Ta đã ch /ế/t ba trăm năm.

Sư huynh năm nào cũng tới tảo mộ cho ta, mặc cho gió mưa hay nắng gắt, chưa từng thiếu một lần.

Mỗi lần tới, huynh đều mang theo gà quay và ngỗng nướng mà khi còn sống ta thích ăn nhất.

Ngồi trước mộ ta vừa lải nhải trò chuyện vừa chậm rãi gặm ăn.

Ta cứ như vậy ở dưới này nghe suốt ba trăm năm, cũng thèm suốt ba trăm năm.

Nhưng năm nay ngày tảo mộ đã tới từ lâu, huynh lại chậm chạp chưa xuất hiện.

Ta vẫn luôn chờ, chờ đến ngày rằm tháng Bảy, thật sự thèm đến mức o’t/ca’y không chịu nổi mấy con gà quay ngỗng nướng mà huynh thường mang tới.

Cuối cùng cũng mất kiên nhẫn. Ta không chờ nữa, phải bò ra ngoài tìm huynh tính sổ.

Ta duỗi bàn tay đã lâu không cử động, tiếng khớp xương vang lên ken két, một chưởng giáng xuống, phần mộ lập tức nổ tung.

Một tấm ván gỗ đã bị gió mài mòn từ lâu lăn tới bên chân, phía trên khắc hai chữ.

“Ngô thê.”

Ta nhìn chằm chằm hai chữ ấy, đứng bất động…

01

Ta đã ch/ế/t ba trăm năm.

Hồn phách bị giam trong một ngôi mộ nhỏ bé, không ra ngoài được.

Sư huynh Bùi Cửu Dạ năm nào cũng tới tảo mộ cho ta.

Mưa gió cũng không ngăn được.

Một năm cũng không thiếu.

Mỗi lần tới, huynh đều mang theo gà quay và ngỗng nướng mà khi còn sống ta thích ăn nhất.

Đặc sản của Phúc Mãn Lâu phía đông thành.

Da nướng vàng óng giòn rụm, thịt mềm đến mức vừa xé đã chảy mỡ.

Sau đó huynh ngồi trước mộ ta, vừa lải nhải nói chuyện với ta, vừa chậm rãi gặm ăn.

Gặm đến cả xương cũng không còn.

Còn ta ở dưới này trông ngóng mà nghe, nghe tiếng xương thịt tách rời, ngửi mùi thơm nhàn nhạt rơi xuống ít ỏi đáng thương.

Thèm suốt trọn ba trăm năm.

Hồn thể của ta không chạm được gì, cũng không ăn được gì.

Ba trăm năm cô tịch này, bị huynh ép thành một cơn đói khát khiến người ta trông mòn c’ay.o/t con mắt.

Nhưng năm nay, ngày tảo mộ đã qua từ lâu.

Huynh lại vẫn chưa xuất hiện.

Ta chờ từ cuối xuân đến giữa hạ, lại từ giữa hạ chờ đến đầu thu.

Cỏ trên mộ xanh hết ba lượt.

Huynh vẫn chưa tới.

Ngày nào ta cũng chờ, chờ đến về sau, thứ ta chờ đã không còn là huynh nữa.

Mà là con gà quay kia, con ngỗng nướng kia.

Hôm nay, rằm tháng Bảy.

Quỷ môn quan mở rộng, âm khí nặng nhất.

Ta cuối cùng cũng mất kiên nhẫn.

Ba trăm năm gà quay ngỗng nướng, tính cả lãi thì cũng phải chất thành núi rồi.

Bùi Cửu Dạ, huynh dám cắt nguồn tiếp tế.

Ta nhất định phải bò ra ngoài, đích thân tìm huynh tính món nợ này.

Hồn thể dưới sự nuôi dưỡng của âm khí trở nên ngưng thực chưa từng có.

Ta cảm nhận được sức mạnh đã lâu không thấy.

Ta duỗi bàn tay ba trăm năm chưa từng nhúc nhích lấy một lần.

Khớp xương phát ra một tiếng “rắc” giòn tan.

Nhắm vào lớp đất đắp trên đầu, ta dốc hết toàn lực, một chưởng vỗ xuống.

“Ầm!”

Một tiếng nổ vang trời.

Đất đá tung toé, bay tứ phía.

Không khí đã lâu không hít thở, xen lẫn mùi thơm của đất, ào ào tràn vào.

Ta ngồi dậy từ trong hố, phủi phủi lớp bụi vốn dĩ không tồn tại trên người.

Ba trăm năm rồi.

Ta, Lạc Thanh Từ, cuối cùng cũng lại được thấy ánh mặt trời.

Dù là với thân phận một u hồn.

Xung quanh vẫn là vùng hoang sơn dã lĩnh quen thuộc, chỉ là cây cối đã cao lớn hơn trong ký ức rất nhiều.

