Tôi đi đến cửa phòng con trai. Bên trong trống không, cặp sách và áo khoác đều đã biến mất.
“Thằng bé không có nhà.”
Phía Văn Thiệu Đình im lặng trong thoáng chốc.
“Có lẽ nó ra ngoài mua đồ.”
Tôi không nói thêm, trực tiếp cúp máy.
Hai mươi phút sau, con trai gửi tin nhắn cho tôi.
“Mẹ, bạn học rủ con đến thư viện.”
Tôi trả lời:
“Bạn nào?”
Rất lâu sau thằng bé mới nhắn lại.
“Mẹ đâu có quen.”
Tôi đứng bên cửa sổ nhìn xuống, vừa khéo thấy xe của Văn Thiệu Đình đang đỗ ở ngã tư.
Tôi bắt một chiếc xe, bám theo họ.
Cuối cùng, chiếc xe dừng trước một khách sạn.
Văn Thiệu Đình xuống xe trước, đi vòng sang ghế phụ mở cửa cho Kiều Ánh Tuyết.
Con trai ôm một túi quà đi theo phía sau. Khi bước vào cửa, thằng bé ngẩng đầu cười với cô ta.
“Mẹ Ánh Tuyết, chúc mẹ sinh nhật vui vẻ.”
Tôi ngồi trong xe, cảm thấy cả người như bị thứ gì đó đè nặng, ngay cả hít thở cũng đau đớn.
Tôi trả tiền, mở cửa xuống xe.
Cửa phòng tiệc trên tầng ba không đóng kín.
Bên trong bày bánh kem và hoa tươi. Một vài người bạn của Văn Thiệu Đình cũng có mặt, bầu không khí náo nhiệt như một gia đình thực sự.
Khi đứng ngoài cửa, tôi vừa hay nghe thấy có người cười nói:
“Dĩ Trừng đã đổi cách xưng hô, gọi là mẹ rồi. Thiệu Đình, cậu còn không mau chóng hành động?”
Con trai ngồi bên cạnh Kiều Ánh Tuyết, đang chăm chú giúp cô ta cắm nến.
Văn Thiệu Đình nhìn họ, ánh mắt dịu dàng đến chói mắt.
Tôi đẩy cửa bước vào.
Tiếng cười trong phòng lập tức ngừng bặt.
Có người nhận ra tôi, vẻ mặt thoáng chốc trở nên lúng túng.
Kiều Ánh Tuyết ngẩng đầu nhìn tôi, trên mặt vẫn mang theo nụ cười, như thể thật sự không quen biết tôi.
“Thiệu Đình, vị này là ai?”
Tôi không nhìn cô ta, chỉ nhìn Văn Thiệu Đình.
“Anh nói đi.”
Văn Thiệu Đình đứng đó, vẻ mặt cứng đờ.
“Lệnh Nghi, sao em lại tới đây?”
Tôi cười.
“Chẳng phải tôi nên đợi anh ở Nam Loan sao?”
Con trai lập tức đứng dậy.
“Mẹ theo dõi bố con con à?”
Tôi nhìn thằng bé.
“Chẳng phải con đang ở thư viện sao?”
Mặt thằng bé lập tức đỏ bừng.
Kiều Ánh Tuyết đứng dậy, đi đến bên cạnh Văn Thiệu Đình, giọng nói vẫn nhẹ nhàng dịu dàng.
“Cô Thư, có chuyện gì chúng ta nói riêng được không? Hôm nay là sinh nhật tôi.”
Tôi hỏi cô ta:
“Cô là ai?”
Nụ cười trên mặt cô ta nhạt đi, ánh mắt nhìn sang Văn Thiệu Đình.
Nhưng anh không lên tiếng.
Con trai đột nhiên chắn trước mặt Kiều Ánh Tuyết, như sợ tôi sẽ làm cô ta bị thương.
“Mẹ đừng bắt nạt cô ấy.”
Tôi nhìn thằng bé, giọng trở nên khô khốc.
“Mẹ bắt nạt cô ta?”
