càng biết nàng đã chờ suốt nghìn năm mới mong được đại hôn vào năm ngày sau.
Tất cả mọi người đều ngưỡng mộ đôi thần tiên quyến lữ bọn họ, chỉ có Tố Hòa biết, trái tim Dạ Lan Đình đã trao cho một phàm nhân tên Trừng Cẩm.
“Năm ngày sau, con sẽ rời khỏi Thiên đình. Đa tạ người mấy năm nay đã chiếu cố con, mong người bảo trọng.”
Tố Hòa hành một đại lễ, không đợi Nguyệt Lão hỏi thêm đã vội vàng rời đi.
Thiên đình đã rất lâu không có hỷ sự. Vì hôn sự của Dạ Lan Đình, khắp nơi đều treo đèn kết hoa, nhưng lòng Tố Hòa lại đau như dao cắt. Sự vui mừng náo nhiệt này, rốt cuộc cũng không phải vì nàng.
Đêm qua, nàng ôm đầy vui mừng chạy đi tìm Dạ Lan Đình, muốn để hắn xem thử giá y của mình, lại ở ngoài cửa nghe thấy cuộc trò chuyện giữa hắn và tâm phúc Thanh Nhiên.
“Chủ tử, đại hôn năm ngày sau, người thật sự muốn để Trừng Cẩm làm Thái tử phi sao?”
Giọng Dạ Lan Đình lạnh nhạt như nước.
“Đúng. Hôn lễ này vốn là chuẩn bị cho nàng ấy. Trừng Cẩm là phàm nhân, đời người chẳng qua trăm năm, nguyện vọng của nàng ấy chính là gả cho ta làm chính phi, ta không thể để nàng ấy có tiếc nuối.”
Tố Hòa siết chặt váy áo, trong mắt toàn là tuyệt vọng. Trừng Cẩm là nữ nhân được Dạ Lan Đình cứu khi xuống phàm lịch kiếp, đến Thiên đình cũng mới hơn ba tháng mà thôi. Tình cảm giữa bọn họ, đã sâu nặng hơn nghìn năm tình nghĩa giữa nàng và Dạ Lan Đình rồi sao?
Thanh Nhiên từ nhỏ đã theo Dạ Lan Đình, hiểu rõ tính tình hắn. Chuyện hắn đã quyết, không ai có thể thay đổi.
“Nhưng chủ tử, Tố Hòa thì sao? Nàng ấy chính là Thái tử phi do Thiên Đế khâm định.”
Trong căng thẳng, Tố Hòa vẫn mang theo chút mong chờ. Nàng tin Dạ Lan Đình sẽ không phụ nàng, dù sao, ngoài Dạ Lan Đình ra, nàng chẳng còn gì nữa.
Dạ Lan Đình mất kiên nhẫn mở miệng.
“Trước tiên để nàng ta làm trắc phi. Sau khi Trừng Cẩm qua đời, lại để nàng ta làm chính phi, như vậy cũng không tính là trái thánh ý của phụ hoàng. Huống hồ ban đầu ta vốn không muốn cưới nàng ta, nếu không phải nàng ta từng cứu ta, ta sao có thể đồng ý cưới một nữ nhân đến từ Địa phủ?”
Những lời phía sau, Tố Hòa đã nghe không rõ nữa. Nàng chỉ cảm thấy cả người lạnh buốt, như rơi vào hầm băng, rồi chạy trốn khỏi tẩm cung của Dạ Lan Đình như kẻ mất hồn.
Ở một góc vắng người, Tố Hòa cuối cùng cũng không nhịn được mà che mặt khóc. Nghìn năm dây dưa với Dạ Lan Đình, từng cảnh từng cảnh hiện lên trước mắt nàng.
Khi ấy Tố Hòa vẫn còn là tiểu cô nương ham chơi nhất Địa phủ, được Diêm Vương cưng chiều đến vô pháp vô thiên. Nếu không phải vô tình cứu Dạ Lan Đình, có lẽ nàng vẫn sẽ là tiểu công chúa được Diêm Vương nâng niu trong lòng bàn tay.
