Con trai sắp cưới vợ, cần có nhà cưới, mà đúng lúc tôi đứng tên một căn nhà.
Để tiết kiệm năm trăm nghìn tệ tiền thuế sang tên, nó nghĩ ra một kế bẩn.
“Mẹ với ba cứ ly hôn trước, để nhà lại cho ba, rồi để Ân Ân kết hôn với ba, ba sang tên nhà cho Ân Ân.”
“Sau đó Ân Ân ly hôn với ba, rồi mẹ tái hôn với ba, như vậy là tiết kiệm được khoản tiền đó.”
Thấy tôi do dự, nó quỳ sụp xuống trước mặt tôi, khóc thảm thiết:
“Yêu cầu duy nhất của nhà cô ấy là phải có một căn nhà. Ân Ân là tình yêu cả đời của con, nếu không cưới được cô ấy, con thà ch /ết còn hơn.”
Vậy nên tôi mềm lòng.
Nhưng tôi chờ mãi chờ mãi, thứ chờ được lại là tin chồng tôi kết hôn với bạch nguyệt quang của ông ta.
Lúc ấy tôi mới hiểu, một kẻ muốn nhà, một kẻ muốn cưới người tình thầm thương trộm nhớ bao năm, còn tôi — một bà nội trợ — chỉ là quân cờ bị vứt bỏ.
Mấy chục năm vất vả cực nhọc đều tan thành bọt nước. Tôi đau đớn tột cùng, lúc qua đường bị xe tôn /g văng, ch /ết tại chỗ.
Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về ngày con trai bắt tôi ký vào đơn ly hôn.
1
“Mẹ, mẹ ký nhanh đi, tranh thủ giờ bên dân chính vẫn chưa đóng cửa, mẹ với ba đi lấy giấy ly hôn trước.”
Con trai tôi, Mạnh Vũ, thô bạo nhét cây bút vào tay tôi, trong mắt lóe lên một tia tham lam.
Tôi không lên tiếng, chỉ nhìn chằm chằm vào bản thỏa thuận trước mặt.
Kiếp trước, sau khi ký vào bản thỏa thuận ly hôn này, tôi hớn hở chờ ngày tái hôn. Nhưng thứ chờ được lại là chồng tôi cùng bạch nguyệt quang của ông ta đi đăng ký kết hôn.
Tôi tìm đến tận cửa đòi cho ra lẽ, ông ta lại mất kiên nhẫn mà trách móc tôi.
“Hy Hy mới là tình yêu cả đời của tôi. Những năm qua sống tạm bợ với cô thật sự quá nhạt nhẽo. Tôi cũng muốn thử một cuộc sống khác.”
Tôi cứ tưởng con trai sẽ đứng về phía mình, ai ngờ nó cũng hạ thấp tôi đến không còn gì.
“Cho con căn nhà là chuyện mẹ nên làm. Mẹ đã sinh con ra thì phải để con sống tốt chứ. Từ lâu con đã chịu hết nổi mẹ lải nhải rồi, mẹ chẳng bằng dì Nguyễn biết thương người.”
Tôi trắng tay, đau đớn đến tuyệt vọng. Khi qua đường vì tinh thần hoảng loạn mà bị xe tô /ng văng, ch /ết ngay tại chỗ.
May mà ông trời có mắt, cho tôi làm lại một lần. Lần này tôi sẽ không đi vào vết xe đổ nữa.
Tôi vung mạnh cây bút xuống bàn, phát ra một tiếng “rầm” thật lớn.
“Bản thỏa thuận này, tôi không ký!”
Mặt Mạnh Vũ lập tức sa sầm, giọng điệu đầy vẻ không thể tin nổi.
“Mẹ tới tuổi mãn kinh rồi à? Vừa nãy còn nói đồng ý, sao giờ lại không ký? Mẹ muốn con độc thân cả đời à? Ba con đâu có nhiều chuyện như mẹ.”
Tôi nhìn sang Mạnh An Thừa ngồi đối diện. Quả nhiên ông ta còn chẳng ngẩng đầu lên, như thể chuyện không liên quan gì đến mình.
Mấy chục năm kết hôn, ông ta vẫn luôn trầm ổn như thế. Dù là lúc tôi băng huyết sau sinh hay bị t/ a /i n /ạn vào ICU, ông ta chưa từng đổi sắc mặt vì tôi.
Tôi từng nghĩ là do tính cách, cho đến trước khi ch. ế /t ở kiếp trước mới hiểu — mọi cảm xúc nóng bỏng của ông ta đều dành hết cho Nguyễn Hy Hy.