Mắt thằng bé đỏ hoe nhưng giọng điệu lại vô cùng gay gắt.
“Cô ấy chỉ giúp con học thêm thôi, tại sao mẹ nhất định phải gây chuyện thành thế này?”
“Cô ấy đối xử với con tốt hơn mẹ rất nhiều.”
Tôi hỏi:
“Tốt ở chỗ nào?”
Con trai cắn chặt môi nhưng cuối cùng vẫn nói ra.
“Cô ấy chơi với con, chịu nghe con nói, không giống mẹ, chỉ biết giám sát chuyện học hành của con.”
“Ở nhà mẹ chẳng qua cũng chỉ nấu cơm, giặt quần áo thôi.”
“Mẹ khác gì người giúp việc?”
Trong khoảnh khắc ấy, cả căn phòng trở nên im phăng phắc.
Văn Thiệu Đình cuối cùng cũng lên tiếng:
“Dĩ Trừng, im miệng.”
Nhưng đã quá muộn.
Tôi nhìn đứa con trai mình nuôi suốt mười năm, chỉ cảm thấy trái tim như bị người ta sống sượng xé toạc.
Thì ra thằng bé đã học được cách đứng bên cạnh người khác, cầm dao chĩa về phía tôi.
Kiều Ánh Tuyết khẽ kéo thằng bé, quay đầu nhìn tôi, giọng dịu dàng như thể đang đau lòng thay tôi.
“Cô Thư, lần trước tôi từng gặp cô ở trung tâm thương mại. Hôm đó, ngay cả vài bộ quần áo mà cô cũng không mua nổi.”
“Thiệu Đình, anh nên cho cô Thư nhiều tiền hơn. Cô ấy chăm sóc hai bố con anh cũng không dễ dàng.”
Tôi nhìn chằm chằm cô ta.
“Cô nói tôi là người giúp việc chăm sóc hai bố con họ sao?”
Mắt cô ta lập tức đỏ lên.
“Tôi không có ý đó.”
Tôi tiến về phía trước một bước.
“Vậy để tôi nói cho cô biết tôi là ai.”
Chương 4
Sắc mặt Văn Thiệu Đình đột ngột thay đổi.
“Thư Lệnh Nghi, đủ rồi.”
Tôi không dừng lại, nhìn Kiều Ánh Tuyết, nói rõ từng chữ:
“Tôi là vợ của Văn Thiệu Đình, cũng là mẹ ruột của Dĩ Trừng.”
Kiều Ánh Tuyết như bị kinh sợ, nước mắt lập tức rơi xuống. Cô ta quay sang nhìn Văn Thiệu Đình.
“Lời cô ấy nói là thật sao?”
Sắc mặt Văn Thiệu Đình âm trầm. Ngay giây tiếp theo, anh cầm ly rượu vang trên bàn, hắt thẳng vào mặt tôi.
Rượu vang đỏ chảy dọc theo thái dương, thấm ướt cổ áo.
“Thư Lệnh Nghi, em nhất định phải khiến mọi chuyện thành thế này sao?”
Tôi còn chưa kịp lên tiếng, Kiều Ánh Tuyết đã ôm ngực, cơ thể lảo đảo.
Phòng tiệc lập tức hỗn loạn.
Có người đỡ cô ta, có người quát tôi:
“Cô còn đứng đây làm gì? Tim cô ấy không khỏe, nếu xảy ra chuyện thì cô gánh nổi không?”
Con trai xông tới, đẩy mạnh tôi một cái.
“Nếu mẹ Ánh Tuyết xảy ra chuyện, con sẽ không tha thứ cho mẹ!”
Tôi va vào cạnh ghế, cánh tay đau đến tê dại.
Nhưng điều đau đớn hơn là chồng tôi đang đỡ một người phụ nữ khác.
Con trai tôi chắn trước mặt cô ta, trong mắt tràn đầy sự chán ghét dành cho tôi.
Tôi giơ tay lau rượu trên mặt, không nói thêm một câu nào, quay người bước ra ngoài.