Tố Hòa vừa biết rung động, liếc mắt một cái đã yêu Dạ Lan Đình đang trọng thương. Nàng không biết hắn là Thái tử Thiên đình, chỉ biết nam nhân này chính là người nàng muốn đi theo cả đời.
Tố Hòa vốn đã có hôn ước với con trai Quỷ Đế. Vì muốn ở bên Dạ Lan Đình, nàng ngỗ nghịch với Diêm Vương, đích thân đi từ hôn, khiến Diêm Vương tức đến đổ bệnh một trận, sau đó đuổi nàng ra khỏi nhà.
May mà Dạ Lan Đình không phụ nàng. Hắn đưa nàng về Thiên đình. Thiên Đế cảm kích Tố Hòa đã cứu đứa con trai duy nhất của mình, nên đích thân ban hôn.
Tố Hòa đi theo Dạ Lan Đình tròn một nghìn năm. Ban đầu hắn nói mình không muốn thành thân sớm, nàng liền đích thân đi cầu Thiên Đế kéo dài hôn kỳ. Sau đó hắn lại nói muốn rèn luyện thêm, nàng liền theo hắn đi khắp bốn biển tám hoang trảm yêu trừ ma, thậm chí vì cứu hắn mà phế bỏ cả tu vi một đời.
Về sau nữa, Dạ Lan Đình chán ngán Thiên đình, muốn xuống nhân gian luân hồi ba kiếp. Tố Hòa cũng muốn theo hắn xuống phàm, nhưng vì thân thể không chịu nổi nên đành từ bỏ.
Điều nàng không ngờ là khi Dạ Lan Đình trở về, hắn lại mang theo Trừng Cẩm. Chỉ là lần này, Dạ Lan Đình đề nghị thành hôn. Tố Hòa mừng đến rơi lệ, tưởng rằng cuối cùng mình đã đợi được mây tan trăng sáng, nào ngờ Dạ Lan Đình chỉ muốn mượn danh nghĩa thành hôn với nàng để phong Trừng Cẩm làm Thái tử phi.
Tố Hòa cảm thấy bản thân thật đáng buồn. Tất cả chấp niệm, rốt cuộc chỉ là trao lầm. Nếu hắn chưa từng yêu nàng, vậy nàng cũng sẽ không cưỡng cầu nữa. Nghìn năm chẳng qua chỉ là một giấc mộng, bọn họ chung quy là vô duyên.
Chương 2
Tố Hòa bất tri bất giác đi đến trước một rừng mai. Đây là nơi nàng yêu thích nhất.
Địa phủ lạnh lẽo, chỉ có hoa mai thường nở. Năm đó tuy nàng và Diêm Vương đoạn tuyệt, nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ rừng mai nơi quê nhà. Nàng cầu xin Dạ Lan Đình suốt trăm năm, hắn mới đồng ý để nàng trồng xuống biển mai trước mắt này.
Tố Hòa đi đến dưới một gốc mai nở rộ nhất, tay không đào đất lên. Nơi đó chôn rượu mai hoa do nàng đích thân ủ. Đây là loại rượu Dạ Lan Đình thích nhất.
Biết bao buổi sớm, Tố Hòa đều canh ở đây thu gom sương mai, rồi đem rượu đã ủ xong, vui mừng hớn hở đưa đến trước mặt Dạ Lan Đình. Tuy hắn chưa từng khen nàng một câu, nhưng chỉ cần nhìn thấy hắn uống, nàng đã cảm thấy mãn nguyện.
“Lan Đình, nhẹ chút, chẳng phải sáng nay mới muốn rồi sao? Sao lại không nhịn được nữa…”
Trong rừng truyền đến tiếng thở dốc như có như không. Tố Hòa nhìn theo tiếng động, chỉ thấy Dạ Lan Đình và Trừng Cẩm, y phục không chỉnh tề, thân mật quấn lấy nhau.
