Tôi bán mochi thủ công trong công viên, một cái giá mười nghìn tệ, vậy mà ngày nào cũng bị tranh mua.

Bởi vì tôi bán mochi “đậu thai”, ăn vào là có thể mang thai ngay.

Còn có thể chọn sinh con kiểu gì: thêm lòng đỏ kép thì sinh song thai, thêm bài kiểm tra điểm tuyệt đối thì sinh con học bá.

Con chóa cái đã triệt sản ăn mochi xong mang thai sáu con, chôn mochi dưới gốc cây khô, hôm sau cây nở đầy hoa.

Tôi bán mochi cho phụ nữ, cho đàn ông.

Chỉ cần muốn có con, tôi đều bán, thậm chí súc vật chỉ cần kêu hai tiếng tôi cũng cho ăn.

Cho đến khi một người phụ nữ trẻ xếp hàng từ sáng đến tối, rụt rè nói muốn mua một cái mochi.

Tôi chỉ nhìn cô ta một cái, liền hoảng sợ lùi lại.

“Không thể bán cho cô, mau đi đi!”

1

Trong chốc lát, xung quanh im phăng phắc.

Mắt người phụ nữ đỏ lên, tay nắm chặt góc áo vá víu, môi run run.

“Tại… tại sao? Tôi có tiền mà!”

Tôi dữ tợn đuổi cô ta: “Cô có bao nhiêu tiền tôi cũng không bán, mau đi đi, đừng cản người phía sau!”

Mọi người xung quanh đều sững sờ.

Dù sao bán mochi bao năm nay tôi chưa từng từ chối khách, đối với ai cũng rất hòa nhã.

“Bà chủ Lưu bình thường hiền lành lắm, hôm nay sao dữ vậy?”

“Trước giờ chưa từng từ chối người mua, chẳng lẽ có thù với cô gái này?”

Tôi lạnh mặt.

“Nói với mấy người cũng không hiểu, tóm lại mau biến đi, đừng làm chậm việc buôn bán, nếu không tôi đánh đấy!”

Người phụ nữ cúi đầu né sang một bên, vài sợi tóc rủ trước trán, dáng vẻ đáng thương khiến người ta xót xa.

Có người không nhìn nổi nữa.

“Cô ấy chỉ muốn mua mochi thôi mà, có cần hung dữ vậy không?”

“Hay là thấy cô ấy ăn mặc rách rưới nên nghĩ cô ấy không trả nổi tiền nên mới không bán?”

Chủ quầy ăn vặt bên cạnh vốn không ưa tôi lập tức mỉa mai.

“Vợ đại gia đến mua thì bà mua một tặng một, thấy cô gái nghèo thì không tiếp, tôi thấy bà đúng là kẻ thực dụng! Lại đây cô gái, đừng để ý bà ta, tôi mời cô ăn mì xào!”

Người phụ nữ vừa lắc đầu cảm ơn, vừa hèn mọn cầu xin tôi.

“Bà chủ Lưu, tôi mang đủ một vạn, nếu bà thấy ít tôi có thể trả thêm.”

Tôi vừa định từ chối thì cô gái trẻ đứng xếp hàng phía sau lên tiếng trước.

“Á? Hóa ra một cái mochi mười nghìn, tôi nhìn thiếu một số 0, chỉ mang có một nghìn…”

Tôi thoải mái nhận tiền, gói cho cô ấy một cái mochi.

“Không sao, số tiền thiếu coi như tôi mời, người tiếp theo.”

Mọi người ngây ra.

“Nếu không phải vì tiền, vậy sao lại không bán cho cô ấy?”

Tôi lạnh lùng nói: “Tôi có lý do của tôi, tóm lại cô ta ăn mochi của tôi là phá hỏng danh tiếng tôi, Lưu Doanh tôi không làm chuyện tự đập vỡ biển hiệu !”

Mọi người nghe mà mù mờ.

“Chị không phải nói ai ăn mochi của chị cũng có thể mang thai sao, cô gái này nhìn trẻ trung khỏe mạnh mà, sao lại không được?”

Tôi cười lạnh, không nói gì.

Xung quanh người này một câu người kia một câu trách móc tôi.

Tôi mặc kệ, đợi bán xong cái mochi cuối cùng, chuẩn bị dọn quầy rời đi.

Giọng nói nghẹn ngào của người phụ nữ vang lên phía sau.

“Bà chủ Lưu, vậy ngày mai tôi lại đến!”

Tôi không để lời cô ta trong lòng.

Không ngờ hôm sau, cô ta đã đứng đợi ở quầy từ sớm.

