Quân địch đánh vào hoàng thành, phụ vương muốn ta dẫn đám truy binh đi chỗ khác.
Ta không nhịn được nữa, chất vấn ông ta:
“Con gái của người rốt cuộc là nàng ta, hay là ta?”
Phụ vương vén rèm xe lên, ánh mắt lạnh nhạt.
“Sương Nhi là con gái của cố nhân, ta cần phải chăm sóc nàng nhiều hơn.”
“Còn ngươi, từ trong xương tủy đã giống mẫu thân độc ác của ngươi.”
Trong mắt Thẩm Sương Nhi hiện lên vẻ đắc ý. Nàng ta nhỏ giọng nói:
“Phụ vương, đều tại thân thể con không tốt, làm chậm trễ hành trình.”
Phụ vương đau lòng vỗ vỗ tay nàng ta. Khi đối mặt với ta, trong mắt ông ta chỉ còn lại chán ghét.
“Chu Đại Đại, ta nuôi ngươi bảy năm rồi, cũng đến lúc ngươi báo đáp vi phụ.”
Ông ta đẩy ta xuống xe ngựa, thuận tay giật luôn chiếc vòng ngọc trên cổ tay ta.
Đó là di vật duy nhất mẫu thân để lại cho ta.
Xe ngựa cuốn bụi rời đi.
Ta đau đến mức trước mắt tối sầm, bỗng nhiên lại nhìn thấy những dòng bình luận.
【Không hổ là nữ phụ độc ác, từ nhỏ đã đố kỵ nữ chính. Nếu không phải mẫu thân nàng ta tính kế mẫu thân nữ chính, người được gả cho Khánh Vương đã là mẫu thân nữ chính rồi!】
【May mà Khánh Vương sáng suốt, liếc mắt đã nhìn thấu tâm tư nhỏ nhen của nữ phụ, còn trao vị trí quận chúa cho nữ chính.】
【Nói thật thì nữ phụ cũng thảm thật, cha không thương, mẹ không còn. Nhưng ai bảo nàng ta là nữ phụ độc ác chứ, đáng đời.】
【Khoan đã, ta không nhìn nhầm đấy chứ? Kẻ dẫn binh công thành là Kỳ Thác, cha ruột của nữ phụ!】
1
Ta ngẩn người.
Kỳ Thác?
Thủ lĩnh quân địch dẫn binh đánh vào hoàng thành kia là cha ta?
Những dòng bình luận liên tục nhảy lên:
【Năm đó Kỳ Thác từng làm con tin ở Đại Chu, từng có một đoạn tình duyên với mẫu thân nữ phụ, nhưng mẫu thân nữ phụ lại bị ban hôn cho Khánh Vương.】
【Khánh Vương vì muốn báo thù cho mẫu thân nữ chính nên cố ý giày vò mẫu thân nữ phụ, nhốt nàng trong địa lao Vương phủ suốt bốn năm.】
【Lúc Khánh Vương chạy trốn, hắn hoàn toàn không nhớ trong địa lao còn đang nhốt người. Nếu nữ phụ không nhanh đi cứu mẫu thân, mẫu thân nàng sẽ chết đói mất.】
Hô hấp của ta lập tức trở nên gấp gáp.
Mẫu thân ta chưa chết.
Người bị nhốt bốn năm rồi.
Vậy mà ta vẫn luôn tưởng rằng người đã bệnh chết vào năm ta ba tuổi.
Ta cố gắng chống người đứng dậy, đầu gối đau như vỡ vụn, nhưng ta không còn để tâm được nữa.
Ta phải đi tìm mẫu thân.
Xung quanh binh hoang mã loạn, bách tính khóc lóc tháo chạy.
Quân địch đã đánh vào nội thành, khắp nơi đều là ánh lửa.
Trong đầu ta chỉ còn một ý nghĩ: đi Khánh Vương phủ, đi địa lao, cứu mẫu thân.
Những dòng bình luận lại bay qua.
【Nữ phụ, chạy nhanh lên!】
【Sốt ruột chết mất, mẫu thân nàng đã ba ngày chưa ăn gì rồi.】
【Cứu ra thì sao chứ, Kỳ Thác giờ đã có vô số mỹ nhân bên cạnh, căn bản chẳng còn để ý mẫu thân nàng đâu. Trong nguyên tác, Kỳ Thác cũng không đi tìm nàng.】
【Mặc kệ hắn có nhận hay không, cứu mạng trước đã.】
Ta nghiến răng chạy về phía Khánh Vương phủ.
Trên đường toàn là người tháo chạy, ta bị dòng người chen lấn đến lảo đảo.