Lúc tôi bị xe t. ô /ng văng, cả người bê bết m /áu, điều ông ta lo chỉ là Nguyễn Hy Hy có bị dọa sợ hay không.
Tim tôi nhói lên từng cơn, tôi lạnh lùng nói:
“Ký ly hôn thì được, nhưng ba cậu phải ra đi tay trắng. Căn nhà, cậu cũng đừng hòng dính vào một phần nào!”
Mạnh Vũ đập bàn đứng bật dậy, theo phản xạ cãi lại:
“Dựa vào đâu mà bắt ba con ra đi tay trắng? Bao năm nay mẹ ở nhà, là ba con ở ngoài vất vả kiếm tiền nuôi gia đình.”
Trong mắt nó hiện rõ sự thất vọng và không cam lòng.
“Từ nhỏ đến lớn mẹ chẳng giúp được con việc gì, giờ con sắp kết hôn rồi, đây là chuyện duy nhất mẹ giúp được mà mẹ cũng không chịu hy sinh một chút sao? Sao mẹ ích kỷ thế?”
Tôi không thể tin nổi, trợn tròn mắt.
Mạnh Vũ là trẻ si /nh n /on, từ nhỏ yếu ớt, sau khi sinh tôi kéo lê thân thể bệnh tật thức trắng đêm chăm nó, mới vượt qua được giai đoạn nguy hiểm nhất.
Sau này nó đi học, từng bữa ăn, chuyện đưa đón, việc gì cũng qua tay tôi.
Tháng trước nó bị trẹo chân ở chỗ làm, cũng là tôi chăm nó suốt cả tháng không một lời oán thán.
Tôi dốc hết thời gian và tâm sức cho cái nhà này, vậy mà trong mắt nó lại thành kẻ chẳng hề bỏ ra gì.
Một cơn giận dữ dâng lên nơi lồng ngực, tôi không thể kìm nén thêm được nữa.
“Cậu tưởng tôi không biết các người đang tính toán gì sao? Một kẻ muốn lấy nhà của tôi, một kẻ chờ ly hôn với tôi xong để song túc song phi với bạch nguyệt quang.”
“Hy sinh một mình tôi để thành toàn cho các người, chuyện đó tôi không làm được!”
Vừa dứt lời, Mạnh An Thừa cau mày quát:
“Thẩm Noãn, tôi đã phải nói với cô bao nhiêu lần rồi, tôi và Hy Hy trong sạch. Đừng hủy hoại thanh danh của cô ấy.”
Mạnh Vũ cũng bước lên chắn trước mặt tôi, vẻ mặt không tán thành:
“Mẹ, con bảo sao hôm nay mẹ lạ thế, hóa ra là ghen à. Nhưng ba với dì Nguyễn thật sự chỉ là tri kỷ tinh thần thôi.”
“Hai người đều là giáo sư đại học, có tiếng nói chung, lại đồng điệu tâm hồn — loại chuyện này người nội trợ như mẹ không thể hiểu được đâu.”
Cả hai đều tỏ ra bình thản như mây gió, khiến tôi lại giống như một con đàn bà điên không hơn không kém.
Tôi cười lạnh vài tiếng:
“Tháng sáu năm ngoái ba cậu với Nguyễn Hy Hy đi du lịch cùng nhau, một nam một nữ, ăn ở cùng nhau suốt một tháng.”
“Tháng ba năm nay, tôi bị trẹo lưng, ba cậu ngoài miệng nói là sẽ chăm tôi, vậy mà chỉ một cuộc điện thoại của Nguyễn Hy Hy là bỏ đi ngay. Hai người họ ăn nhà hàng sang trọng, còn tôi nằm trên giường bệnh đói bụng.”
·······
Tủi thân như nói mãi không hết, nước mắt không ngừng rơi, nhưng cũng chẳng khiến hai người trước mặt xót xa lấy một chút.
“Bạn bè đi chơi với nhau chút thì có gì là lạ? Ai bảo mẹ với ba không nói chuyện hợp. Những thú vui tao nhã với học thức của ba cũng phải có người chia sẻ chứ.”
“Mẹ ngày nào cũng chỉ biết gạo mắm dầu muối, vừa vô vị vừa ngột ngạt. Cái nhà này đổi ai cũng chẳng muốn ở!”
Lời Mạnh Vũ tràn đầy châm biếm, đ /âm vào tôi như dao khiến tôi loạng choạng lùi lại một bước.
