Sau khi trò chơi đón dâu kết thúc, Trần Vũ bị đám phù rể đẩy tới trước mặt tôi, anh ôm bó hoa cầm tay và q/ u/ ỳ một gối xuống.
Dàn phù dâu phù rể vây thành một vòng, vỗ tay hò reo:
“Tỏ tình đi! Tỏ tình đi! Tỏ tình đi!”
Tôi cúi đầu nhìn anh, trái tim đập nhanh như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Tôi siết chặt tấm ga giường đỏ rực, chờ anh mở lời.
Anh ngẩng đầu nhìn tôi, khẽ mỉm cười:
“Vợ ơi, trước khi bế em ra khỏi cửa, anh có tờ giấy vay nợ này, em ký tên vào trước nhé.”
01
Tiếng hò reo bỗng chốc im bặt.
Đám phù rể vẫn đang giơ tay, tiếng vỗ tay khựng lại giữa không trung, họ đưa mắt nhìn nhau đầy ngơ ngác.
Tiểu Bắc, cô bạn thân của tôi đứng bên cạnh giường, nụ cười trên mặt cứng đờ, miệng vô thức thốt ra một câu chửi thề:
“Cái quái gì thế, hôn lễ chưa xong mà đã gánh nợ 1,3 triệu tệ rồi à?”
Khi mọi người đổ dồn ánh mắt về phía mình, cô ấy mới giật mình bịt miệng lại.
Tôi sững sờ, đầu óc trống rỗng không kịp phản ứng.
“Anh nói cái gì?”
Trần Vũ vẫn giữ nguyên gương mặt tươi cười đó, q /u/ ỳ một gối, bó hoa đặt trên đùi.
Anh rút từ túi trong của bộ vest ra một tờ giấy được gấp gọn gàng, mở ra rồi đưa tới trước mặt tôi.
Đó là một tờ giấy vay nợ.
Giấy trắng mực đen, ghi rõ ràng con số 2,58 triệu tệ, quy định mỗi tháng trả 10 ngàn tệ. Người vay ghi tên: Trần Vũ, Lâm Tuyết. Người cho vay: Lý Quế Phương.
Lý Quế Phương chính là mẹ anh ta.
“Đừng đùa nữa.”
Tôi run rẩy đẩy anh một cái.
“Mau đưa hoa cho em đi, bao nhiêu người đang nhìn kìa, đùa cũng phải nhìn hoàn cảnh chứ.”
Anh ta không nhúc nhích.
“Anh không đùa.”
Anh cười nói.
“Em ký đi rồi anh đưa hoa, nhanh lên em, đoàn xe đang chờ ở dưới rồi, lề mề là lỡ giờ lành đấy.”
Tôi nhìn vào mặt anh ta.
Anh ta vẫn đang cười, nụ cười y hệt lúc mới bước vào cửa, ôn hòa, chu đáo — nụ cười mà tôi đã nhìn suốt 5 năm qua.
Một phù rể bên cạnh nói đỡ:
“Chị dâu ơi, chị cứ ký đi, ý của anh Vũ cũng chỉ là làm thủ tục tượng trưng thôi mà…”
Tiểu Bắc lườm anh ta cháy mặt:
“Câm miệng!”
Trần Vũ lại lôi từ trong túi ra một cuốn sổ nhỏ, lật ra cho tôi xem.
Đó là một cuốn sổ ghi chép chi tiêu.
Trên đó ghi chép tỉ mỉ: Ngày 4/5/2020 mua nhà 2 triệu; Tháng 7/2024 sửa nhà 300 ngàn; Tháng 10/2025 đặt cọc tiệc cưới 80 ngàn; Ngày 22/2/2026 sính lễ 200 ngàn.
“Cuốn sổ này ghi lại số tiền anh lấy từ mẹ sau khi tốt nghiệp. Thực ra anh còn tính thiếu cho chúng mình đấy, mấy thứ như trang sức vàng, tiền dẫn cưới, hồng bao cho họ hàng nhà em hay mấy khoản lẻ tẻ vài trăm vài ngàn anh còn chưa tính vào đâu.”
“Em xem, chúng mình đều là người lớn cả rồi.”
Giọng anh ta nhẹ bẫng như đang bàn về thời tiết.
“Cũng ngại tiêu tiền của mẹ, bà kiếm tiền chẳng dễ dàng gì. Lúc bà mua nhà cho anh 2 triệu đó anh đã viết giấy nợ rồi, lúc chúng mình yêu nhau anh cũng tiêu tốn không ít, nên vẫn chưa trả được cho bà.”
“Nhân dịp chúng mình kết hôn, anh mới bảo mẹ xé tờ giấy nợ 2 triệu cũ đi, viết lại một tờ mới bao gồm cả chi phí đám cưới lần này…”
Trần Vũ vẫn lải nhải gì đó nhưng tôi đã hoàn toàn không nghe lọt tai nữa.
