Trưởng phòng nhân sự vội ra giảng hòa:
“Tử Việt, có chuyện gì cũng có thể thương lượng, em không thể làm cực đoan như vậy.”
“Dự án này là nguồn sống cả năm của công ty, em không thể ích kỷ thế được, cũng nên nghĩ cho các nhân viên khác chứ!”
Tôi cười lạnh.
Muốn trói tôi bằng đạo đức à? Đừng mơ.
“Dựa vào đâu?”
“Hôm qua tôi không được một đồng, có ai nói giúp tôi một câu không?”
“Năm ngoái bình chọn thi đua, có ai từng nhắc đến tôi không?”
“Giờ không có dự án thì quay sang trách tôi — đã coi trọng lợi ích công ty thế thì tự các người đi ký lại đi!”
Tôi rút lá đơn xin nghỉ việc trong túi ra, ném thẳng vào mặt trưởng phòng:
“Chị nói đúng đấy, chỉ là chút tiền thưởng thôi, tôi không kiếm lại được chắc?”
“Từ hôm nay trở đi, tôi với công ty các người không còn liên quan gì nữa!”
Ông chủ nhìn chằm chằm tôi:
“Trần Tử Việt, thời buổi này việc làm không dễ tìm, cô nghĩ cho kỹ…”
Ông ta muốn dùng áp lực thực tế ép tôi cúi đầu.
Nhưng trên mặt tôi không hề có chút dao động.
Tôi đưa bút cho ông ta, ra hiệu:
“Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi.”
Từ lúc hủy hợp đồng hôm qua đến khi cầm đơn xin nghỉ bước vào công ty hôm nay, tôi chưa từng có ý quay đầu.
Cuối cùng ông ta nghiến răng ký tên:
“Trần Tử Việt, rồi cô sẽ khóc lóc quay lại cầu xin tôi!”
Ông ta ném lại câu đó rồi dẫn người quay vào trong.
Cầu xin?
Không bao giờ.
Tôi chỉ mong tránh xa loại công ty này càng xa càng tốt.
Tôi cất giấy nghỉ việc, nói với theo sau lưng họ:
“Lương và tiền hoàn ứng của tôi, trong vòng năm ngày làm việc phải chuyển đủ.”
6
Tôi rời khỏi công ty, tưởng rằng từ nay không còn liên quan gì đến bọn họ nữa.
Nhưng họ đâu chịu buông tha tôi.
Tôi ngồi bên giường mẹ thì điện thoại bật lên một video:
“Người này tất cả các công ty nhất định phải tránh xa!”
“Tống tiền doanh nghiệp, khiến công ty thiệt hại hàng chục triệu!”
Trong video, ông chủ chỉ thẳng vào camera mắng tôi không tiếc lời.
Tiếc tiền thưởng cho tôi, nhưng lại sẵn sàng bỏ tiền chạy quảng cáo cho đoạn video này.
Tôi sợ làm mẹ tỉnh giấc nên hạ nhỏ âm lượng.
“Chỉ vì không hài lòng tiền thưởng cuối năm mà con tiện nhân này tự chạy sang bên đối tác hủy hợp đồng!”
“Hợp đồng sáu triệu! Cô ta cắt đứt con đường sống của toàn bộ nhân viên công ty!”
“Trên đời sao lại có người ích kỷ như thế! Tôi vừa phát thưởng cho nhân viên, mỗi người mười mấy hai chục vạn, vậy mà bị cô ta đâm sau lưng!”
Nhân viên công ty đứng sau camera gật đầu liên tục như thể đoàn kết một lòng.
Rất nhanh, tên tôi lan truyền khắp mạng.
Những CV tôi vừa gửi đi đều bị bộ phận nhân sự từ chối sạch.
Mấy ngày liền, tài khoản mạng xã hội của tôi tràn ngập những lời chửi rủa.
Tôi từng nghĩ phản kích, nhưng vừa đăng bài thì đã bị báo cáo khóa ngay.
Hợp đồng sáu triệu là mạch máu của công ty, tôi biết ông chủ hận tôi đến tận xương tủy.
Chỉ không ngờ họ còn lần theo manh mối cư dân mạng, tìm tới tận phòng bệnh của mẹ tôi.
Ầm!
Cửa phòng bệnh bị đá tung ra.
Ông chủ dẫn theo một đám người mặt mày du côn xông vào.
Vừa thấy tôi, ông ta nổi giận:
“Trần Tử Việt, cô còn ngồi yên được à!”
“Công ty bị cô hại thảm rồi!”
Biết họ không có ý tốt, tôi chắn trước giường mẹ:
“Rồi sao?”
Phó tổng chỉ thẳng vào tôi chửi:
“Giả ngu à? Cô làm chuyện gì còn không rõ sao?”
“Tôi ra lệnh cho cô ngay bây giờ quay về công ty, cầm tài liệu đi ký lại hợp đồng với bên đối tác!”
“Ra lệnh cho tôi?”
Tôi nhìn vẻ mặt trâng tráo của hắn chỉ thấy buồn cười.
Tôi lấy giấy đồng ý cho nghỉ việc ra:
“Nhìn cho rõ! Các người đã ký cho tôi nghỉ rồi, từ giờ chuyện công ty không liên quan gì đến tôi nữa!”
“Vì sao tôi hủy hợp đồng, các người không rõ sao?”
Ánh mắt tôi dừng lại trên trưởng phòng — người hiểu rõ tình cảnh của tôi hơn ai hết.
Hành lang đã chật kín người nhà bệnh nhân đứng xem, hầu như ai cũng nghe qua chuyện trên mạng.
Trưởng phòng bị nhìn chằm chằm đến mất tự nhiên, cuối cùng nói:
“Công ty định thưởng cho cô một vạn, vậy là được rồi.”