Một tấm ván gỗ bị gió mưa mài nhẵn bóng từ lâu, từ trong phần mộ bị nổ văng lăn ra, rơi xuống bên chân ta.

Trên đó khắc chữ.

Là bút tích của Bùi Cửu Dạ.

Ta nhận ra.

Năm đó ở tông môn, chính tay huynh dạy ta từng nét chữ.

Huynh nói chữ của ta quá thanh tú, thiếu phong cốt.

Chữ của huynh lại như rồng bay phượng múa, lực xuyên tận giấy.

Thế nhưng chữ trên tấm ván này, lại được khắc từng nét từng nét, vô cùng nghiêm cẩn.

Như thể đã dùng hết toàn bộ sức lực cả đời.

Phía trên chỉ có hai chữ.

“Ngô thê”.

Ta nhìn chằm chằm hai chữ đó.

Không nhúc nhích.

Gió thổi qua, cuốn lá rụng trên mặt đất, phát ra những tiếng xào xạc.

Giữa trời đất một mảnh tĩnh mịch như c/õi ch/ế/t.

Trong ký ức của ta, Bùi Cửu Dạ là đại sư huynh kinh tài tuyệt diễm nhất Thanh Vân Tông.

Ôn nhu như ngọc, đối đãi với người khác luôn hòa nhã.

Huynh sẽ khi ta lười luyện kiếm, bất đắc dĩ lắc đầu, rồi xách cổ áo sau của ta kéo về luyện võ trường.

Huynh sẽ khi ta bị người khác bắt nạt, lập tức đứng chắn trước mặt ta, hời hợt một chiêu đã đánh lui đối phương.

Huynh sẽ vào ngày sinh thần của ta, chạy khắp nửa tòa đô thành, chỉ để mua cho ta một miếng bánh hoa quế mà ta thích nhất.

Huynh đối xử với ta rất tốt, giống như huynh trưởng, cũng giống như sư trưởng.

Nhưng ta đã ch/ế/t.

Ch/ế/t vào ba trăm năm trước, ngày chính tà đại chiến, Thanh Vân Tông bị ma đạo vây công.

Ta vì bảo vệ chí bảo tông môn, bị ma khí xâm thực, tại chỗ vẫn lạc.

Ta nhớ trước khi ch/ế/t, người cuối cùng ta nhìn thấy chính là huynh.

Huynh ôm lấy ta, đôi mắt đỏ như sắp nhỏ ra m/áu.

Huynh nói: “Thanh Từ, đừng ngủ.”

“Thanh Từ, đợi ta.”

Nhưng ta vẫn ch/ế/t.

Khi lần nữa có ý thức, đã ở trong ngôi mộ này. ớ.t ca’y th.ế nh/ờ.

Ta từng nghĩ, huynh sẽ quên ta.

Dù sao người tu tiên tuổi thọ dài lâu, ba trăm năm cũng chỉ như cái chớp mắt.

Huynh có lẽ đã sớm kết đạo lữ, con cháu đầy nhà.

Nhưng huynh không.

Huynh năm nào cũng tới.

Mang theo gà quay ngỗng nướng, mưa gió cũng không ngăn nổi.

Lải nhải kể về những biến đổi của thế gian suốt ba trăm năm qua.

Kể rằng tu vi của huynh lại tinh tiến.

Kể rằng huynh đã g/iết bao nhiêu ma đầu.

Kể rằng huynh lại tìm được thiên tài địa bảo gì.

Chỉ là chưa từng nói về bản thân mình.

Cũng chưa từng nói, vì sao lại lập cho ta tấm bia này.

Vì sao lại là “Ngô thê”?

Chúng ta chẳng phải là sư huynh muội sao?

Ta duỗi ngón tay hư ảo, khẽ chạm vào hai chữ ấy.

Xúc cảm lạnh lẽo, lại dường như mang theo một tia nhiệt độ bỏng rát.

Nơi nào đó trong lòng, như bị thứ gì đó chặn lại.

Vừa chua xót vừa căng tức.

Còn khó chịu hơn cả nỗi thèm gà quay ngỗng nướng suốt ba trăm năm.

Bùi Cửu Dạ.

Huynh rốt cuộc đã giấu ta chuyện gì?

Vì sao huynh không tới nữa?

Là xảy ra chuyện rồi? Hay là… cuối cùng cũng chán rồi?

Bất kể là nguyên nhân nào, ta cũng phải tìm được huynh.

Hỏi cho rõ ràng.

Tiện thể, đòi lại số gà quay ngỗng nướng suốt ba trăm năm của ta.

Ta đứng dậy, nhìn quanh bốn phía.

Hoang sơn vẫn như cũ, nhưng lại vô cớ nhiều thêm một luồng sát khí.

Trong không khí, lờ mờ trôi nổi một mùi tanh m/áu như có như không.

Ta lần theo phương hướng trong ký ức, đi về phía tiểu trấn duy nhất dưới chân núi.

Thân thể ta rất nhẹ, gần như đang phiêu lãng.