Khi chạy qua phố Chu Tước, một đội kỵ binh quân địch phóng ngang qua.
Ta tránh không kịp, bị hất ngã xuống đất.
Có người túm tóc ta xách lên.
“Tiểu nha đầu nhà ai đây?”
Ta đau đến mức nước mắt rơi xuống, liều mạng vùng vẫy.
“Buông ta ra! Buông ta ra!”
Kẻ cầm đầu nhìn thấy ngọc bài trên người ta, cười hì hì nói:
“Là con của tên cẩu tặc Chu Dư Tung, bắt về lĩnh công với tướng quân.”
Khi bị kéo vào quân doanh, khóe mắt ta liếc thấy một chiếc xe ngựa quen thuộc đang dừng bên đường.
Rèm xe được vén lên một góc, phụ vương nhìn thấy ta.
Môi ta run rẩy, đầy mong chờ nhìn ông ta.
A cha, cứu con.
Phụ vương mặt không cảm xúc nhìn ta một cái rồi buông rèm xuống.
Xe ngựa đổi hướng, nhanh chóng chạy về phía cổng thành.
Bình luận khẽ thở dài:
【Khánh Vương đúng là tuyệt tình thật. Dù sao cũng nuôi nữ phụ bảy năm, vậy mà thấy chết không cứu. Khó trách hôm nay hắn khác thường đưa ngọc bài quận chúa cho nữ phụ, hóa ra là muốn để nữ chính tránh một kiếp.】
【Khánh Vương chán ghét mẫu thân nữ phụ, coi nữ phụ là gánh nặng, sao có thể cứu nàng được.】
【Cầu xin đó, để nữ phụ gặp được mẫu thân rồi hẵng chết đi.】
Ta bị kéo vào doanh trại quân địch, ném trước một lều trại.
“Gặp tướng quân xong thì lấy mạng ngươi.”
2
Ta lạnh lắm, chỉ có thể cuộn mình thành một đoàn.
Phụ vương từng thương ta.
Năm ta ba tuổi, mẫu thân vì cảm lạnh mà qua đời, ta sốt cao suốt bảy ngày.
Phụ vương ôm ta cả đêm này qua đêm khác, dùng khăn ấm đắp lên trán ta.
Ánh mắt ông ta dịu dàng, dỗ ta uống thuốc:
“Đại Đại ngoan, uống thuốc xong, phụ vương đưa con đi hái hoa quế.”
Ta nhớ ông ta từng ôm ta đứng dưới mái hiên, chỉ vào cây quế trong sân:
“Đợi Đại Đại khỏe rồi, phụ vương sẽ rung cho con một trận mưa hoa.”
Sau khi bệnh khỏi, Thẩm Sương Nhi vào Vương phủ.
Phụ vương nói nàng ta là con gái của cố nhân, nói tỷ tỷ Sương Nhi đáng thương, bảo ta phải nhường nhịn nàng ta nhiều hơn.
Ta đem con thỏ bạch ngọc mẫu thân để lại cho nàng ta chơi.
Nàng ta làm vỡ con thỏ, ấm ức nức nở:
“Xin lỗi thúc thúc, con không cẩn thận làm vỡ mất rồi.”
Phụ vương trách ta không hiểu chuyện.
Rõ ràng là Thẩm Sương Nhi cố ý làm vỡ.
Ta muốn giải thích cho rõ.
Nhưng phụ vương ôm nàng ta, trong mắt toàn là mất kiên nhẫn.
“Đại Đại, con có thể học sự rộng lượng của Sương Nhi một chút không?”
Ta vùi mặt vào đầu gối, nước mắt tuôn không ngừng.
Ta không hiểu vì sao phụ vương không tin ta.
Những chuyện như vậy xảy ra nhiều rồi, ta bắt đầu hiểu.
Người khóc là Thẩm Sương Nhi, còn người sai vĩnh viễn là ta.
Mỗi lần phụ vương thấy nàng ta rơi lệ đều đau lòng không thôi, còn khi nhìn ta, ánh mắt ông ta ngày càng lạnh.
“Chu Đại Đại, sao ngươi càng ngày càng giống mẫu thân độc ác của ngươi vậy?”
Ta phản bác, mẫu thân ta không phải người như thế.
“Bây giờ ngươi còn học được cách cãi lại rồi.”
Phụ vương nổi giận, bán cả nhũ mẫu và nha hoàn của ta đi.
Ba tháng trước, phụ vương xin phong Thẩm Sương Nhi làm quận chúa.
Ta khóc chạy đi tìm ông ta:
“Vậy con là gì?”
