Lập tức có người phụ họa: “Đúng thế! Nếu ta có một muội muội như Nguyệt Vận cô nương, ta nhất định nâng niu trong lòng bàn tay, xem như trân bảo mà đối đãi. Đâu như ngươi, Tạ Thanh Vãn, chẳng những thù ghét Nguyệt Vận cô nương như vậy, còn xúi giục cha mẹ đến cả nữ nhi ruột cũng không nhận.”

Ta nhìn về phía người lên tiếng là con gái vị thị lang, Diệp Tư Doanh, cười như không cười.

“Diệp tiểu thư thích đến thế, chi bằng dẫn về nhà nhận làm muội muội đi?”

Ta hiểu nàng ta nhất.

Sợ người khác chia mất sủng ái của cha mẹ, thậm chí không tiếc hạ dược khiến chính mẫu thân mình sảy thai.

Diệp Tư Doanh bị ta chặn họng, thẹn quá hóa giận, mặt đỏ bừng, giọng bỗng nâng cao vút.

“Tạ Thanh Vãn, ngươi ích kỷ tự lợi, bớt ở đây kéo đông kéo tây nói xằng nói bậy! Hôm nay ta nhất định thay Nguyệt Vận cô nương đòi lại công đạo. Có mọi người làm chứng, ngươi không thể chối quanh thoái thác!”

“Ta chưa từng nói ta sẽ thoái thác.”

Ta nhún vai, nhìn sang Lâm Nguyệt Vận.

Có người chống lưng, sống lưng nàng ta cũng thẳng lên vài phần.

Ta cong khóe môi, bước lên nắm lấy tay Lâm Nguyệt Vận.

“Những lời muội muội nói, quả thật nghe mà xót xa. Chỉ là ta có một điều không rõ, còn cần muội muội giải đáp.”

Sắc mặt Lâm Nguyệt Vận cứng lại, muốn rút tay về, nhưng bị ta âm thầm dùng sức nắm chặt, giãy không thoát.

“Nếu thật như muội muội nói, ở biên cương sống khổ, vậy vì sao đôi tay này của muội muội lại trắng nõn mềm mại như vậy?”

“Và cả đôi cánh tay này nữa, nhìn thì khiến người ta đau lòng, nhưng vết sẹo này lại giống như mới thêm gần đây. Còn điểm thêm mấy phần phấn son, màu sắc rực rỡ như thế, trông giống loại mua ở Dung Hương Các phía đông thành.”

“Ngươi làm cái gì vậy?!”

Tạ Đình Ngọc vừa quay lại, thấy ta kéo tay Lâm Nguyệt Vận, lập tức nổi xung.

“Ta chỉ rời đi một lát, ngươi đã bắt nạt Nguyệt Vận như thế?!”

“Ngươi có biết Nguyệt Vận có thương tích không, ngươi còn kéo nàng mạnh tay như vậy!”

Sức Tạ Đình Ngọc quá lớn, ta nhất thời không đề phòng, bị đẩy loạng choạng một cái, ngã ngồi xuống đất.

Ta nhìn người trước mắt, chỉ thấy xa lạ đến cực điểm.

Tạ Đình Ngọc ngày trước, tuy không thân với ta, nhưng cũng chẳng đến mức như bây giờ, lại có thể ra tay với ta.

Cha mẹ theo sau bước vào, thấy cảnh ấy, vừa kinh vừa giận.

“Tạ Đình Ngọc, con thật sự không coi ai ra gì nữa rồi!”

Nương thân tức đến mức ngón tay chỉ hắn cũng run rẩy: “Vì một nữ nhân lai lịch mờ mịt, chỉ vì nàng ta tự xưng là muội muội con, mà con lại ra tay với muội muội đã sống bên con hơn mười năm. Ta sao lại dạy ra một thứ khốn kiếp như con!”

“Cha, nếu cha đã so ngọc bội, hẳn phải biết Nguyệt Vận chính là muội muội của con. Nếu không phải, nàng làm sao có tín vật?”

Sắc mặt nương thân cũng khó coi đến cực điểm.

“Tạ Thanh Quân, tốt nhất ông nói cho rõ ràng.”

“Ai là con ta, ta rõ ràng hơn ai hết.”

Cha thân thở dài một tiếng.

“Cũng được, hôm nay ta sẽ nói cho rành mạch.”

4

Cha ta có một người muội muội, từ nhỏ đã ngang tàng trái lễ.

Bị tên mã phu trong nhà mê hoặc, cuốn theo gia sản rồi tha hương biệt xứ.

Trong nhà xảy ra chuyện ô nhục như vậy, tổ phụ tổ mẫu liền tìm cách, dứt khoát xóa bỏ sự tồn tại của người muội muội ấy.

Thứ duy nhất còn lại, chính là đôi ngọc bội song sinh trong tay cha ta.

Tạ Đình Ngọc mặt đầy kích động.

“Nếu vậy, Nguyệt Vận chính là biểu muội ruột thịt của ta.”

“Ta không tìm sai, Nguyệt Vận cũng nên nhận tổ quy tông.”

“Nay cô cô không còn, để Nguyệt Vận ghi tên vào gia phả nhà ta, cũng chẳng phải không thể.”

Ba câu hai lời đã sắp đặt xong xuôi.

“Tạ Thanh Vãn và ta chẳng có nửa phần giống nhau, dứt khoát không phải người Tạ gia, càng không có lý do tiếp tục chiếm vị trí đích nữ Tạ gia.”

Ta nhìn gương mặt Tạ Đình Ngọc, chỉ thấy hắn ngu xuẩn đến mức vô phương cứu chữa.

Phản ứng của nương thân đã đủ chứng minh, ta là con gái của bà không sai.

Chỉ là ta càng nhìn Tạ Đình Ngọc, càng không tìm ra nửa điểm giống cha mẹ.

“Nàng cầm ngọc bội này, nói mình là con gái của cô cô.”

“Ngươi cũng vì nàng giống ngươi mà nói các ngươi là huynh muội ruột.”

“Nhưng ngươi đã từng soi gương chưa?”

“Ta và ngươi quả thật không giống nhau, nhưng ngươi có từng nghĩ, giữa ta và ngươi, rốt cuộc ai mới giống cha mẹ?”

Tạ Đình Ngọc nhất thời sững sờ.

Đã có người kịp phản ứng.

“Đúng vậy, nói cho cùng, người giống phu thê Tạ gia rõ ràng là Tạ Thanh Vãn, còn Tạ Đình Ngọc này, nhìn kỹ lại chẳng giống ai cả.”

“Chẳng lẽ Tạ Đình Ngọc mới là người được nhận nuôi?”

Nương thân lúc này cũng nhận ra điều bất ổn, gọi nha hoàn thân cận đến thì thầm.

“Đi tìm bà đỡ năm xưa tới đây.”

Đang giằng co, Lâm Nguyệt Vận bỗng lên tiếng.

“Nếu vậy, ta nguyện nhỏ máu nhận thân để chứng minh trong sạch.”

Giọng điệu vội vã của nàng, như thể cuối cùng cũng chộp được cơ hội, có thể đường hoàng đề xuất.