“Ôn Thanh Nghiên ta cho dù cả đời này không gả đi, cũng tuyệt đối không chịu để kẻ khác uy hiếp!”

“Hôn sự của đôi ta đến đây là chấm dứt!”

……

Hôm ấy, ném lại hôn thư, ta kéo mẫu thân rời đi.

Chúng ta không quay về Ôn gia, mà đến một biệt viện đứng tên mẫu thân trong kinh thành.

Kiếp này, ta tuyệt đối không cho Ôn Thế An và Trịnh di nương cơ hội hãm hại nương nữa.

Mẫu thân không trải qua kiếp trước nên trong lòng đầy rẫy nghi hoặc. Ta không biết phải giải thích chuyện tiền kiếp luân hồi thế nào, đành gom hết mọi chuyện coi như một giấc mộng rồi kể lại cho bà nghe.

Cứ ngỡ phải hao tổn nhiều lời, ngờ đâu bà ôm chầm lấy ta vào lòng.

“Thanh Nghiên của mẹ! Con chịu khổ rồi!”

“Dẫu chỉ có vạn nhất như giấc mộng của con! Có hóa thành lệ quỷ đòi mạng nương cũng không cam lòng!”

“Nhưng hôm nay con đã đắc tội phụ thân và Tiêu gia, sau này e là đúng như lời bọn họ, trong kinh thành chẳng còn nam tử nào dám đến cửa cầu thân nữa…”

Cách một kiếp lại được tựa vào lòng nương, ta đã quá mãn nguyện rồi.

Kẻ làm ác là Tiêu Hành và Ôn Liên Nhi, cớ sao ta phải chịu tủi nhục. Để Tiêu Hành ảo tưởng rằng ta đối với hắn tình căn thâm chủng sao!

“Mẫu thân, con biết có một người, nhất định sẽ nguyện ý cưới con.”

Ta ghé sát tai nương thầm thì mấy câu, bà nhíu mày nói:

“Sao lại là ngài ấy?!”

Ta cản lại lời dò hỏi tiếp theo của mẫu thân, chỉ khuyên bà an tâm tĩnh dưỡng vài ngày, dưỡng tinh súc duệ.

Chắc chắn những ngày tới, Ôn gia và Tiêu gia đều sẽ không để chúng ta yên ổn.

Quả đúng như ta dự đoán.

Đầu tiên là Ôn Liên Nhi ngày hôm đó không được gả vào Tiêu gia như ý nguyện.

Tiêu Hành đúng là “trọng tình trọng nghĩa”. Nhưng dù hắn là đích tử Tướng quân phủ, song mấy đứa con thứ dưới trướng lão Tướng quân kẻ nào cũng như hổ rình mồi. Huống hồ lão Tướng quân đã già yếu, thế lực Tướng quân phủ đã suy giảm nhiều không còn như xưa.

Mẫu thân Tiêu Hành xuất thân là Quận chúa, mắt mọc trên đỉnh đầu.

Kiếp trước nương chuẩn bị cho ta hồi môn trải dài mấy con phố rước vào Tướng quân phủ, bà ta còn mặt nặng mày nhẹ, sau đại hôn thì bới lông tìm vết, ra uy mẹ chồng với ta.

Nay mụn con trai độc nhất bà ta coi như trân bảo lại đòi rước một thứ nữ, đã thế lại chẳng còn của hồi môn kếch xù,

Tiêu phu nhân là người đầu tiên không nuốt trôi cục tức này, bèn ép phụ thân ta phải cho bà ta một lời giải thích.

“Hoặc là hai nữ cùng gả, đồ hồi môn nhân đôi.”

“Hoặc là chẳng đứa nào được vào cửa hết!”

Tiêu phu nhân không cho Ôn Liên Nhi nhập phủ, thế là ả bị trả về Ôn gia.

Tiêu Hành để an ủi ả, bèn loan tin ta “cướp đoạt” công lao cứu mạng của ả đi khắp hang cùng ngõ hẻm trong kinh thành.

“Liên nhi nàng yên tâm, dẫu mẫu thân không đồng ý, ta cũng sẽ dùng quân công đổi lấy thánh chỉ để rước nàng!”

Tiêu Hành phái người mang lời nhắn đến cho ta:

“Bảy ngày sau chuẩn bị gấp đôi hồi môn, Ôn Thanh Nghiên, đây là cơ hội cuối cùng ta dành cho nàng!”

Còn bên phía phụ thân, do không chịu nổi Trịnh di nương ỉ ôi năn nỉ, ban đầu định phái người đến cưỡng ép mang ta và mẫu thân về. Nhưng mẫu thân ta nắm trong tay rất nhiều trạch viện ở kinh thành, trong đó không thiếu những nơi mà ngay cả phụ thân cũng không hay biết.

Sau đó phụ thân thẹn quá hóa giận, tuyên bố nếu mẫu thân không đưa ta về, nhất định sẽ hưu thê.

“Đến lúc đó để ta xem hai kẻ, một là hạ đường thê! Một là nữ tử bị từ hôn! Các người làm sao thoi thóp qua ngày!”

Ta an ủi mẫu thân:

“Nương, cũng giống như người không muốn con nhảy vào hố lửa.”

“Nữ nhi cũng không muốn nhìn người phải phí hoài phần đời còn lại.”

“Kẻ sủng thiếp diệt thê như Ôn Thế An, không đáng để người đánh đổi cả đời!”

Mẫu thân gật đầu, bà làm sao lại không hiểu, chỉ là thế đạo nham hiểm, phận nữ tử sống vô cùng gian nan.