“Trừng Cẩm, chúng ta đổi tư thế khác được không? Những thứ vẽ trong sách, ta đều muốn thử.”
Nam nhân hôn lên cổ nữ nhân, giọng dịu dàng như nước. Nếu không tận mắt chứng kiến, Tố Hòa tuyệt đối không tin đây là lời do Dạ Lan Đình trước nay luôn cao lãnh nói ra.
Tố Hòa giơ tay che trái tim đau đớn. Nơi đó như bị vạn tiễn xuyên tâm, đau đến mức nàng không thở nổi.
“Lan Đình, chàng và nàng ấy… cũng như vậy sao…”
Nam nhân dùng nụ hôn chặn miệng nữ nhân, rất lâu sau mới rời ra.
“Không có. Trừng Cẩm, cả đời này ta sẽ không chạm vào nàng ta. Người ta yêu chỉ có nàng, ta chỉ muốn ngày ngày đêm đêm cùng nàng làm chuyện tuyệt diệu này.”
Tố Hòa cắn chặt răng, không để mình khóc thành tiếng. Nhưng Trừng Cẩm lại đột nhiên ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt thất hồn lạc phách của Tố Hòa. Trên mặt nàng ta toàn là ý cười, vừa đắc ý lại vừa giễu cợt.
“Lan Đình, ta không thích hoa mai, chàng bảo Tố Hòa trồng hoa đào được không?”
Trừng Cẩm khẽ cắn vai Dạ Lan Đình, ngẩng đầu chủ động kề sát. Dạ Lan Đình không nhịn được phát ra tiếng trầm thấp.
“Tiểu yêu tinh, đều nghe nàng. Lát nữa ta sẽ đốt nơi này, vì nàng trồng mười dặm đào hoa…”
Nước mắt Tố Hòa từng giọt từng giọt rơi xuống. Rừng mai mà nàng cầu xin trăm năm mới có được, hóa ra lại không bằng một câu không thích nhẹ tênh của Trừng Cẩm.
Nàng không biết mình đã rời đi như thế nào, chỉ nhớ chẳng bao lâu sau, rừng mai đã bị chôn vùi trong biển lửa.
Tố Hòa hoảng hốt trở về nơi ở. Bộ giá y đỏ thẫm đặt trên bàn như cũng đang cười nhạo sự vô năng của nàng. Nàng dùng nghìn năm bầu bạn và một thân tu vi, vẫn không đổi được chút thương tiếc nào của Dạ Lan Đình.
“Nàng đang làm gì?”
Không biết Dạ Lan Đình đã đứng ở cửa từ khi nào. Tố Hòa đang vung kéo, cắt giá y thành từng sợi vụn.
“Năm ngày sau chính là ngày đại hôn. Nàng làm hỏng giá y này, là không muốn gả cho ta sao?”
Nam nhân cau chặt mày, giọng lạnh như băng. Trước kia Tố Hòa sợ nhất Dạ Lan Đình như vậy. Điều đó có nghĩa là hắn tức giận. Khi ấy dù có phải lỗi của nàng hay không, Tố Hòa đều lập tức quỳ xuống nhận sai. Nhưng hôm nay, nàng không đứng dậy.
“Ta không thích giá y này, không muốn mặc.”
Dạ Lan Đình kinh ngạc nhìn Tố Hòa. Trong ký ức, đây là lần đầu tiên nàng chủ động nói không thích thứ gì. Hôm nay nàng dường như khác với ngày thường, nhưng hắn cũng chẳng để tâm.
“Nếu không thích, ta lại sai người đưa bộ mới đến. Ta đến là để nói cho nàng biết, rừng mai kia ta đã đốt rồi, nàng đi tìm ít đào hoa trồng lên.”
Trên mặt Tố Hòa mang ý cười, nhưng miệng lại đầy vị đắng.
