Năm 2018.
Năm nghìn biến thành sáu nghìn.
Sau đó tôi thấy một khoản lớn.
Tháng 8 năm 2019.
Hai trăm sáu mươi nghìn.
Ghi chú: “XC nhập học”.
Tôi tra thử.
XC là viết tắt của một trường tiểu học tư thục.
Trong khu đó.
Học phí một năm hơn sáu mươi nghìn.
Cộng thêm tiền tài trợ.
Hai trăm sáu mươi nghìn là mức cơ bản.
Mùa hè năm 2019.
Tôi nhớ ra rồi.
Mùa hè năm đó tôi đậu đại học.
Tôi muốn đăng ký một lớp luyện nói tiếng Anh.
Ba nghìn tám.
Mẹ tôi hỏi ba.
Ba nói:
“Trường không phải có môn tiếng Anh sao? Sao còn phải tốn tiền này?”
Mẹ tôi do dự một chút.
Không nói nữa.
Ba nghìn tám.
Hai trăm sáu mươi nghìn.
Một bên ba nghìn tám còn chê đắt.
Một bên hai trăm sáu mươi nghìn, mắt cũng không chớp.
Tay tôi bắt đầu run.
Không phải vì tức.
Mà vì lạnh.
Lạnh từ trong xương tủy.
Tôi đặt điện thoại xuống bàn.
Đèn trong bếp tắt.
Đèn phòng khách cũng tắt.
Cả căn nhà chỉ còn chiếc đèn bàn trong phòng làm việc của ba tôi sáng.
Bên ngoài có người dắt chó đi dạo.
Con chó sủa hai tiếng.
Tôi ngồi trên ghế.
Nhìn màn hình điện thoại đã tắt đen.
Trên màn hình phản chiếu gương mặt tôi.
Giống mẹ.
Mẹ từng nói tôi giống bà.
Mặt tròn.
Mắt to.
Nhưng khi mẹ cười có lúm đồng tiền.
Tôi thì không.
Từ nhỏ đã không có.
Tôi hít sâu một hơi.
Tiếp tục lật xuống.
4
Năm 2020, một khoản 350.000.
Ghi chú: “Nhà · tiền đặt cọc”.
Ba trăm năm mươi nghìn.
Tiền đặt cọc mua nhà.
Ông đã mua nhà cho Tiền Lệ.
Năm 2020.
2020 — năm đó mẹ tôi phát hiện bị thoát vị đĩa đệm cột sống thắt lưng.
Bác sĩ khuyên nên phẫu thuật.
Chi phí phẫu thuật 80.000.
Mẹ tôi do dự nửa tháng.
Bà hỏi ba tôi có thể dùng bảo hiểm y tế không.
Ba nói sẽ đi hỏi.
Hỏi suốt một tuần, rồi nói không dùng được.
Mẹ tôi nói: “Vậy thôi không làm nữa, cũng không phải bệnh nặng gì, ráng chịu là được.”
Cuối cùng vẫn làm.
Vì tôi làm ầm lên.
Tôi cãi nhau với bà qua điện thoại, nói nếu bà không làm tôi sẽ về kéo bà vào bệnh viện.
80.000.
Ngày mẹ tôi từ phòng mổ ra, tôi gọi điện cho ba.
Ông nói: “Hôm nay đi công tác xa, không về được, con chăm sóc mẹ cho tốt.”
Tôi ở bệnh viện với mẹ ba ngày.
Sau khi tỉnh lại từ gây mê toàn thân, câu đầu tiên mẹ hỏi là:
“Ba con đâu?”
Tôi nói đi công tác rồi.
Bà nói: “Ồ.”
Chỉ vậy thôi.
80.000, bà do dự nửa tháng.
350.000, ông thậm chí còn không do dự.
Tôi tiếp tục lật xuống.
Năm 2021.
Những khoản chuyển lẻ tẻ, cộng lại hơn 70.000.
Năm 2022.
Hơn 80.000.
Năm 2023.
Năm 2023 có một mục không phải chuyển tiền.
Là ảnh chụp thông báo thay đổi bảo hiểm.
Tôi nhìn kỹ một lần.
Rồi nhìn lại lần nữa.
Bảo hiểm tai nạn cá nhân của ông.
Số tiền bảo hiểm 800.000.
Người thụ hưởng.
Ban đầu ghi là Chu Tú Lan.
Sau khi thay đổi — Tiền Lệ.
Tháng 3 năm 2023 thay đổi.
Mẹ tôi không biết.
Đến bây giờ bà vẫn nghĩ mình là người thụ hưởng.
Bà vẫn nghĩ —
Nếu một ngày có chuyện gì xảy ra, vẫn còn một chút bảo đảm.
Không còn nữa.
Ông thậm chí còn đổi cả cái đó.
Không còn là vấn đề tiền bạc nữa.
Ông không chỉ lén đưa tiền.
Ông đang từng chút một xóa mẹ tôi khỏi cuộc đời mình.
Chuyển tiền còn có thể giấu.
Nhưng người thụ hưởng bảo hiểm — đó là lựa chọn trắng đen rõ ràng trên giấy.
Ông đã chọn Tiền Lệ.
Tôi tắt màn hình điện thoại.
Lòng bàn tay toàn mồ hôi.
Ngoài cửa sổ trời đã tối.
Tôi không biết mình đã ngồi bao lâu.
Điện thoại rung một cái.
WeChat của mẹ.
“Mẫn Mẫn, tối nay con có về ăn cơm không? Hôm nay mẹ hầm bò sốt cà chua con thích đó.”
Phía sau là một biểu tượng mặt cười.
Bà vẫn đang cười.
Bà không biết gì cả.
Hôm nay bà mua thịt bò.