Lần này, cô ta ôm theo một cái túi, phía sau còn có không ít người đến xem náo nhiệt.

“Bà chủ Lưu, đây là toàn bộ gia sản của tôi, bên trong có sổ nhà và số tiền tôi tích cóp bao năm, tôi chỉ muốn một đứa con, chỉ cần bà làm tôi mang thai, tất cả đều cho bà…”

Không ít người lên tiếng giúp cô ta: “Bà chủ Lưu hạ cái tôi xuống đi, người ta đem cả nhà cho bà rồi, mau làm một cái mochi đi!”

Người phụ nữ đầy hy vọng nhét túi vào lòng tôi.

Sắc mặt tôi lại thay đổi, vội vàng né ra.

“Đủ rồi, tôi nói không bán cho cô! Bởi vì cô căn bản không xứng có con!”

2

Vừa nghe câu đó, tay người phụ nữ run bắn.

“Choang” một tiếng, cái túi rơi xuống đất, một tấm di ảnh đen trắng rơi ra.

Khung và kính vỡ tan tành, những mảnh vỡ cắt ngang gương mặt người đàn ông trong ảnh.

Mạc Nguyệt hét lên, quỳ xuống run rẩy nhặt di ảnh, nước mắt rơi lã chã.

“Chu Hằng, xin lỗi… em đã không bảo vệ được anh…”

Có người lập tức nhận ra người đàn ông trong ảnh.

Ngạc nhiên nói:

“Đây chẳng phải là cảnh sát Chu Hằng hy sinh khi làm nhiệm vụ, lên hot search mấy hôm trước sao?”

“Vậy cô chính là vợ liệt sĩ Chu, Mạc Nguyệt?”

Người ta nói mẹ cô mất sớm, cha bạo hành, còn định bán cô lấy tiền cưới.

Sau khi trốn khỏi làng, cô liều mạng làm việc, dù nghèo vẫn tài trợ cho trẻ em vùng núi đi học để chúng không phải chịu khổ như cô.

Sau khi người yêu hy sinh vì nhiệm vụ, cô thề cả đời không tái hôn.

Nguyện vọng cuối của Chu Hằng là có một đứa con kế thừa huy hiệu cảnh sát, nên cô mới khao khát có con đến vậy.

Mọi người đều cảm thán cô trọng tình trọng nghĩa, rồi quay sang mắng tôi.

“Cô còn nhân tính không? Dám nói vợ anh hùng không xứng có con, người như thế mà còn không xứng thì ai xứng?”

Ai xứng ư?

Tôi đưa cái mochi vừa gói xong cho một cậu trai đang xếp hàng phía sau.

Cậu ta cười hì hì:

“Hihi, ăn cái này là em có thể sinh con cho chồng yêu rồi, xem nhà anh ấy còn kiếm cớ gì chê em là con dâu nam nữa!”

Cậu quét mã trả tiền, vui vẻ rời đi.

Đám đông lập tức bùng nổ.

“Họ Lưu kia, đừng có được voi đòi tiên! Đến người đồng tính nam cũng ăn được mochi của cô, dựa vào đâu cô làm khó chị Mạc!”

Tôi lắc đầu:

“Tôi không làm khó cô ấy, cô ấy chính là không xứng mang thai, cũng không xứng ăn mochi của tôi.”

“Vậy cô nói ra lý do đi!”

Tôi đáp:

“Nếu cô ấy ăn mochi của tôi sẽ xảy ra chuyện bị trời phạt, xui xẻo cho tất cả mọi người tám đời, tôi không bán là có trách nhiệm với mọi người, hiểu chưa?”

Mọi người đồng loạt la ó, cho rằng tôi phóng đại.

“Tôi nói thật đấy, hậu quả lớn đến mức các người không gánh nổi.”

Mạc Nguyệt oan ức nhìn tôi:

“Bà chủ Lưu, tôi chưa từng làm chuyện xấu, còn quyên góp cho trẻ em vùng núi hơn bảy năm, dù bà không bán cho tôi cũng không thể bôi nhọ tôi như vậy.”

Tôi nhìn thẳng vào cô, giọng lạnh tanh:

“Cô đã sẵn sàng đưa hết gia sản cho tôi, nếu thật sự muốn có con, sao không đến trại trẻ mồ côi nhận nuôi một đứa?”

Mọi người nhìn cô, ánh mắt bắt đầu có chút nghi ngờ.

“Đúng đó chị Mạc, đừng hạ mình cầu xin bà ta nữa, cầm tiền về nhận nuôi một đứa là dư sức, còn không phải chịu khổ sinh nở.”

Sắc mặt Mạc Nguyệt thay đổi, cắn môi, run run đưa ra một gói vải.

“Không được, chỉ mochi của bà Lưu mới giúp tôi. Nghe nói trong mochi gói gì thì sinh con giống vậy, trong này là tóc của chồng tôi, tôi chỉ muốn sinh con của Chu Hằng.”

Nước mắt cô lấp lánh nơi khóe mắt.

“Anh ấy là anh hùng, tôi không thể để anh ấy ra đi với tiếc nuối.”

Mọi người lập tức thông cảm:

“Lưu Doanh, nghe thấy chưa? Mau làm cho người ta đi!”

“Người có tình có nghĩa như Mạc Nguyệt, cô nên làm miễn phí cho cô ấy!”

Những người xếp hàng cũng nhường chỗ.

“Bà chủ, bán cho chị Mạc trước đi, tụi tôi chờ được.”

Tôi tức giận đóng sầm nắp thùng bột mochi.

“Đừng dùng đạo đức để ép tôi, mochi của tôi muốn bán cho ai thì bán, hôm nay tôi còn không bán nữa!”

Tôi lạnh lùng dọn hàng rời đi.

Giọng nghẹn ngào của Mạc Nguyệt vang lên phía sau:

“Bà chủ Lưu, ngày mai tôi vẫn sẽ đến, xin bà nhất định bán cho tôi một cái.”

3

Để tránh gặp cô ta, hôm sau tôi đi hơn chục cây số, đổi chỗ bán.

Không ngờ Mạc Nguyệt lại dẫn theo cả đám người đến.

Lần này còn có nhiều streamer cầm máy quay livestream, muốn chứng kiến khoảnh khắc cô ăn mochi rồi mang thai.

Mạc Nguyệt quỳ trước mặt tôi, ôm di ảnh chồng.

“Bà chủ Lưu, nếu những thứ này vẫn chưa đủ, tôi có thể đi vay! Bà muốn gì cũng được, chỉ cần cho tôi một cái mochi, tôi làm trâu làm ngựa cho bà cũng được!”

Có người mắng tôi muốn nổi tiếng, câu view kiếm tiền.

Tôi đáp thẳng:

“Tôi thà không kiếm một đồng cũng không bán cho cô ấy, thương cô ấy thì anh tự đi sinh với cô ấy đi, nhưng tôi vẫn khuyên các người một câu, đừng dính vào nhân quả của người khác, coi chừng gặp đại họa!”

Đến lúc này, mọi người không còn quá chú ý chuyện mua mochi nữa.

Mà tò mò vì sao tôi nhất quyết không bán cho Mạc Nguyệt.

Có người nói vì trước đây tôi từng bị bắt nên cố ý không bán cho vợ cảnh sát.

Nhưng tra lý lịch, tôi sạch sẽ, không có tiền án.

Thế là mọi người bắt đầu bịa chuyện.

Nói tôi là kẻ lừa đảo, mochi là giả, người mang thai đều là diễn viên quần chúng, sợ bị cảnh sát bắt nên không dám bán cho Mạc Nguyệt.

Một bà lão giật lấy mochi trong tay tôi.

“Tôi thấy cô ta lừa đảo! Mochi vài đồng mà bán giá trên trời, nói mang thai chắc toàn người đóng giả!”

Tôi chưa kịp ngăn thì bà đã ăn trọn cái mochi.

“Chỉ là mochi bình thường thôi, sao có thể khiến người ta mang tha— ọe!”

Bà đột nhiên ôm miệng nôn khan, một thầy thuốc đông y bước lên bắt mạch.

“Đây là mạch hỉ! Bà vừa nôn nghén đấy!”

Mặt bà lão trắng bệch:

“Không thể nào, tôi bảy mươi rồi sao mang thai được? Ọe…”

Bà sợ quá trợn mắt ngất xỉu, được người khác khiêng đi.

Mọi người càng khó hiểu.

“Nếu mochi của cô thật sự linh nghiệm, cô cũng không phải kẻ thực dụng, không có tiền án, vậy sao vẫn không bán cho chị Mạc?”

Thấy tôi cố chấp, có người bắt đầu nghi ngờ nhìn về phía Mạc Nguyệt.

“Mạc Nguyệt, có phải trước đây cô từng làm gì có lỗi với bà Lưu không? Chúng tôi hiểu bà ấy, bà ấy không phải người cố ý làm khó người khác.”

“Bà ấy luôn nói cô không xứng, chẳng lẽ cô làm chuyện xấu gì nên sẽ bị trời phạt?”

“Tôi…”