“Được.”
Nàng đã quen răm rắp nghe theo Dạ Lan Đình. Nếu đã phải rời đi, cũng không cần tranh cãi với hắn nữa.
Dạ Lan Đình càng cảm thấy Tố Hòa hôm nay có chút kỳ lạ. Rừng mai kia là tâm huyết mấy trăm năm của nàng. Hắn cứ tưởng nàng sẽ khóc lóc náo loạn một phen, không ngờ nàng lại đồng ý ngay.
“Còn nữa, ngày đại hôn, ta sẽ đồng thời cưới Trừng Cẩm. Báo trước với nàng một tiếng, miễn đến lúc đó nàng nói năng lung tung.”
Giọng Dạ Lan Đình không phải thương lượng, mà là thông báo. Tố Hòa nuốt xuống vị chua chát trong cổ, khó khăn mở miệng.
“Dạ Lan Đình, có phải từ trước đến nay chàng chưa từng nghĩ sẽ cưới ta? Chỉ vì ta đến từ Địa phủ, không xứng với con trai Thiên Đế cao cao tại thượng, đúng không?”
Nực cười là hắn thà để một phàm nhân làm chính thê, cũng không muốn cưới nàng. Tố Hòa biết thân phận chỉ là cái cớ, hắn chẳng qua là không yêu nàng mà thôi.
Sự tuyệt vọng trong mắt Tố Hòa khiến Dạ Lan Đình sững lại, rồi hắn lập tức khinh miệt cười.
“Nếu nàng đã rõ hết, vậy đừng vọng tưởng có được trái tim ta. Đồng ý cưới nàng đã là sự nhân từ lớn nhất của ta rồi. Con người phải biết đủ, chẳng phải sao?”
Dạ Lan Đình nói xong liền phất tay áo rời đi. Hắn chắc chắn Tố Hòa chỉ có chút không cam lòng, nhưng không quá một canh giờ, nàng sẽ chủ động đến lấy lòng hắn.
Chương 3
Tố Hòa nhìn theo bóng lưng Dạ Lan Đình. Suốt nghìn năm qua, thứ hắn cho nàng nhiều nhất vĩnh viễn là bóng lưng. Khi ấy Tố Hòa không thấy uất ức, bây giờ nghĩ lại mới thấy thật hoang đường.
Bộ giá y mới là do Trừng Cẩm đưa tới. Nàng ta ăn mặc lộng lẫy, rực rỡ hơn bất kỳ nữ nhân nào trong Thiên cung này. Chẳng trách Dạ Lan Đình lại yêu nàng ta đến không thể tự kiềm chế.
“Lan Đình đúng là sủng ái ngươi, ngay trong đêm đã sai người may gấp giá y. Tỷ tỷ đừng không biết điều nữa.”
Trừng Cẩm ném giá y xuống trước mặt Tố Hòa. Chất vải kia không bằng một phần nghìn hoa phục trên người nàng ta, ngay cả tiên nga bình thường mặc cũng còn tốt hơn bộ này.
Lần đầu Tố Hòa gặp Trừng Cẩm, nàng đã biết nàng ta không phải người lương thiện như Dạ Lan Đình nói. Nàng ta luôn yếu đuối trước mặt Dạ Lan Đình, nhưng ở nơi hắn không nhìn thấy thì lộ nguyên hình.
“Tố Hòa, nhìn ta và Lan Đình hoan ái trong rừng mai yêu quý của ngươi, trong lòng ngươi hẳn khó chịu lắm nhỉ? Đều trách Lan Đình, cứ nói ở đó kích thích.”
“Đúng rồi, ngươi đến hơi muộn, không nhìn thấy cảnh hắn rưới rượu mai hoa ngươi ủ khắp người ta, rồi từng chút từng chút liếm sạch. Thật là đáng tiếc.”
Trừng Cẩm vừa nói vừa cài một chiếc bộ diêu lên đầu Tố Hòa.

