Tôi là người thu mua vàng.
Trong nghề có một quy tắc: Phàm là vàng thu mua trong bệnh viện thì tuyệt đối không được kiếm một đồng tiền chênh lệch nào.
Nhưng lần này, anh họ tôi không kiềm chế được nên đã phá lệ.
Không ngờ ngay tối hôm đó, chuyện lớn đã xảy ra.
1
“Đúng, tôi là người thu mua vàng.”
“Giá cả công bằng, không lừa già dối trẻ.”
“Phiền bà cho tôi xin địa chỉ, tôi sẽ đến ngay.”
Trong điện thoại vang lên một giọng nói già nua.
“Bệnh viện Nhân dân số Một Long Hồ.”
Nghe thấy địa chỉ này, sắc mặt anh họ lập tức thay đổi.
Tôi hiểu, anh ấy không muốn nhận vụ làm ăn này.
Anh họ và tôi đều làm nghề thu mua vàng.
Người thu mua vàng sẽ đến tận nơi thu lại số vàng mà người khác muốn bán, kiếm tiền chênh lệch và phí đi lại.
Trong nghề của chúng tôi có một quy tắc mà ai cũng biết.
Nếu thu mua vàng trong bệnh viện thì tuyệt đối không được kiếm một đồng tiền chênh lệch nào.
Nói cách khác, nếu hôm nay chúng tôi đến đó, không chỉ phải đi một chuyến không công mà còn phải tự bù thêm một ít tiền xăng.
Tôi không biết quy tắc này do ai đặt ra, cũng không biết vì sao lại có nó.
Nhưng ngay cả những kẻ gian xảo, thích giở trò nhất trong nghề cũng chưa từng vi phạm quy tắc ấy.
“Được, bà chờ một lát, tôi đến ngay.”
Sau khi cúp máy, anh họ khẽ chửi một câu.
“Mẹ kiếp, nếu hôm nay không phải vẫn chưa mở hàng thì ông đây chẳng thèm đi.”
“Thôi vậy, coi như làm việc tốt.”
“Tiểu Long, lái xe đến bệnh viện.”
Tôi khởi động xe, đạp ga chạy thẳng tới bệnh viện.
Bệnh viện Nhân dân cách chỗ chúng tôi chưa tới một cây số. Qua hai đèn đỏ, tôi đã nhìn thấy cổng bệnh viện.
Đỗ xe xong, dựa theo địa chỉ, tôi và anh họ đi tới tầng hai mươi mốt của khu nội trú.
Đây là khu chăm sóc đặc biệt, tình trạng của các bệnh nhân bên trong đều rất nghiêm trọng.
Trên đường đi, những gì tôi nhìn thấy chỉ là từng gương mặt buồn bã, nhíu chặt mày.
Đến phòng bệnh 301, một bà lão tóc bạc trắng tiến tới đón chúng tôi.
Bà kéo tôi tới một góc hành lang.
“Cháu gái tôi đang cần phẫu thuật gấp, trong nhà thật sự không còn tiền nữa.”
“Nếu không phải chẳng còn cách nào, tôi cũng không bán món đồ tổ tiên truyền lại.”
Bà lão thở dài, run rẩy lấy từ trong ngực ra một bọc vải.
Sau khi bọc vải được mở ra, ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu lên món đồ bên trong. Ánh vàng chói mắt khiến tôi và anh họ đồng thời trợn tròn mắt.
Đó là một chiếc khóa vàng có chế tác vô cùng tinh xảo.
Trên thân khóa chạm khắc hoa sen dây leo, từng đường dao mạnh mẽ, dứt khoát.
Những cánh hoa nở bung, sống động như thật.
Mặt trước khóa vàng khắc bốn chữ “Trường mệnh bách tuế”, bên trong các rãnh chữ được khảm ngọc xanh sẫm, toát lên vẻ quý phái bức người.
Vàng khảm ngọc!
Đây quả thực là một tác phẩm nghệ thuật!
Tôi nuốt nước bọt, cẩn thận nhận chiếc khóa vàng từ tay bà lão.
Cầm trong tay, chiếc khóa vừa nặng trĩu vừa lạnh buốt, trọng lượng vô cùng đáng kể.
