“Hứa Tĩnh, tôi còn chưa nói xong, cô dám đi à?”

“Ký xong thỏa thuận, cô lập tức cút khỏi nhà này cho tôi!”

Tôi dừng bước, nhưng không quay đầu lại.

“Ngôi nhà này, sớm muộn gì tôi cũng sẽ rời đi.”

“Nhưng không phải bây giờ.”

“Còn nữa, Du Du là con gái của tôi, quyền nuôi con các người đừng mơ tưởng.”

“Chu Minh Hiên, tôi khuyên anh về nhà tốt nhất nên đem bản thỏa thuận đó đọc lại từ đầu đến cuối, từng chữ một.”

“Đặc biệt là mấy điều khoản liên quan đến quyền nuôi con và bồi thường cho bên có lỗi.”

“Kẻo đến lúc thua sạch đến cái quần lót cũng không còn.”

Nói xong, tôi không dừng lại nữa, kéo cửa bước ra ngoài.

Để lại trong phòng khách hai mẹ con với những sắc mặt khác nhau.

Tôi biết, lời nói của tôi đã gieo vào lòng Chu Minh Hiên một hạt giống nghi ngờ.

Với tính cách đa nghi của anh ta, nhất định anh ta sẽ đi kiểm tra.

Mà kết quả anh ta tìm được chỉ khiến anh ta càng kinh ngạc, càng phẫn nộ.

Nhưng như vậy vẫn chưa đủ.

Đây mới chỉ là bắt đầu.

Việc đầu tiên tôi phải làm là đi đón con gái.

Du Du vẫn đang ở ngôi trường mầm non quý tộc mà họ sắp xếp.

Tôi tuyệt đối không thể để con bé ở đó thêm một phút nào nữa.

Tôi lao xuống lầu, chặn một chiếc taxi ven đường.

“Bác tài, đến trường mầm non quốc tế Victoria, làm ơn nhanh một chút!”

Chiếc xe khởi động, cảnh vật ngoài cửa sổ lùi nhanh về phía sau.

Còn trái tim tôi lại bình tĩnh và kiên định chưa từng có.

Chu Minh Hiên, Vương Cầm.

Các người nghĩ tôi là một dây tơ hồng yếu đuối dễ bắt nạt.

Rất nhanh thôi, các người sẽ biết.

Một người mẹ bị dồn đến đường cùng sẽ biến thành một con sói mẹ liều mạng.

Vì con của mình, tôi có thể xé nát mọi kẻ địch trước mắt.

05

Trường mầm non quốc tế Victoria.

Chỉ nghe cái tên thôi cũng biết nơi này có ngưỡng cửa cao đến mức nào.

Những đứa trẻ có thể học ở đây, không giàu thì cũng quyền quý.

Chiếc taxi dừng trước cổng lớn lộng lẫy vàng son, người bảo vệ dùng ánh mắt dò xét nhìn chiếc taxi lạc lõng giữa những chiếc xe sang xung quanh.

Tôi trả tiền, hít sâu một hơi rồi mở cửa bước xuống.

Đúng lúc là giờ hoạt động tự do buổi chiều, qua hàng rào, tôi lập tức nhìn thấy Du Du đang chơi cầu trượt trên bãi cỏ.

Con bé mặc chiếc váy công chúa xinh đẹp, buộc hai bím tóc nhỏ, trông như một thiên thần bé bỏng chưa vướng bụi trần.

Trái tim tôi lập tức mềm nhũn.

Dù thế nào đi nữa, tôi nhất định phải bảo vệ con bé.

Tôi bước tới cổng, nói với bảo vệ:

“Xin chào, tôi đến đón Chu Du Du lớp Mẫu giáo Nhỡ 2.”

Bảo vệ nhìn tôi một cái, rồi cúi xuống nhìn danh sách trong tay.

“Xin lỗi, trong danh sách người được phép đón Chu Du Du không có tên cô.”

“Chỉ có ông Chu Minh Hiên và bà Vương Cầm có quyền đón.”

Tim tôi chùng xuống.

Quả nhiên.

Họ đã chuẩn bị từ trước, ngay cả phía trường mầm non cũng đã sắp xếp xong.

Họ muốn dùng cách này để nói cho tôi biết rằng Du Du đang nằm trong tay họ, tôi buộc phải ngoan ngoãn nghe lời.

“Tôi là mẹ của con bé, Hứa Tĩnh.”

Tôi lấy chứng minh nhân dân ra đưa cho anh ta.

“Đây là giấy tờ của tôi, anh có thể kiểm tra.”

Bảo vệ lắc đầu, thái độ rất kiên quyết.

“Xin lỗi, thưa cô, chúng tôi có quy định.”

“Người không có trong danh sách đón trẻ thì tuyệt đối không thể đưa trẻ đi.”

“Đây là vì sự an toàn của các bé, mong cô thông cảm.”

Anh ta nói nghe rất đường hoàng, nhưng tôi biết đây đều là chỉ thị của nhà họ Chu.

Xông vào là chắc chắn không được.

Tôi đè nén cơn tức giận trong lòng, cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh.

“Tôi hiểu quy định của các anh.”

“Nhưng hiện tại tôi có việc rất khẩn cấp, phải lập tức đưa con tôi đi.”

“Phiền anh báo cho giáo viên lớp con bé, hoặc hiệu trưởng của các anh.”

“Tôi sẽ trực tiếp nói chuyện với họ.”

Bảo vệ do dự một chút, có lẽ thấy thái độ của tôi vẫn còn bình tĩnh, nên cầm bộ đàm nói vài câu.

Chẳng bao lâu sau, một người phụ nữ khoảng hơn bốn mươi tuổi, mặc bộ vest công sở bước ra.

Trên bảng tên trước ngực bà ta ghi: Hiệu trưởng – Lưu Phương.

Trên mặt bà ta là nụ cười xã giao chuyên nghiệp, nhưng trong ánh mắt lại lộ ra chút xa cách và cảnh giác.