Tay tôi vô thức lật cuốn sổ ghi chép chi tiết đến cả “3 thùng giấy vệ sinh giá 125 tệ”, trái tim tôi không ngừng chìm xuống.
Anh ta không hề nói đùa.
Anh ta làm thật.
02
“Trần Vũ.”
Tôi nhìn vào mắt anh ta.
“Anh có ý gì?”
Anh ta nhìn tôi đầy khó hiểu, như thể tôi vừa hỏi một câu rất ngớ ngẩn:
“Vợ ơi, chẳng phải em luôn nói vợ chồng là phải thành thật với nhau sao?”
Anh chỉ ngón tay vào vị trí đã ký tên trên tờ giấy nợ:
“Tờ giấy này anh đã ký từ hôm qua rồi. Vốn dĩ định tìm em ký luôn lúc đó nhưng theo tục lệ là trước cưới một ngày đôi bên không được gặp mặt. Chúng mình là vợ chồng, chuyện này chắc chắn không được giấu em, thế nên vừa gặp em cái là anh nói ngay đấy thôi, em không được giận đâu.”
Nhìn gương mặt “vô tội” của Trần Vũ, tôi không biết anh ta là ngu thật hay giả ngu.
Tôi thở hắt ra một hơi, nuốt ngược những câu chửi thề định thốt ra vào trong.
Thấy tôi không lên tiếng, sắc mặt Trần Vũ cũng hơi khó coi, anh vừa vuốt phẳng nếp nhăn trên giấy vừa lầm bầm:
“Biết thế chẳng thèm nói cho em biết, dù sao tiền này lúc đầu anh cũng chẳng trông chờ em trả.”
So với việc đây là lỗi của tôi?
Thấy tôi vẫn trơ ra đó, sắc mặt Trần Vũ sầm hẳn xuống, anh mạnh tay giật lại tờ giấy nợ:
“Em không ký thì thôi, anh tự trả. Lương anh mỗi tháng 12 ngàn, mỗi tháng anh chuyển cho mẹ 10 ngàn, không thèm động đến một xu tiền của em.”
Căn phòng tân hôn đỏ rực bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng đến đáng sợ.
Phù rể đứng sau đẩy vai Trần Vũ một cái.
Lúc này anh ta mới hậm hực nhét hai tờ giấy vào túi vest, phủi gối đứng dậy. Vẻ u ám trên mặt tan biến như làn khói, trong nháy mắt anh ta lại treo lên nụ cười đó.
“Thôi được rồi, không ký thì thôi, đừng giận nữa.”
Anh đưa tay xoa đầu tôi.
“Vợ ơi, hôm nay là ngày đại hỷ, đừng vì chuyện nhỏ này mà không vui.”
Tôi né đầu sang một bên, bàn tay anh khựng lại giữa không trung.
Anh ta chẳng bận tâm, quay người nhận lại bó hoa từ tay phù rể, một lần nữa q/ u/ ỳ xuống.
“Lâm Tuyết!”
Anh giơ hoa lên, giọng cao hơn vài tông, hét lớn cho cả phòng nghe.
“Gả cho anh nhé!”
Đám phù rể ngẩn ra một giây rồi lập tức phản ứng, vỗ tay rầm trời:
“Hôn đi! Hôn đi! Hôn đi!”
Tiếng hò reo lại nổi lên, còn náo nhiệt hơn cả lúc nãy, cứ như thể mọi chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.
Tiểu Bắc đứng cạnh tôi, mặt đã tức đến trắng bệch. Cô ấy định mở miệng nói gì đó nhưng tôi nhấn tay cô ấy lại, nhìn Trần Vũ cười lạnh:
“Anh nói anh tự trả, không động đến tiền của tôi? Vậy khoản nợ xe 3500 tệ mỗi tháng, tiền phí quản lý, điện nước, rồi tiền ăn uống sinh hoạt của hai đứa mình, anh định giải quyết thế nào?”
Ánh mắt Trần Vũ bắt đầu né tránh.
Tiếng vỗ tay của đám phù rể im bặt.
Trần Vũ lộ rõ vẻ lúng túng:
“Vợ ơi, cái này để lát về rồi nói, không kịp thời gian nữa rồi.”
“Vậy thì cứ để bọn họ đợi.”
“Sao thế? Gặp câu hỏi khó trả lời là anh im lặng à? Vừa rồi chẳng phải anh giỏi nói lắm sao?”