Nó dường như có một ma lực nào đó, hút chặt ánh mắt của tôi.
Tôi còn chưa kịp ngắm kỹ thêm vài lần, anh họ đã sốt ruột giật lấy chiếc khóa vàng khỏi tay tôi.
“Tiểu Long, kiểm tra hàng!”
Tôi lưu luyến rời mắt khỏi chiếc khóa vàng, nhanh chóng lấy mấy món dụng cụ trong túi ra.
Anh họ đặt khóa vàng lên cân điện tử. Con số hiện trên đó khiến mí mắt tôi giật mạnh.
Đúng một nghìn lẻ một gam, mang ý nghĩa có một không hai!
Tiếp đó, tôi lấy máy quang phổ XRF ra rồi đặt khóa vàng lên trên.
Vài phút sau, máy phát ra tiếng báo dữ dội.
Vàng nguyên chất 999,9!
Hoàn toàn không pha tạp!
Tim tôi đập thình thịch, trong đầu liên tục tính toán.
Giá vàng hiện tại là chín trăm tệ một gam.
Hơn nữa, với kỹ thuật chế tác và phẩm chất của chiếc khóa vàng này, cho dù cộng thêm ba mươi phần trăm giá trị, nó chắc chắn vẫn sẽ là món hàng được săn đón!
Nếu tính thêm ba mươi phần trăm giá trị cùng với giá vàng ban đầu, chúng tôi phải trả cho bà lão một triệu một trăm bảy mươi mốt nghìn một trăm bảy mươi tệ.
Bởi vì đây là quy tắc trong nghề, không được kiếm một đồng tiền chênh lệch nào.
Tính xong giá, tôi ngẩng đầu nhìn anh họ.
Nhưng tôi phát hiện vẻ mặt anh ấy vô cùng phức tạp.
Anh họ nghiến răng, ánh mắt liên tục đảo qua lại giữa chiếc khóa vàng và bà lão.
Cuối cùng, giống như đã hạ quyết tâm, anh ấy thở mạnh ra một hơi.
2
Anh họ nở nụ cười niềm nở, tiến sát tới bên bà lão.
“Bà ơi, chiếc khóa vàng của bà không có vấn đề gì.”
“Thế này đi, tôi thu với giá tám trăm tệ một gam.”
“Chiếc khóa này, tôi trả bà tám trăm nghìn tám trăm tệ.”
“Nếu bà đồng ý, tôi sẽ chuyển tiền ngay bây giờ.”
Bà lão kinh ngạc nhìn anh ấy.
“Giá vàng hiện tại chẳng phải là chín trăm tệ một gam sao?”
Anh họ thở dài, lắc đầu.
“Bà ơi, phẩm chất chiếc khóa này đúng là không tệ, nhưng kiểu dáng quá cũ rồi.”
“Sau khi thu mua, tôi phải nung chảy rồi chế tác lại.”
“Trừ đi hao hụt và tiền công, tôi thật sự không kiếm của bà đồng nào.”
Nghe anh họ nói vậy, bà lão nhíu mày, những đường gân xanh nổi lên khi bà siết chặt góc áo.
Tôi cố nén cảm giác bất an trong lòng, kéo mạnh anh họ sang một góc.
“Anh, anh đang phá quy tắc đấy!”
Anh họ hung dữ trừng mắt nhìn tôi, vẻ mặt đầy dữ tợn.
“Quy tắc cái con mẹ nó! Có tiền mà không kiếm thì là đồ ngu!”
“Thằng nhóc này ngậm miệng lại cho tao. Sau khi xong việc, lợi ích của mày không thiếu đâu!”
Nhìn thấy bộ dạng của anh họ, tôi hơi sợ hãi.
Từ nhỏ anh ấy đã đánh tôi không ít lần, tôi không dám phản bác.
Hơn nữa, chính anh ấy đã dẫn tôi vào nghề thu mua vàng.
Ngày thường anh họ cũng chăm sóc tôi rất nhiều, xét cả tình lẫn lý, tôi đều không nên nói thêm gì.
Tôi thở dài, không nói nữa.
Thấy tôi như vậy, anh họ gật đầu, trên mặt mang theo nụ cười lạnh.
