Kể chuyện Bạch Tuyết, kể Hoàng Tử Bé, cũng kể một câu chuyện về sự chờ đợi và bất ngờ.

“Các con, đừng vội.”

“Đợi đến thời điểm thích hợp nhất, mẹ sẽ đưa các con đi gặp một người.”

“Người đó sẽ tặng các con món quà gặp mặt long trọng và khó quên nhất trên thế giới.”

Một tháng trước ngày dự sinh, tôi nhận được tin nhắn Châu Tĩnh gửi tới.

Một tấm thiệp mời điện tử màu đỏ.

Chú rể: Trần Dữ.

Cô dâu: Văn An Kỳ.

Ngày tổ chức hôn lễ được ấn định sau một tháng.

Tôi nhìn hai cái tên chói mắt trên tấm thiệp, đôi môi mím thành một đường thẳng.

Tính theo thời gian, đến ngày hôm ấy, bụng Văn An Kỳ chắc đã hơn chín tháng, sắp đến ngày sinh.

Họ muốn tranh thủ trước khi đứa bé ra đời, cho cô ta một danh phận “bà Trần” đường đường chính chính.

Tính toán thật chu đáo.

Thời điểm cũng thật trùng hợp.

Một tháng sau, các con của tôi cũng vừa tròn một tháng tuổi.

Tôi cầm điện thoại, gọi cho luật sư Triệu.

“Luật sư Triệu, có thể khởi động bước thứ hai của kế hoạch rồi.”

“Đúng vậy, hãy giúp tôi liên hệ với trung tâm giám định huyết thống có thẩm quyền nhất New Zealand.”

“Mẫu xét nghiệm… tôi sẽ cung cấp sớm nhất có thể.”

Cúp điện thoại, tôi cúi đầu nhìn chiếc bụng tròn vo của mình rồi mỉm cười.

Trần Dữ, Văn An Kỳ.

Hôn lễ long trọng mà hai người dốc lòng chuẩn bị sao có thể thiếu món “quà mừng” của tôi được?

Tôi bảo đảm, nó nhất định sẽ khiến hai người suốt đời không thể nào quên.

4

Quá trình sinh nở khó khăn hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.

Thai ba, phải sinh mổ trước ngày dự sinh.

Tôi nằm trên bàn phẫu thuật lạnh lẽo, thuốc tê được tiêm vào cột sống, nửa thân dưới dần mất cảm giác.

Đèn phẫu thuật trên đầu sáng đến chói mắt. Tôi có thể nghe thấy những tiếng va chạm vụn vặt của dụng cụ y tế, ngửi thấy mùi thuốc khử trùng trong không khí.

Ý thức của tôi vẫn tỉnh táo, tỉnh táo cảm nhận bụng mình bị rạch qua từng lớp.

Tôi không sợ hãi.

Trong đầu chỉ có một suy nghĩ: Các con nhất định phải bình an.

“Đứa đầu tiên ra rồi, là con trai, rất khỏe mạnh.”

Giọng y tá giống như âm thanh từ thiên đường.

Ngay sau đó là một tiếng khóc vang dội.

Nước mắt tôi lập tức trào ra, chảy từ khóe mắt vào mái tóc.

“Đứa thứ hai cũng là con trai, tiếng khóc có sức thật đấy.”

“Đứa thứ ba, oa, là một cô công chúa nhỏ! Chúc mừng cô Lâm, hai trai một gái, đủ nếp đủ tẻ.”

Ba đứa trẻ lần lượt được đưa ra khỏi cơ thể tôi.

Nghe tiếng khóc nối tiếp nhau của chúng, tôi cảm thấy cơ thể mình bị rút sạch.

Nhưng lại được lấp đầy bởi một cảm giác hạnh phúc khổng lồ chưa từng có.

Tôi nghiêng đầu, y tá vệ sinh sạch sẽ cho chúng, dùng chăn mềm bọc lại rồi lần lượt bế đến bên mặt tôi.

Tôi nhìn ba khuôn mặt nhỏ nhăn nheo của chúng.

Nhỏ bé và yếu ớt đến vậy, nhưng lại là chỗ dựa vững chắc nhất của tôi trên thế giới này.

Anh cả giống Trần Dữ, đặc biệt là đôi mắt và hàng lông mày.

Em trai và em gái giống tôi nhiều hơn.

Tôi dùng hết sức lực, hôn lên trán từng đứa.

“Chào mừng các con đến với thế giới này, những bảo bối của mẹ.”

Sau khi ca phẫu thuật kết thúc, tôi được đẩy về phòng bệnh.

Luật sư Triệu đã dẫn nhân viên của trung tâm giám định chờ ở bên ngoài từ trước.

Tôi cố chịu cơn đau dữ dội từ vết mổ, nhìn y tá dùng tăm bông nhẹ nhàng quét qua niêm mạc miệng của ba đứa trẻ.

Những mẫu có chứa ADN của chúng được cẩn thận niêm phong vào túi vật chứng.

“Cô Lâm, cô chắc chắn muốn làm như vậy sao?”

Luật sư Triệu xác nhận với tôi lần cuối, vẻ mặt nghiêm túc.

“Một khi bắt đầu thì sẽ không còn đường quay lại.”

Tôi nằm trên giường bệnh, sắc mặt trắng bệch nhưng ánh mắt vô cùng kiên định.

“Tôi chắc chắn.”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời New Zealand xanh trong như vừa được gột rửa.

“Có những món nợ cuối cùng vẫn phải trả.”

“Bắt đầu đi, luật sư Triệu.”

“Dùng dịch vụ chuyển phát nhanh quốc tế khẩn cấp nhất. Người nhận ghi tên Trần Dữ, địa chỉ chính là khách sạn tổ chức hôn lễ của anh ta.”

“Ngoài ra, hãy viết thêm một dòng vào phần ghi chú của phiếu gửi hàng.”

“Viết gì?”

Tôi khẽ mỉm cười, nhấn mạnh từng chữ nói cho ông ấy biết.

“Quà mừng tân hôn, nhất định phải nhờ người dẫn chương trình đọc công khai trong buổi lễ.”

Luật sư Triệu sửng sốt, sau đó lập tức hiểu được ý đồ của tôi, trong mắt lóe lên vẻ thán phục.

Ông ấy gật đầu.

“Tôi hiểu rồi, cô Lâm. Cô cứ yên tâm, tôi bảo đảm sẽ không xảy ra sơ suất.”

Mẫu xét nghiệm nhanh chóng được gửi đi.

Những ngày tiếp theo, tôi ở lại trung tâm chăm sóc sau sinh, vừa hồi phục cơ thể vừa chăm sóc ba đứa trẻ luôn miệng đòi ăn.

Ngày nào cũng giống như đánh trận, cho bú, thay tã, dỗ ngủ.

Tôi bận đến mức chân không chạm đất, nhưng lại vui vẻ chịu đựng.

Tôi đặt tên ở nhà cho chúng.

Anh trai tên An An, em trai tên Khang Khang, em gái tên Ninh Ninh.

Tôi hy vọng cả đời chúng sẽ bình an, khỏe mạnh, yên bình.

Tránh xa những tính toán và tranh đấu dơ bẩn.

Thời gian một tháng trôi qua trong chớp mắt.

Ngày các con tròn một tháng tuổi cũng là ngày Trần Dữ và Văn An Kỳ tổ chức hôn lễ.

Tôi ôm Ninh Ninh, ngồi trước tivi, xem lễ cưới long trọng ấy được phát sóng trực tiếp qua kênh quốc tế.