Ngày hôm sau tôi không đi làm.

Tôi ngồi trên giường, mở một mục khác——bảng thanh toán lần nhập viện năm 2019.

Phần tự chi trả: 47.000 tệ.

Trong album điện thoại vẫn còn ảnh chụp tờ hóa đơn đó.

Tôi phóng to nhìn một cái.

Ngày tháng ở góc phải bên dưới.

14 tháng 8 năm 2019.

Tôi thoát ra, mở vòng bạn bè của chị tôi.

Ngày 9 tháng 8 năm 2019. SUV trắng. Kính râm. “Tự thưởng cho mình.”

Năm ngày.

Năm ngày trước khi ông nhập viện, chị đang “tự thưởng cho mình”.

Tôi tắt vòng bạn bè.

Lật xuống dưới.

Đơn xin nghỉ phép.

Trong hệ thống OA của công ty lưu lại từng tờ.

Năm 2017 xin nghỉ việc riêng 41 ngày. Ba tái khám nhập viện.

Năm 2018 xin 38 ngày. Ba nhiễm trùng phổi.

Năm 2019 xin 67 ngày. Nhập viện cộng chăm sóc sau xuất viện.

Mỗi một ngày đều bị trừ tiền.

Nghỉ việc riêng một ngày trừ 220.

Ba năm. Bị trừ 112.000.

112.000.

Vì xin nghỉ.

Vì chị không đi được.

Tôi lật đến khoản lớn cuối cùng.

Năm 2021.

Giường chăm sóc điện 12.800.

Xe lăn điện 6.400.

Cải tạo nhà vệ sinh không rào cản——lắp tay vịn, gạch chống trượt, thay bồn cầu——46.800.

Tổng cộng 86.000.

Tôi nhìn con số này rất lâu.

Sau đó mở WeChat, lật đến lịch sử chuyển khoản với mẹ.

Tháng 9 năm 2021. Tôi chuyển cho mẹ 5000, ghi chú “tiền sinh hoạt”.

Tháng 10 năm 2021. Mẹ chuyển cho chị tôi 3000. Ghi chú: Lệ Hoa trợ cấp sửa nhà.

Cùng một tháng.

Tiền tôi đưa.

Bà chuyển cho chị tôi.

Tôi lại lật về trước.

Năm 2020: chuyển bốn lần. Mỗi lần từ 2000 đến 5000 không chừng.

Năm 2019: ba lần.

Năm 2018: năm lần.

Mỗi một khoản ghi chú đều khác nhau.

“Lệ Hoa sinh nhật”. “Tiểu Kiệt (con trai chị) nhập học”. “Bên Lệ Hoa cần gấp”.

Tôi lấy máy tính ra.

Cộng từng khoản một.

Cộng đến khoản thứ tám thì tay dừng lại.

Không phải không cộng nổi nữa.

Là đã cộng đến 150.000.

Những năm qua tiền sinh hoạt tôi đưa về nhà.

Có 150.000 chảy sang phía chị tôi.

Tôi tắt điện thoại.

Ngồi bên mép giường.

Ngoài cửa sổ có người đang đốt pháo——khu bên cạnh đã ký thỏa thuận giải tỏa, đang ăn mừng.

Tôi không nhúc nhích.

Từ năm 2014 lật đến 2024.

Mười năm.

Mỗi một khoản đều là những thứ tôi không hề biết.

5.
6.
Khi ba tôi đi có dặn, đừng vứt cái tủ cũ.

Ba tháng rồi, tôi vẫn chưa động đến cái tủ đó.

Không phải vì lời ông.

Mà vì mở cái tủ đó ra, là phải đối diện với một sự thật——ông thật sự không còn nữa.

Nhưng tối hôm đó, tôi đứng ở cửa phòng ông.

Mẹ tôi đã ngủ.

Trong nhà rất yên tĩnh.

Tôi bước tới, mở tủ ra.

Bên trong vẫn là đồ của ông.

Áo sơ mi cũ. Áo len màu xám. Một chiếc áo bông đã giặt đến bạc màu.

Chiếc áo bông đó tôi nhận ra.

Ông mặc hơn mười năm rồi.

Khi tôi lấy ra, ở cổ tay áo vẫn còn một vết dầu——là năm nào đó Tết ông chiên thịt viên bị bắn vào, giặt không sạch nữa.

Áo bông nặng hơn trong ký ức của tôi.

Tôi lật xem một chút.

Ở chỗ cổ áo, lớp lót bên trong đã từng bị tháo ra.

Đường chỉ không phải may bằng máy. Là khâu tay. Mũi khâu xiêu vẹo.

Tôi tháo chỉ ra.

Bên trong kẹp một túi ni-lông.

Túi ni-lông đã rất cũ. Góc cạnh ngả vàng. Miệng túi quấn hai vòng băng keo trong.

Tôi mở ra.

Bên trong có hai thứ.

Một tờ giấy. Gấp làm bốn.

Một bức thư.

Tôi mở tờ giấy trước.

Là một giấy chứng nhận quyền sử dụng đất.

Ngày ký: năm 1998.

Người sở hữu: Chu Kiến Quốc.

Tôi đọc vị trí thửa đất hai lần.

Là khu phía đông thành phố.

Tôi biết khu đó.

Khu công nghiệp cũ phía đông, năm ngoái đã có tin nói sắp giải tỏa.