Phụ vương ngồi sau thư án, ngay cả đầu cũng không ngẩng.
“Năm đó mẫu thân ngươi làm chuyện có lỗi với mẫu thân Sương Nhi, thậm chí còn hại chết nàng ấy. Đây là thứ ngươi nợ Sương Nhi.”
Ta cố chấp phản bác:
“Tai họa không nên liên lụy đến con cái.”
“Nợ của mẹ, con gái trả.”
Sự chán ghét trong mắt phụ vương khiến toàn thân ta lạnh buốt.
“Ngươi từ trong xương tủy đã giống mẫu thân độc ác của ngươi.”
Từ trong xương tủy đã giống mẫu thân độc ác của ngươi.
Câu nói ấy như một nhát dao đâm vào tim ta.
Ta học cách im lặng, học cách không khóc không nháo, học cách hạ thấp sự tồn tại của mình xuống mức thấp nhất.
Nhưng dù như vậy, ánh mắt phụ vương nhìn ta vẫn chỉ có chán ghét.
Ta từng tưởng là do ta làm chưa đủ tốt, là ta quá vụng về, là ta không ngoan ngoãn hiểu chuyện bằng Thẩm Sương Nhi.
Cho đến đêm nay, khi bị đẩy khỏi xe ngựa, bị quân địch bắt giữ.
Ta bỗng hiểu ra.
Ông ta chưa từng xem ta là con gái.
May mà ta cũng không phải con gái của ông ta!
Ông ta không xứng làm cha ta!
Ta cắn môi, nuốt ngược mùi máu đang trào lên.
Không khóc nữa.
Nước mắt chẳng có tác dụng gì.
Binh lính áp giải ta đến quỳ xuống bẩm báo:
“Bẩm tướng quân, bắt được con gái của Chu Dư Tung.”
Từ trong lều bước ra một người trông như quân sư. Hắn nhìn ta từ trên xuống dưới.
Ta run rẩy toàn thân, mặt đầy bùn nước, tóc tai rối bời, chật vật đến cực điểm.
“Giết đi.”
Quân sư thờ ơ phất tay.
Ta vội vàng hét lên:
“Ta là con gái của Kỳ Thác!”
3
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Quân sư nhíu mày, tiến lại gần hai bước, nhìn ta như nhìn một kẻ điên.
“Nói bậy bạ gì đó, tướng quân sao có thể có con gái?”
“Mẫu thân ta là nhị tiểu thư Thẩm gia, Thẩm Thương Thương.”
Sắc mặt quân sư thay đổi. Hắn nhìn chằm chằm ta một lát.
Bỗng hắn giơ tay bóp cằm ta, xoay mặt ta về phía ánh đuốc.
“Quả thật có vài phần giống.”
Ta được đưa đến trước mặt Kỳ Thác.
Trên giáp trụ của ông còn dính máu, đang chỉ huy công thành.
Ánh lửa chiếu lên gương mặt ông. Mũi cao sắc, môi mỏng, xương mày rất cao, ánh mắt lạnh như dao.
Có ba phần giống ta.
“Tướng quân, nha đầu này nói…”
“Nha đầu cái gì, giết thẳng đi.”
Kỳ Thác không nhìn ta, giọng nói lạnh nhạt.
“Nàng nói nàng là con gái của người.”
Kỳ Thác cúi đầu, từ trên cao nhìn xuống ta một cái.
Ta bẩn thỉu đứng cạnh ánh nến, trên người vẫn mặc bộ y phục bị rách khi chạy nạn, tóc rối thành từng lọn, mặt toàn bùn và vệt nước mắt.
Ông cười khẩy một tiếng:
“Con gái của bổn tướng quân? Thứ mèo chó nào cũng dám đến nhận thân thích.”
“Mẫu thân ta tên Thẩm Thương Thương.”
Ta ngẩng đầu, nói từng chữ một:
“A cha, cầu xin người mau đi cứu mẫu thân.”
Kỳ Thác nheo mắt, như đang nhớ lại chuyện rất xa xưa.
“Cái tên này nghe quen lắm.”
Bình luận trêu chọc:
【Không quen mới lạ. Tám năm trước, hai người các ngươi dây dưa trong ngoài mười mấy lần, quen đến không thể quen hơn rồi.】
【Hí hí hí, đoạn này ta rành lắm, Thác ca độc nóng phát tác, khóa kiều nương trên đài Đồng Thu.】
【Lúc Thác ca tỉnh lại phát hiện trong sạch không còn, cả người ngơ ngác luôn. Tiếc là sau đó mất sạch ký ức, chỉ nhớ mỗi chiếc vòng ngọc kia.】
【Nghe vậy ta hiểu rồi, khó trách nữ chính sau này thành công chúa duy nhất của Kỳ Thác, hóa ra hắn nhận ra chiếc vòng ngọc. Nhận nhầm con gái à?】
【Vậy nữ phụ cũng thảm quá rồi. Vị trí công chúa tôn quý vô song vốn nên là của nàng, nữ chính chẳng phải là kẻ trộm sao?】
【Trộm gì chứ, con gái cưng của ta vốn xứng với thứ tốt nhất, do nữ phụ không có số đó thôi.】
“Tết Trung Thu tám năm trước, đài Đồng Thu trong hoàng cung Đại Chu, mẫu thân ta mang thai ta.”
Giọng ta run rẩy.
Kỳ Thác nheo mắt:
“Khóc.”
Ta chưa kịp phản ứng.
“Khóc ra.”
Ta nhớ đến lời mẫu thân từng nói.
Đừng khóc, đừng để bất kỳ ai nhìn thấy đôi mắt khi con khóc.
Nhưng hiện giờ, ta chỉ còn con đường này.
Ta dùng sức nhắm mắt lại, khi mở ra lần nữa, nước mắt lăn xuống.
Mắt phải của ta vẫn là màu nâu đen bình thường, còn mắt trái dưới làn nước mắt dần biến thành màu xanh nhạt đến gần như trong suốt.
Màu xanh ấy không phải màu mắt người Trung Nguyên nên có.
Bình luận lập tức hưng phấn:
【Trời đất! Bằng chứng chắc như đinh đóng cột rồi! Kỳ Thác là người Bắc Sóc, mắt người Bắc Sóc có màu xanh.】
【Không thể không khen, nữ phụ giấu kỹ thật, bảy năm qua vậy mà không bị phát hiện!】
【Tốt quá rồi! Lần này nữ phụ không cần chết nữa! Biết đâu còn cứu được mẫu thân nàng!】
Quân sư vô cùng chấn động:
“Tướng quân! Mắt, mắt của nàng…”
Kỳ Thác ngây ra trong giây lát, bước đến trước mặt ta, ngón tay thô ráp bóp lấy mặt ta.
“Lấy nước đến.”
Ta đối diện với mắt trái rực rỡ của ông.
Cũng là màu xanh.
Kỳ Thác tự tay lau sạch vết bẩn trên mặt ta.
Ta từ một cục bánh bẩn thỉu biến thành nắm nếp trắng trắng mềm mềm, đôi mắt trong làn nước mắt giống như quả nho được ngâm nước.
“Nàng… vẫn còn sống?”
Giọng Kỳ Thác cuối cùng cũng có dao động, ánh mắt trở nên xa xăm.
“Mẫu thân ta bị nhốt trong địa lao Khánh Vương phủ suốt bốn năm.”
Giọng ta đã khàn, ta lấy hết can đảm kéo lấy vạt áo ông.
“A cha, cầu xin người, bây giờ đi vẫn còn kịp.”
Bình luận khẽ thở dài:
【Trời ơi, nữ phụ đáng thương quá. Câu đầu tiên sau khi tìm được cha ruột là cầu xin hắn cứu mẫu thân. Kỳ Thác, ngươi mau động đi chứ!】
【Trong nguyên tác, lúc hắn tìm được địa lao Khánh Vương phủ, Thẩm Thương Thương đã chết rồi.】
【Tác giả ra đây, ta muốn nói chuyện nhân sinh với ngươi.】
【A a a a! Cầu xin hãy để hai mẹ con họ gặp nhau đi!】
Kỳ Thác im lặng ba giây, sau đó bình tĩnh ra lệnh:
“Điểm hai trăm người, theo trẫm đến Khánh Vương phủ.”
4
“A cha, con cũng muốn đi.”
Ông cúi đầu nhìn ta một cái, do dự trong chớp mắt rồi đưa tay ra.
Ta nắm lấy tay ông, bị kéo lên lưng ngựa, ngồi phía trước ông.
Tiếng vó ngựa như sấm.
Ta nắm chặt bờm ngựa, tóc bị gió thổi quất vào mặt.
Đau, nhưng ta không dám buông tay.
Kỳ Thác cởi áo choàng, phủ từ đầu xuống người ta.
Tiếng gió ngừng lại.
Ta cẩn thận kéo áo choàng, muốn ghi nhớ chút ấm áp trong khoảnh khắc này.
Cổng lớn Khánh Vương phủ mở toang, trong viện hỗn loạn.
Ta chỉ đường.
Kỳ Thác dẫn người xông thẳng đến hậu viện.

