“Bốn nghìn tám trăm……”
Ông ấy cười.
“Ít nhất cũng cho thấy cô rất có tâm, rất ít người sẽ để ý sở thích của người bên cạnh tôi, nhất là con gái tôi.”
Trong lòng tôi ẩn ẩn chút mong chờ, vừa định mở phương án ra.
Ai ngờ, ông ấy tạt cho tôi một chậu nước lạnh.
“Cơ sở vật chất của Thanh Đường không được, sảnh quá nhỏ.”
Biết được chỗ tắc, tôi lập tức quay về báo cáo, rồi đưa ra một đề xuất táo bạo.
Tôi gộp hai sảnh nhỏ thành một, làm việc không ngơi tay, trong vòng một ngày phối hợp với bộ phận công trình và bộ phận tài chính tính ra chi phí, mười lăm vạn.
So với ba ngàn vạn thì phí cải tạo mười lăm vạn chẳng đáng là bao.
Lãnh đạo phê duyệt thẳng, chỉ cần giành được Chi Viễn, nửa tháng là cải tạo xong.
Ngày thứ ba, tôi mang bản thiết kế hiệu ứng đến để bàn.
Ông ấy góp ý: “Màn hình lớn thấp quá, sân khấu chưa đủ bắt mắt.”
Ngày thứ tư: “Cột quá xấu, đèn không đủ lộng lẫy.”
Ngày thứ năm: “Làm một bản kế hoạch chi tiết đi.”
Sau khi ký xong hợp đồng này, Tổng giám đốc Bân chủ động kết bạn WeChat với tôi, còn chuyển cho tôi ba nghìn năm trăm tệ.
“Cô gái nhỏ sống cũng chẳng dễ dàng gì, không thể để cô tốn kém được.”
Tiểu Trương, thư ký của Tổng giám đốc Bân, nói với tôi rằng Tổng giám đốc Bân xưa nay chưa từng thêm riêng đối tác trên WeChat, tôi là người đầu tiên, cũng là người duy nhất.
Trình Dao thực tập ở tổng bộ Thanh Đường bốn năm trước, tốt nghiệp xong thì trực tiếp nhậm chức làm tổng giám đốc bộ phận marketing.
Nghe nói, cô ta là bà con của vợ tổng giám đốc Hoàng.
Hồ sơ rất đẹp, thạc sĩ quản lý khách sạn.
Tháng đầu tiên cô ta mới đến, đã bảo tôi làm một bộ tài liệu chi tiết về toàn bộ thông tin khách hàng và tiêu chuẩn tiệc tương ứng để đưa cho cô ta.
“Tần Thư, khách hàng là của khách sạn, sau này toàn bộ tài liệu khách hàng đều phải gửi cho tôi một bản, cô đừng có độc quyền.”
Từ tiêu chuẩn tiệc từ mấy vạn đến hơn một triệu, hơn một trăm ba mươi khách hàng.
Tôi làm một bản PPT tám mươi trang, làm trọn vẹn một tuần.
Trong cuộc họp tổng kết tháng, Trình Dao cầm nguyên xi tài liệu của tôi lên báo cáo.
PPT tám mươi trang, chỉ sửa lại ngày tháng.
Tổng giám đốc Hoàng rất hài lòng, còn khen cô ta ngay trước mặt mọi người.
“Tháng này khách hàng mới tăng 10%, lợi nhuận từ 13% lên 18%, tăng 5%, công lao của tổng giám đốc Trình là không thể phủ nhận.”
Cô ta thậm chí còn chẳng thèm liếc tôi một cái, chỉ khiêm tốn nói: “Là sức mạnh của cả đội ngũ, tôi chỉ phụ trách nắm phương hướng và cung cấp tài nguyên thôi.”
Khách hàng của tôi, phương án của tôi.
Cô ta lại không hề nhắc tới tôi dù chỉ một chữ.
Trong tháng đó, Trình Dao được tổng bộ khen thưởng hai vạn tệ.
Tôi chỉ được chia năm trăm tệ.
Tôi di chuyển chuột, chọn toàn bộ số lượng phương án khách hàng.
Một trăm ba mươi khách hàng, bản sửa đổi cộng với bản cuối cùng, mỗi năm một thư mục, hơn một ngàn ba trăm file.
Bảy năm, hơn tám ngàn file.
Trong thư mục tài liệu “Nhu cầu khách hàng”, ghi lại hai trăm hai mươi lần xử lý sự cố khẩn cấp của khách hàng.
Mệt nhất là lần Chi Viễn tổ chức hội nghị đặt hàng.
Tôi đã canh cả một ngày một đêm để dựng gian trưng bày, hai giờ sáng vừa chui vào chăn thì thư ký của Tổng giám đốc Bân đã gọi điện cho tôi, giọng điệu vô cùng sốt ruột.
“Quản lý Tần, tôi biết cô vừa mới về đến nhà, nhưng vừa gọi cho tổng giám đốc Trình bên cô thì cô ấy tắt máy rồi. Lễ phẩm của chúng tôi đã tới, bên đó không có ai tiếp nhận. Tôi và Tổng giám đốc Bân đang đi công tác ở nơi khác, cô có thể giúp qua nhận hộ được không?”
Tôi chẳng nói hai lời đã mặc quần áo rồi đi.
Nửa đêm, trời mưa to, không có ai đến dỡ hàng.

