Nói xong, tôi đóng sầm cửa lại.
Bên trong, ba chồng gào thét chửi bới, những lời thô tục khó nghe.
Tôi muốn đưa Tiểu Hải đến chỗ Lâm Phong.
Trên đường đi, Tiểu Hải buồn bã hỏi:
“Mẹ ơi, sao ông bà nội không thích con?”
Tôi sững sờ.
“Sao lại không thích con chứ? Con là cháu ruột của họ mà.”
Tiểu Hải bật khóc.
“Mỗi lần bà nội đón con, mặt đều tỏ vẻ ghét bỏ.”
“Bà còn lẩm bẩm nói con là đồ đòi mạng, còn nói sao mẹ không bị xe đâm chết đi, còn bảo hai mẹ con mình là gánh nặng của ba.”
“Ông nội càng không thích con. Con chào ông, ông giả vờ không nghe. Có lúc ông nhìn con, ánh mắt rất đáng sợ.”
Chỉ vì một đôi giày gửi nhầm, tôi mới phát hiện ra… có những thứ đã thay đổi từ lâu.
Rốt cuộc sự thật là gì?
05
Tôi và Lâm Phong kết hôn đã mười hai năm.
Năm năm trước, anh ta được điều công tác đến thành phố Tuyền.
Hai nơi cách nhau 90km, không tính là xa.
Thuê nhà không đáng, chúng tôi bàn bạc rồi lấy tiền tiết kiệm mua một căn hộ loft 40m².
Trước đây anh ta mỗi tuần về một lần, bây giờ là một tháng một lần.
Một năm trước anh ta thăng chức làm quản lý, thời gian về nhà càng thưa thớt.
Công việc của tôi cũng không nhẹ, rất ít khi đưa Tiểu Hải sang đó.
Anh ta thật sự bận hay giả vờ bận, tôi phải tự mình đi tìm câu trả lời.
Giữa đường, tôi lại mở xem bình luận của dân mạng.
【Chuyện này nhiều lắm, chẳng có gì lạ. Tôi có đồng nghiệp khai gian lương, quê có một gia đình, thành phố làm việc cũng có một gia đình, mỗi bên còn hai đứa con.】
【Chờ xem chủ thớt bắt gian kịch tính!】
Đến lúc này, tôi vẫn không tin Lâm Phong ngoại tình.
Lương anh ta một tháng 8000 tệ, đưa tôi 4000, đưa bố mẹ 2000, còn lại 2000 tự giữ.
2000 tệ phải ăn uống, đóng điện nước, phí quản lý, còn tiền đi lại giữa hai nơi.
Làm sao có tiền nuôi người khác?
Cho dù anh ta ngoại tình, đứa trẻ kia là của tiểu tam, cũng không thể là con anh ta.
Tôi tự an ủi mình như vậy.
Chuyến đi này, tôi cũng không nghĩ sẽ thật sự bắt được gì.
Dù sao trong nhà có camera, ba chồng thấy tôi xách hành lý ra ngoài, chắc chắn sẽ gọi cho Lâm Phong.
Tôi và Tiểu Hải mua chuyến tàu cao tốc sớm nhất.
Đến trước cửa căn hộ nhỏ là 9 giờ sáng.
Căn hộ ở tầng 16, trong nhà không có gì bất thường.
Lâm Phong không ở nhà.
Gọi điện, anh ta nói đang tăng ca ở công ty.
Tôi dẫn con trai đến thẳng công ty của anh ta.
Lễ tân tên Lý Nguyệt, trẻ trung xinh đẹp.
Đối với tôi và Tiểu Hải rất nhiệt tình.
“Chị là người nhà đến tham dự tiệc cảm ơn năm nay phải không? Mời chị đợi bên này.”
Tiệc cảm ơn người nhà?
Tôi chưa từng nghe nói.
“Chị là người nhà của ai vậy? Lần đầu chị đến nhỉ, trước đây chưa gặp.”
Cô ta rất niềm nở.
Nhưng khi tôi nói ra tên Lâm Phong, cả người cô ta sững lại như bị sét đánh.
“Lâm… quản lý Lâm à? Chị là người nhà của Lâm Phong? Anh ấy… anh ấy…”
Tiểu Hải hào hứng chen lời:
“Đúng rồi, ba cháu tên Lâm Phong. Ba lâu lắm không về nhà, tụi cháu đến thăm ba.”
Ngay sau đó, Lý Nguyệt như bị rút hết hồn.
Mắt cô ta đờ đẫn, rất lâu không hoàn hồn.
Nước mắt chảy ra mà cô ta cũng không hay.
Cô ta sắp xếp chúng tôi vào phòng tiếp khách rồi buồn bã rời đi.
Tôi còn gì không hiểu nữa?
Dù đau lòng, tôi đã rõ ràng.
Lâm Phong vội vàng chạy tới, trên mặt không vui.
“Vợ, sao em lại tới? Ở nhà đợi anh là được rồi.”
“Ba!”
Tiểu Hải vui vẻ chạy đến.
Lâm Phong chỉ ừ một tiếng, rồi bắt đầu trách móc:
“Chỉ vì một đôi giày gửi nhầm mà cần phải chạy tới tận đây sao?”
Con trai nhiệt tình bị hắt hủi, đang buồn bã, tôi kéo con lại.
Anh không coi con tôi là bảo bối, vậy tôi cũng chẳng cần giữ thể diện cho anh.
“Chính lễ tân công ty anh gọi điện bảo tôi tới, nói trưa nay có tiệc cảm ơn người nhà.”
“Chuyện quan trọng như vậy, sao anh có thể quên nói với tôi?”
06
Tôi cố ý nói vậy để xem phản ứng của anh ta.
Không ngờ Lâm Phong sợ đến lắp bắp.
“Lễ… lễ tân? Cô ta nói với em? Cô ta còn nói gì nữa?”
Tôi lắc đầu, lặng lẽ xem anh ta diễn.
Anh ta chỉ hoảng loạn một lúc.
“Ôi dào, loại hội nghị này cũng chẳng có gì hay, chỉ là ăn một bữa, rồi thay phiên nhau phát biểu vài câu.”
Tôi lập tức phản bác:
“Sao lại không có ý nghĩa? Tôi là người nhà ở lại hậu phương, vừa có công vừa có khổ, anh mới yên tâm làm việc ở Tuyền thị.”
Lâm Phong mất tập trung, mắt liếc ngang liếc dọc, rõ ràng là chột dạ.

