Chú Lý gật đầu, không hỏi thêm.

Sau khi nhìn thấy chú Lý và những người khác tới, mẹ chồng cuối cùng cũng tin lời Lạc Tranh Vanh nói là thật.

Tôi mới là chủ nhân thực sự.

“Thanh Thiển, mẹ biết sai rồi.”

“Nhưng con và Tranh Vanh đã có con.”

“Đều là lỗi của mẹ, con có oán giận thì cứ trút lên người mẹ là được.”

Tôi không nói gì, chỉ kiên nhẫn chờ đợi.

Khi Lạc Tranh Vanh và mẹ chồng còn tiếp tục cầu xin, chú Lý trừng mắt.

“Tiểu thư muốn được yên tĩnh.”

Hai người họ lập tức không dám lên tiếng nữa.

Hơn nửa tiếng sau, điện thoại chú Lý reo lên.

Chú ấy ghé sát tai tôi, nhỏ giọng nói vài câu, tôi không lên tiếng.

Lại qua thêm hai mươi phút, có người bước vào.

Nhìn thấy người tới, sắc mặt Lạc Tranh Vanh càng trắng bệch.

“Dì Tiết.” Người phụ nữ được dẫn tới lao đến bên cạnh mẹ chồng, “Đây là chuyện gì vậy?”

“Anh Tranh Vanh, tại sao hai người lại quỳ trước mặt Châu Thanh Thiển, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Chẳng lẽ cô ta nắm được điểm yếu gì của anh sao?”

“Anh đã là ông chủ lớn như vậy rồi, anh sợ cô ta làm gì?”

Lạc Tranh Vanh không dám mở miệng.

Chú Lý đưa tập tài liệu đã in cho tôi.

Tôi nhìn nội dung bên trên, lòng càng lúc càng lạnh.

Người phụ nữ tên Tống Vận, là đồng hương của Lạc Tranh Vanh, cũng là cô gái mẹ chồng yêu thích.

Trong một năm tôi mang thai, Lạc Tranh Vanh từng nhiều lần cùng Tống Vận ra vào các khách sạn lớn.

Nửa năm trước, Lạc Tranh Vanh còn mua cho Tống Vận một căn nhà hướng biển, trở thành nơi hai người lén lút gặp nhau.

Tôi lật sang trang tiếp theo của tập tài liệu, bên trên là số liệu Lạc Tranh Vanh chuyển dịch tài sản trong nửa năm gần đây.

Lật tiếp xuống sau nữa là những giao dịch sổ sách giữa Lạc Tranh Vanh và một số lãnh đạo cấp cao trong tập đoàn.

Xem ra suy đoán của tôi là thật, hôm nay Lạc Tranh Vanh muốn giết tôi hoàn toàn không phải chuyện ngẫu nhiên.

Tôi ném tập tài liệu xuống trước mặt Lạc Tranh Vanh.

“Anh còn gì muốn nói không?”

Lạc Tranh Vanh run rẩy lật tập tài liệu, nước mắt rơi xuống.

“Thanh Thiển, anh…”

“Anh…” Tôi ngắt lời anh ta, “muốn thay thế tôi, muốn khiến tất cả mọi người cho rằng chính anh khởi nghiệp thành công, trở thành huyền thoại thương nghiệp.”

“Chứ không phải dựa vào phụ nữ, không phải nhờ ăn bám phụ nữ mới có được thân phận địa vị ngày hôm nay.”

“Cho nên từ lâu anh đã bắt đầu tính toán.”

“Cho nên chuyện anh để mẹ anh tới chăm sóc tôi cũng nằm trong tính toán của anh, đúng không?”

“Anh biết mẹ anh và tôi không hợp nhau, như vậy sẽ tạo cho anh một cơ hội hợp lý để ra tay với tôi.”

“Mẹ anh cũng sẽ vì anh đứng ra bênh vực bà ấy mà giúp anh giữ kín bí mật anh giết tôi.”

Ánh mắt tôi rơi lên người mẹ chồng.

“Dì Tiết, dì có biết tại sao với thân phận địa vị hiện giờ, tôi vẫn nhịn dì suốt một tuần không?”

“Bố mẹ tôi tuy đã mất, nhưng đối với chuyện lớn như hôn nhân, chú Lý và những người khác vẫn sẽ thay họ kiểm tra giúp tôi.”

“Trước khi tôi và Lạc Tranh Vanh kết hôn, chú Lý đã điều tra lý lịch hai mẹ con dì rất chi tiết.”

“Một mình dì nuôi Lạc Tranh Vanh, phong cách hành xử khó tránh phải mạnh mẽ một chút, nhưng đúng như Tranh Vanh từng nói, thật ra dì là một người tốt.”

“Bất kể là người trong thôn hay những người dì tiếp xúc sau này, đánh giá về dì đều khá tốt, cho nên khi dì nhắm vào tôi, tôi thật sự không hiểu.”

“Nhưng mức độ khoan dung của tôi đối với dì rất cao.”

“Khoảng thời gian này tôi vẫn luôn suy nghĩ về vấn đề này, tại sao dì lại nhằm vào tôi.”

“Tôi nghĩ, tôi đã tìm được đáp án rồi.”

“Là Lạc Tranh Vanh luôn nói xấu tôi trước mặt dì, đúng không?”

“Một người được mọi người đánh giá là người tốt, vậy mà lúc Lạc Tranh Vanh ra tay lại cố ý nói những lời kích thích anh ta, muốn anh ta bóp chết tôi.”

“Để tôi đoán tiếp xem Lạc Tranh Vanh đã nói gì với dì.”

“Đừng nói nữa, đừng nói nữa.” Mẹ chồng bắt đầu khóc gào.

“Lạc Tranh Vanh có phải đã nói với dì rằng tôi là con sâu hút máu, có phải nói rằng tôi đang nắm giữ điểm yếu nào đó của anh ta, chỉ cần tôi còn sống thì anh ta lúc nào cũng có thể bị tôi hại chết?”

“Cho nên dì chỗ nào cũng bất mãn với tôi, tạo cơ hội cho Lạc Tranh Vanh ra tay với tôi.”

“Dì còn cố ý tạo ra một cơ hội để Lạc Tranh Vanh đánh tôi, đến lúc đó dì sẽ tiếp tục kích thích anh ta, khiến anh ta giết tôi.”

“Nhưng dì hoàn toàn không biết, tất cả những chuyện này thật ra đã nằm trong tính toán của Lạc Tranh Vanh từ lâu.”

“Anh ta tính chắc rằng thân là một người mẹ, dì tuyệt đối sẽ không đứng nhìn con trai mình chịu khổ, sẽ cam tâm gánh lấy tiếng xấu.”

“Mà bản thân dì lại thích Tống Vận, cho nên với dì mà nói, điều này cũng có thể giúp dì thuyết phục chính mình, vượt qua cửa ải giết người.”

Từ nhỏ tôi đã theo bên cạnh bố mