Đợi tháng sau.
Đợi năm sau.
Đợi hai năm, hóa ra không phải đang đợi thời cơ.
Mà là đang đợi một người khác mang thai.
“Rặn đi, lần cuối cùng.”
Tôi ép tất cả suy nghĩ xuống, tập trung toàn bộ tinh thần đón lấy đứa bé.
Con trai.
Sáu cân tám lạng.
Tiếng khóc rất vang, cả phòng sinh bị nó gào đến ù cả lên.
Phương Doanh Doanh kiệt sức nằm bẹp trên giường, trên mặt không phân rõ là nước mắt hay mồ hôi, khóe miệng treo một nụ cười ngốc nghếch.
“Là con trai phải không?”
“Đúng.”
“Tốt quá rồi, cuối cùng anh ấy cũng có con trai.”
Khi nói hai chữ “cuối cùng”, giọng cô ta nhấn rất nặng, giống như vừa thay Hạ Thời Uyên hoàn thành một công lao to lớn nào đó.
Y tá hộ sinh bế đứa bé sang bên kia để vệ sinh, tôi làm những mũi khâu cuối cùng.
Phương Doanh Doanh nghiêng đầu nhìn đứa bé, đột nhiên nói một câu: “Bác sĩ, cảm ơn chị.”
“Không có gì.”
“Không phải, ý em không phải chuyện đỡ sinh.”
Giọng cô ta yếu nhưng chân thành.
“Trước đây chồng em sống không tốt lắm, vợ trước của anh ấy… chính là người phụ nữ cứ dây dưa với anh ấy ấy, sau đó bị bệnh rồi mất.”
Mũi kim khâu trong tay tôi khựng lại.
“Anh ấy đúng là một người đàn ông rất nặng tình nghĩa. Mỗi năm đến Tết Thanh Minh, anh ấy đều nói phải đi tảo mộ cho cô ta, rồi một mình trốn đi đau khổ.”
“Năm ngoái Thanh Minh anh ấy đưa em đi Hạ Môn, nói là đi giải sầu, nhưng cả ngày anh ấy đều thất thần. Anh ấy nói, không muốn để vợ trước ở bên kia quá cô đơn.”
“Cho nên em thật sự rất cảm ơn ông trời đã để em gặp được anh ấy. Cũng cảm ơn chị, đã giúp bọn em đưa đứa bé đến thế giới này một cách an toàn.”
Cô ta vừa cười vừa rơi nước mắt.
Tôi nhìn gương mặt trẻ trung, không chút phòng bị của cô ta, đột nhiên cảm thấy hoang đường.
Anh ta nói với người phụ nữ này rằng tôi đã chết.
Tôi vẫn sống rất tốt, làm việc ở bệnh viện cách đó ba cây số, mỗi ngày đỡ đẻ, đi buồng bệnh, viết hồ sơ.
Nhưng trong câu chuyện của anh ta, tôi đã là một người vợ trước đã chết, một cái xác dùng để khơi gợi lòng thương hại.
Tôi hoàn tất mũi khâu cuối cùng, tháo găng tay.
“Nghỉ ngơi một chút đi, lát nữa y tá sẽ bế đứa bé lại cho cô.”
Phương Doanh Doanh ừ một tiếng, giơ tay gọi tôi lại.
“Bác sĩ, đợi chút, giúp em xem cái này.”
Cô ta khó nhọc lục trong chiếc túi nhỏ cạnh gối, lấy ra một cái túi nhung, đổ ra một chiếc nhẫn ngọc.
Màu xanh biếc, trên đế bạc khắc một bông lan.
“Chồng em nói đây là bảo vật gia truyền bà nội anh ấy để lại cho anh ấy. Anh ấy bảo em sinh xong thì đeo vào, nói là để trừ tà. Chị thấy cái này có đáng tiền không?”
Tôi nhìn chằm chằm chiếc nhẫn.
Cả thế giới chỉ có một chiếc.
Mẹ tôi trước khi mất đã đeo nó suốt hai mươi năm, lúc ra đi bà tháo khỏi tay rồi nhét vào tay tôi.
“Tiểu Đường, cái này cho con, mẹ chẳng còn gì khác để lại cho con nữa.”
Tôi khóa nó trong hộp trang sức ở nhà.
Hạ Thời Uyên nói nửa năm trước nhà bị trộm, hộp trang sức bị cạy, chiếc nhẫn bị mất.
Anh ta còn dẫn tôi đến đồn công an làm biên bản.
Giờ nó đang ở trên tay Phương Doanh Doanh.
Di vật bà nội anh ta để lại.
Để trừ tà cho cô ta.
“Đáng giá không ít.”
Tôi nghe thấy giọng mình.
“Cất cho kỹ.”
Tôi bước ra khỏi phòng sinh.
Hành lang không có ai.
Tôi dựa vào tường, lấy điện thoại ra.
Mở ứng dụng ngân hàng, lật đến tài khoản chung của tôi và Hạ Thời Uyên.
Số dư: 1083,46 tệ.
Tôi lật lịch sử giao dịch.
Kéo xuống từng dòng.
Chuyển ra, 50000.
Chuyển ra, 30000.
Chuyển ra, 80000.
Chuyển ra, chuyển ra, chuyển ra.
Người nhận của mỗi khoản đều là cùng một cái tên, mục ghi chú vĩnh viễn để trống.
Trong hai năm, chuyển ra 410.000 tệ.
Bàn tay nắm điện thoại của tôi cuối cùng cũng bắt đầu run lên.
Không phải vì sợ, mà là cơ thể sụp trước cả khi đầu óc kịp phản ứng.