Đây chính là đứa con tôi tận tâm nuôi lớn. Nó không hiểu nỗi khổ của tôi, ngược lại còn học theo cha mình, cùng nhau coi thường tôi.
Trong lòng dâng lên một trận cay đắng. Một lúc lâu sau tôi mới tìm lại được giọng nói:
“Nếu đã ghét cái nhà này đến thế, vậy thì giải tán đi.”
2
Bữa cơm tan trong không vui. Lúc rời đi, Mạnh Vũ còn không quên buông lời đe dọa:
“Nếu không có nhà thì Ân Ân sẽ không cưới con. Vậy con sẽ đi ch /ết. Mẹ chỉ có mình con là con trai, đến lúc đó không có ai dưỡng già đưa tang cho mẹ đâu, con xem mẹ làm sao.”
Từng câu từng chữ đều là u /y hi /ếp, nhưng vẻ mặt tôi không hề đổi.
Sau khi tốt nghiệp đại học, để nó có công việc tốt, tôi đã đi cầu cạnh không ít người.
Sau này nó có lương rồi, lại chưa từng tiêu cho tôi một đồng nào, trái lại suốt ngày than tiền không đủ, ăn không ngon, ngủ không yên. Chính tôi hết lần này đến lần khác móc tiền ra bù đắp cho nó.
Trông cậy nó dưỡng già cho tôi, thà trông cậy lợn biết leo cây còn hơn.
Tiếng đóng cửa thật mạnh vang lên. Mạnh An Thừa đứng dậy đi đuổi theo, trước khi đi còn không quên dạy dỗ một câu:
“Một bữa cơm cũng không ăn yên nổi, cái nhà đang yên đang lành cũng bị cô làm cho tan nát.”
Tôi chẳng thèm nể mặt ông ta:
“Chồng ngoại tình, con trai phản nghịch — ông nói thế mà gọi là nhà sao?”
“Tôi nói ly hôn là nghiêm túc. Nếu ông còn muốn giữ chút thể diện thì chủ động ký vào thỏa thuận, nếu không thì…”
Tôi còn chưa nói xong, cánh cửa lại một lần nữa bị đóng sầm trước mặt tôi.
Mạnh An Thừa lúc nào cũng vậy, ngay cả thời gian nghe tôi nói hết một câu ông ta cũng không có.
Những năm qua không phải tôi chưa từng nghĩ tới chuyện phát triển sở thích chung với ông ta, nhưng mỗi lần ông ta đều keo kiệt không chịu dành thời gian cho tôi.
Ông ta bảo mình bận, nhưng chỉ cần Nguyễn Hy Hy cần, ông ta có thể lập tức xuất hiện bên cạnh bà ta.
Nói cho cùng là vì ông ta không yêu tôi.
Không buồn nhìn bàn ăn đầy đồ thừa, tôi quay vào phòng thu dọn hành lý.
Rời khỏi nơi nhìn thì là nhà nhưng thật ra là chiếc lồng giam giữ tôi suốt nửa đời người, cuối cùng tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.
Trên vòng bạn bè, Mạnh Vũ đăng một dòng trạng thái mới:
“Dì Nguyễn là người tốt nhất thế giới.”
Ảnh kèm theo là nó thân mật khoác tay Nguyễn Hy Hy, đầu tựa lên vai bà ta, hoàn toàn khác một trời một vực với dáng vẻ chê tôi ám mùi dầu khói.
Bên cạnh, Mạnh An Thừa dịu dàng nhìn họ, khóe môi mang theo nụ cười nhàn nhạt.
Đây không phải lần đầu Mạnh Vũ đăng kiểu bài như vậy để khiêu khích tôi.
Mỗi lần tôi không vừa ý nó, nó lại chạy đi tìm Nguyễn Hy Hy, kéo cả ba nó theo, để mặc tôi lo lắng, bồn chồn rồi sụp đổ.
Nhưng lần này, tôi chỉ bình thản gõ xuống một câu:
“Bà ta tốt như thế thì con hỏi thử xem bà ta có muốn làm mẹ kế của con không. Vừa hay con sắp cưới rồi, tiền sính lễ cũng bảo bà ta lo luôn đi.”
Tôi không để ý tin nhắn nữa, lái xe tới căn nhà của mình.
Đó là căn nhà năm xưa, khi tôi lấy chồng xa nhà, ba mẹ đặc biệt mua cho tôi, vốn là hy vọng tôi ở nơi này cũng có một mái ấm của riêng mình.
Nhưng kiếp trước, tôi chẳng giữ nổi bất kỳ mái ấm nào.

