Cúp điện thoại, tôi cúi đầu, nhẹ nhàng vuốt ve phần bụng vẫn còn phẳng của mình.
Nơi này đang nuôi dưỡng ba sinh mạng bé nhỏ.
Là con của tôi.
Cũng là con của Trần Dữ.
Chẳng phải nhà họ Trần muốn người thừa kế sao?
Ở chỗ tôi có tận ba đứa, một trăm phần trăm là huyết thống thuần chính của nhà họ Trần.
Tôi rất muốn xem thử, vào ngày sự thật được phơi bày.
“Cháu đích tôn” mà họ dùng 270 triệu USD đổi lấy có còn ngồi vững trên vị trí đó hay không.
3
Mùa xuân ở New Zealand lúc nào cũng có những cơn mưa phùn lất phất.
Trong không khí tràn ngập mùi cỏ xanh và đất ẩm.
Tôi mua một căn nhà có vườn tại Queenstown.
Bên ngoài cửa kính sát đất là hồ Wakatipu. Mặt hồ giống như một viên đá quý màu xanh, sạch sẽ không chút tạp chất.
Mọi chuyện trong nước dường như đã bị ngăn cách ở đầu bên kia thế giới sau chuyến bay kéo dài hơn mười tiếng.
Nhà họ Trần hành động rất nhanh.
Ngày thứ ba sau khi tôi rời đi, các phương tiện truyền thông tài chính lớn trong nước đồng loạt đăng tải tin tức tôi và Trần Dữ ly hôn.
Bài thông cáo được viết vô cùng đường hoàng, quy nguyên nhân hôn nhân tan vỡ của chúng tôi cho việc ít gặp nhau, tình cảm dần phai nhạt, hai bên chia tay trong hòa bình và không có người thứ ba xen vào.
Giữa những dòng chữ, họ còn xây dựng tôi thành hình tượng một người phụ nữ độc lập, hiểu chuyện, không tham luyến hào môn.
Tôi nhìn tin tức trên màn hình điện thoại, chỉ cảm thấy châm biếm.
Không lâu sau, một tin tức khác lại gây chấn động.
“Công tử Tập đoàn Thịnh Nguyên nên duyên cùng nữ thư ký, chuyện vui sắp tới, nhà gái đã mang thai.”
Trong ảnh, Trần Dữ và Văn An Kỳ đan chặt mười ngón tay, mỉm cười ngọt ngào trước ống kính.
Văn An Kỳ nép vào lòng anh như chim nhỏ, bàn tay như vô tình lại như cố ý bảo vệ bụng dưới, khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc.
Phần bình luận tràn ngập lời chúc phúc.
“Trai tài gái sắc, một đôi trời sinh.”
“Đây mới là tình yêu đích thực, đúng là câu chuyện Lọ Lem.”
“Chúc mừng Tổng giám đốc Trần vừa cưới vợ vừa có quý tử, song hỷ lâm môn!”
Tên của tôi thỉnh thoảng cũng được nhắc đến trong phần bình luận, phần lớn đều mang giọng điệu thương hại.
“Vợ cũ đáng thương thật, ba năm không sinh được con, chẳng trách bị bỏ.”
“Hào môn mà, mẹ quý nhờ con, chuyện rất bình thường.”
Tôi tắt điện thoại, không xem những lời bàn tán vô nghĩa đó nữa.
Đáng thương?
Tôi hoàn toàn không cảm thấy mình đáng thương.
Ngược lại, nhìn dãy số dài trong tài khoản ngân hàng.
Cùng phong cảnh hồ núi yên bình bên ngoài cửa sổ, tôi chỉ cảm thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.
Luật sư Triệu đã làm xong tất cả theo lời dặn của tôi.
Trong 270 triệu USD, một phần được dùng để thành lập quỹ tín thác, bảo đảm cuộc sống và việc học tập sau này của các con.
Một phần được đầu tư vào vài dự án ổn định ở nước ngoài.
Phần nhỏ còn lại đủ để tôi sống một cuộc sống thoải mái nhất tại đây.
Tôi mời bác sĩ sản khoa tốt nhất địa phương, thành lập một đội ngũ y tế chuyên nghiệp.
Trong lần khám thai đầu tiên, bác sĩ chỉ vào ba túi thai nhỏ trên màn hình siêu âm.
Khi nói với tôi: “Chúc mừng cô Lâm, là thai ba, cả ba đều rất khỏe mạnh”, tôi vẫn không nhịn được mà bật khóc.
Đó không phải nước mắt đau buồn.
Mà là kích động, vui sướng, là cảm giác vững tâm vì cuối cùng cũng nắm được tương lai trong tay.
Ba đứa trẻ trong bụng là chỗ dựa giúp tôi hoàn toàn cắt đứt với quá khứ, cũng là tất cả hy vọng trong tương lai của tôi.
Quá trình mang thai rất vất vả, nhất là khi mang thai ba.
Phản ứng ốm nghén nghiêm trọng hơn người bình thường gấp trăm lần.
Đến giữa thai kỳ, bụng tôi lớn đến đáng kinh ngạc, việc di chuyển cũng trở nên vụng về.
Tôi thuê chuyên gia dinh dưỡng và bảo mẫu chuyên nghiệp, cuộc sống mỗi ngày đều được sắp xếp đâu ra đấy.
Đi dạo, nghe nhạc, đọc sách, vẽ tranh.
Tôi quay lại với chuyên ngành thời đại học, dựng giá vẽ bên hồ, mỗi lần vẽ là cả một buổi chiều.
Vẽ núi, vẽ nước, vẽ những đám mây trên bầu trời.
Trái tim tôi cũng giống như mặt hồ này, dần dần lắng lại, trở nên bình yên và rộng mở.
Tôi cắt đứt gần như toàn bộ liên lạc với trong nước.
Chỉ thỉnh thoảng gọi điện cho cô bạn thân Châu Tĩnh.
“Dao Dao, cậu thật sự định sinh con một mình sao?”
Ở đầu dây bên kia, giọng Châu Tĩnh tràn đầy lo lắng.
“Cậu định bỏ qua cho tên khốn Trần Dữ dễ dàng như vậy à?”
“Ai nói tớ sẽ bỏ qua cho anh ta?”
Tôi mỉm cười, dùng cọ phủ một mảng xanh thẳm lên tấm vải.
“Vậy cậu…”
“Tĩnh Tĩnh, cậu cảm thấy đối với một gia tộc cực kỳ coi trọng việc truyền thừa huyết thống, đòn đả kích lớn nhất là gì?”
Châu Tĩnh im lặng vài giây rồi bừng tỉnh.
“Ý cậu là…”
“Suỵt.”
Tôi làm động tác im lặng, như thể cô ấy có thể nhìn thấy.
“Chưa đến lúc.”
Ngày tháng trôi qua từng ngày.
Bụng tôi càng lúc càng lớn, những đứa trẻ trong bụng cũng ngày càng hiếu động.
Tôi có thể cảm nhận rõ ràng từng lần chúng cử động.
Những nắm tay bé xíu, những bàn chân bé xíu, mạnh mẽ đạp lên bụng tôi.
Tôi thường ngồi trước lò sưởi, vừa vuốt bụng vừa nhẹ nhàng kể chuyện cho chúng nghe.