“Bà già này vừa nhìn đã biết chưa từng trải việc đời, chỉ vài câu đã bị tao lừa rồi.”
“Chiếc khóa vàng này tuy có kiểu dáng cổ, nhưng kỹ thuật chạm khắc của thợ thủ công thời xưa đâu phải người bây giờ có thể sánh được.”
“Nếu gặp được ông chủ yêu thích nó, chúng ta còn kiếm được nhiều hơn!”
Trong lúc bà lão vẫn đang do dự, một y tá đi về phía này.
“Người nhà bệnh nhân phòng 301, bệnh nhân hiện đang cần phẫu thuật gấp.”
“Xin lập tức đóng đủ năm trăm nghìn tệ phí phẫu thuật. Nếu trì hoãn, tình trạng của bệnh nhân có thể tiếp tục xấu đi!”
Sắc mặt bà lão lập tức trắng bệch.
Giọng bà cũng run rẩy.
“Được, được.”
“Tôi sẽ đi đóng tiền ngay, tuyệt đối đừng để chậm trễ ca phẫu thuật.”
Y tá gật đầu rồi quay người rời đi.
Bà lão bước tới, túm lấy tay áo anh họ.
“Tám trăm một gam thì tám trăm một gam, cậu mau chuyển tiền cho tôi đi.”
Anh họ nheo mắt, từ trên cao nhìn xuống bà lão.
“Xin lỗi bà nhé, bây giờ chiếc khóa này tôi chỉ có thể thu với giá năm trăm tệ một gam.”
Bà lão trợn tròn mắt, tức giận đến toàn thân run rẩy.
“Cái giá này, cậu còn không bằng đi cướp!”
“Trả khóa cho tôi, tôi không bán nữa!”
Anh họ cười khẩy.
“Bà ơi, bây giờ bà đang cần gấp tiền phẫu thuật, đúng không?”
“Nếu đi tìm người khác, bà còn kịp sao?”
Nói rồi, anh họ lắc lắc điện thoại trước mặt bà.
“Những người thu mua vàng trong khu vực này đều ở trong nhóm của chúng tôi.”
“Vừa rồi tôi đã chụp ảnh chiếc khóa gửi vào nhóm. Mọi người đều quen biết nhau, bất kể là ai cũng sẽ nể mặt tôi một chút.”
“Nói cách khác, cho dù bà tìm ai, giá cũng không thể vượt quá năm trăm nghìn tệ!”
Bà lão chỉ tay vào anh họ, thở hổn hển, không nói nên lời.
Anh họ đi tới, nhẹ nhàng vỗ vai bà.
“Bà cứ suy nghĩ kỹ đi.”
“Không còn nhiều thời gian đâu.”
“Hơn nữa, tôi nghe người ta nói, ca phẫu thuật chậm trễ thêm một giây thì xác suất thành công sẽ giảm đi một phần.”
Bà lão đau khổ nhắm mắt, hai dòng nước mắt đục ngầu trượt xuống gương mặt đầy nếp nhăn.
Cuối cùng, bà khó nhọc gật đầu.
Trong nháy mắt, vẻ mừng như điên tràn ngập gương mặt anh họ.
Tôi siết chặt nắm tay, trong lòng vô cùng khó chịu.
Tuy làm vậy là để kiếm tiền, nhưng tôi cảm thấy hành động của anh họ chẳng khác nào lợi dụng lúc người khác gặp nguy hiểm. Làm như thế là sai.
Nhưng tôi không dám nói thêm điều gì.
Sức khỏe của mẹ tôi cũng không tốt, mỗi tháng đều cần một khoản tiền thuốc không nhỏ.
Anh họ dẫn tôi đi thu mua vàng, số tiền kiếm được nhiều hơn người bình thường.
Nếu lần này tôi phá hỏng việc của anh ấy, với các mối quan hệ của mình, anh ấy có thể khiến tôi không thể tiếp tục sống bằng nghề này.
Vì vậy, tôi chỉ có thể nghiến chặt răng, ngậm chặt miệng.
Anh họ phấn khởi lấy ra một bản hợp đồng mua bán, bảo bà lão ký tên và điểm chỉ.
Anh ấy cẩn thận gấp bản hợp đồng lại, cất vào trong ngực rồi bảo tôi chuyển cho bà lão năm trăm nghìn tệ.
Siết chặt chiếc khóa vàng, anh họ rời khỏi bệnh viện mà không hề ngoảnh đầu.
Tôi đi sau anh ấy, hoàn toàn không dám quay lại nhìn bà lão kia.
Anh họ đi rất nhanh, suốt dọc đường không nói nửa câu.
Mãi đến khi ngồi vào xe, anh ấy mới hoàn toàn không nhịn nổi nữa, hét lớn.
“Lần này ông đây phát tài rồi!”
3
Anh họ đấm mạnh lên vô lăng, trên mặt là vẻ cuồng nhiệt không thể che giấu.
“Bà già này đúng là ngu, mới dọa một chút đã đồng ý rồi.”
“Bà ta cũng chẳng chịu nghĩ xem, tao làm gì có bản lĩnh khiến tất cả mọi người trong nhóm đều nghe lời?”
Anh họ cười hềnh hệch, phất tay ra hiệu cho tôi châm thuốc.
Giữa làn khói lượn lờ, anh ấy nhìn chằm chằm chiếc khóa vàng trong tay, hai mắt phát sáng.
“Nếu vụ này gặp may, chúng ta có thể kiếm được một triệu tệ!”
“Tiểu Long, đợi tiền về tay, tao chia cho mày hai trăm nghìn.”
“Mẹ mày sức khỏe không tốt, đến lúc đó đưa bà ấy tới bệnh viện khám đi.”
Nghe anh họ nói vậy, tôi vội vàng cảm ơn.
Hai trăm nghìn tệ gần bằng thu nhập hai năm của tôi.
Một khoản tiền lớn như vậy đột nhiên rơi xuống đầu, nhưng tôi lại không tài nào vui nổi.
Trước mắt tôi lại hiện lên hình ảnh bà lão rơi nước mắt.
Trong nghề thu mua vàng, đủ hạng người đều có, kẻ gian trá xảo quyệt nào cũng chẳng thiếu.
Thế nhưng những người đó cũng không dám vi phạm quy tắc thu mua vàng trong bệnh viện.
Anh họ làm như vậy, thật sự sẽ không xảy ra chuyện sao?
Thấy tôi như thế, anh họ vỗ mạnh một cái lên vai tôi.
“Đừng nghĩ lung tung nữa.”
“Cất lòng thương hại đáng thương của mày đi.”
“Xã hội này rất thực tế, chỉ có tiền mới được công nhận.”
“Chỉ cần kiếm được tiền mà không phạm pháp thì chẳng có vấn đề gì cả!”
“Lái xe, đến Tàng Kim Các!”
4
Tàng Kim Các là điểm giao dịch vàng lớn nhất khu vực này.
Sau khi thu mua được vàng, những người như chúng tôi đều đến Tàng Kim Các bán lại.
Mỗi lần cần bán số vàng đã thu mua, anh họ đều bảo tôi ngồi chờ trong xe.
Tôi biết anh ấy muốn giữ lại một con đường riêng, không chịu giới thiệu mối quan hệ cuối cùng cho tôi.
Khi đến Tàng Kim Các, trời đã chín giờ tối.
Anh họ cẩn thận bỏ khóa vàng vào túi vải, nhét vào túi áo trong rồi phấn khởi bước vào Tàng Kim Các.
Tôi tắt máy, ngả người trên ghế rồi từ từ nhắm mắt.
Mệt mỏi cả ngày khiến tôi rất buồn ngủ, chẳng bao lâu sau đã thiếp đi.
Trong lúc mơ màng, tôi cảm thấy nhiệt độ trong xe bắt đầu từ từ hạ xuống.
Cơ thể càng lúc càng lạnh.
Cái lạnh ấy không truyền tới từ bên ngoài, mà từng chút một thấm ra từ trong xương.
Tôi muốn mở mắt, khoác thêm áo rồi ngủ tiếp.
Nhưng mí mắt giống như bị keo dán chặt.
Dù dùng sức thế nào, tôi cũng không thể mở mắt.