Tốc độ còn nhanh hơn cả lúc còn sống ngự kiếm phi hành vài phần.

Chỉ là ba trăm năm qua, đây là lần đầu tiên ta rời khỏi phần mộ.

Hồn thể phơi bày giữa trời đất, luôn có một cảm giác khó chịu không nói thành lời.

Như băng tuyết dưới nắng gắt, đang chậm rãi tan chảy.

Ta nhất định phải nhanh chóng tìm được Bùi Cửu Dạ.

Nếu không, ta e rằng thật sự sẽ hồn phi phách tán.

02

Hoang sơn rất rộng.

Nhưng ta bay rất nhanh.

Chưa tới nửa canh giờ, ta đã nhìn thấy hình dáng tiểu trấn dưới chân núi.

Trấn vẫn là trấn ấy.

Tên gọi Vọng An Trấn.

Nhưng dáng vẻ lại đã hoàn toàn thay đổi.

Con đường lát đá xanh trong ký ức, đã biến thành đại lộ đất vàng rộng rãi.

Những căn nhà gỗ thấp bé ven đường, đã biến thành từng tòa lầu hai tầng gạch xanh ngói xám.

Trên phố người qua kẻ lại, xe ngựa như nước chảy, náo nhiệt hơn ba trăm năm trước không biết bao nhiêu lần.

Thứ duy nhất không đổi, là cây hòe khổng lồ nơi đầu trấn.

Ba trăm năm trước nó đã đứng ở đây.

Giờ đây tán cây càng thêm rậm rạp, gần như che phủ nửa lối vào trấn.

Dưới gốc cây, có mấy lão nhân đang ngồi hóng mát, phe phẩy quạt lá, vừa trò chuyện vừa tán gẫu.

Ta bay lại gần, muốn nghe xem họ đang nói gì.

Chỗ tốt của thân quỷ hồn, chính là không ai có thể nhìn thấy ta.

Một lão nhân đầy nếp nhăn nhấp một ngụm trà, thở dài nói: “Thế đạo này, càng ngày càng bất ổn.”

“Chẳng phải sao.” Một lão phụ bên cạnh tiếp lời, “Nghe nói phía bắc Quỷ Khốc Cốc, lại bị tắm m/áu một lần nữa rồi.”

“Lại là Ma Tôn làm sao?”

“Ngoài hắn ra còn ai nữa? Thiên hạ hiện nay, ai dám đối địch với hắn?”

“Haizz, nghĩ lại năm xưa khi Thanh Vân Tông còn tồn tại, nào để những ma đạo yêu nhân này ngông cuồng như vậy.”

“Suỵt! Nhỏ tiếng thôi! Ngươi không muốn sống nữa à!”

Lão nhân bị dọa đến run lên, vội vàng hạ giọng.

“Thanh Vân Tông… đó đều là chuyện cũ ba trăm năm trước rồi, còn nhắc tới làm gì. Hiện nay trên đời, chỉ có Ma Tôn, không còn tiên môn.”

Ta lặng lẽ nghe.

Trong lòng dâng lên một luồng hàn ý.

Thanh Vân Tông… không còn nữa?

Sao có thể?

Trận chiến ba trăm năm trước tuy thảm liệt, nhưng tông chủ và mấy vị trưởng lão vẫn còn sống.

Chỉ cần căn cơ còn, tông môn sẽ không sụp đổ.

Còn nữa… Ma Tôn?

Là nhân vật ma đạo mới quật khởi sao?

Nghe qua, dường như rất lợi hại.

Thiên hạ vô địch?

Khẩu khí thật lớn.

Ta còn đang suy nghĩ, một gã bán hàng rong trẻ tuổi gánh đòn đi ngang qua bên cạnh, cũng ghé lại.

“Mấy vị đại gia đại nương, lại đang bàn chuyện Ma Tôn sao?”

“Chàng trai, ngươi từ phía bắc tới, có tin tức gì mới không?”

Người bán hàng đặt gánh xuống, lau mồ hôi, thần thần bí bí nói: “Tin tức thì lớn lắm!”

“Nghe nói lần này Ma Tôn đại khai s/át giới ở Quỷ Khốc Cốc, là để tìm một thứ.”

“Thứ gì?” Mấy lão nhân đồng thời ghé lại gần.

“Không biết. Nhưng nghe nói, hắn đã tìm ba trăm năm rồi, mỗi năm đều phải gây ra chút động tĩnh lớn.”

“Trời đất, tìm ba trăm năm? Vậy Ma Tôn đó rốt cuộc là thần thánh phương nào? Sống lâu như vậy?”

Người bán hàng hì hì cười, hạ thấp giọng, gần như thì thầm.

“Các vị không biết sao? Vị Ma Tôn này, ba trăm năm trước chính là đại đệ tử của Thanh Vân Tông.”

Đầu óc ta “ong” một tiếng.

Như bị một đạo thiên lôi đánh trúng.