Trần Vũ đứng im không nói gì, một lúc sau anh ghé sát vào tôi, nói bằng giọng lí nhí:
“Vốn dĩ anh định sau đám cưới mới bàn với em. Bố em chẳng phải cho em chiếc xe hồi môn 400 ngàn tệ đó sao? Lần trước đi nhận xe em chẳng bảo với anh là suýt bị tông đuôi còn gì.” (~1,5tỷ)
“Giờ tai nạn xe cộ nhiều anh lo lắm, hay là chiếc xe đó em đừng đi nữa. Anh làm ở doanh nghiệp nhà nước, tan làm sớm hơn em, anh đi đón em là được. Còn chiếc xe này của anh thì bán cũ đi, trả nốt nợ xe chắc vẫn còn dư được khoảng 20 ngàn tệ, anh đưa hết cho em.”
“Thôi mà vợ ơi, giờ chúng mình đi được chưa?”
Anh đưa tay định bế tôi.
Tôi nhìn anh ta, chỉ thấy nực cười, xoay người né tránh vòng tay ấy.
“Trần Vũ, đã nói đến nước này thì chúng ta lật bài ngửa đi. Anh mỗi tháng đưa mẹ 10 ngàn, được. Chiếc xe hồi môn của tôi cho anh đi, cũng được…”
“Tiểu Tuyết, cậu điên rồi à!”
Tôi không để ý đến Tiểu Bắc, nhìn chằm chằm vào gương mặt không giấu nổi vẻ vui mừng của Trần Vũ, nói tiếp:
“Nhưng tôi có hai điều kiện.”
Tôi giơ ngón tay lên:
“Thứ nhất, ngay bây giờ anh đi liên hệ luật sư công chứng, quyền sở hữu căn nhà đó chia đôi cho mỗi người một nửa. Anh đừng thấy bất công, sau khi kết hôn tiền hai ta làm ra là tài sản chung, anh kiếm được bao nhiêu có một nửa là của tôi. Tiền của anh dùng trả nợ nhà, tiền của tôi dùng cho sinh hoạt phí, rất công bằng.”
Không đợi Trần Vũ kịp mở miệng, tôi giơ ngón tay thứ hai:
“Chiếc xe đó mua đứt là 450 ngàn tệ, tôi cũng tính rẻ cho anh 400 ngàn thôi. Xe không đứng tên hai người, anh đưa cho tôi 200 ngàn, khoản này chúng ta làm công chứng tài sản trong hôn nhân thuộc về cá nhân tôi.
Tôi sang tên xe cho anh, chiếc xe đó anh cũng đi công chứng là tài sản riêng của anh. 200 ngàn còn lại, mỗi tháng anh trả cho bố tôi 2000 tệ, trả đến khi nào hết thì thôi.”
“Anh đồng ý thì giờ chúng ta ra cửa đến khách sạn.”
Mặt Trần Vũ sầm lại như sắp rỉ ra nước.
Trái tim tôi lạnh lẽo như đóng băng.
Hóa ra Trần Vũ cái gì cũng hiểu rõ.
Tôi bỗng thấy mình thật mù quáng, bên nhau 5 năm trời, đến tận bây giờ tôi mới nhìn thấu anh ta là loại người gì.
Cũng may, nhìn thấu lúc này vẫn chưa muộn.
03
Trần Vũ đứng phắt dậy, nhìn tôi bằng ánh mắt từ trên cao nhìn xuống.
“Lâm Tuyết, cái đám cưới này nếu em không muốn kết thì có thể không kết.”
Câu nói này vừa thốt ra, cả căn phòng im lặng như tờ.
Tôi ngồi trên giường, ngẩng đầu nhìn anh ta. Anh đứng, tôi ngồi, nhưng tôi cảm thấy mình chưa bao giờ nhìn anh ta rõ ràng như thế này.
“Anh nói cái gì?”
Tôi hỏi lại.
“Anh nói,”
Anh gằn từng chữ.
“Nếu em không muốn kết thì nói ngay bây giờ đi. Đừng có đem mấy cái điều kiện đó ra mà làm nh/ ụ /c người khác.”
Tiểu Bắc bên cạnh nổ tung:
“Trần Vũ, anh có còn là người không hả? Anh là người lôi tờ giấy nợ ra nh/ ụ/ c m/ ạ người ta trước, giờ lại quay sang cắn ngược lại à?”
Anh ta chẳng thèm để ý Tiểu Bắc, chỉ nhìn chằm chằm tôi.
“Lâm Tuyết, anh đối với em thế là quá tốt rồi. Nhà là mẹ anh mua, cho em ở, không lấy của em một xu. Tiền nợ mẹ anh anh tự trả, không bắt em bỏ ra.
Còn cái xe hồi môn kia, em lại còn đòi tiền? Em có hiểu thế nào là ‘hồi môn’ không?
Hồi môn mang về nhà anh thì là của nhà này, anh đã tử tế bàn bạc với em mà em không hiểu tiếng người à?”

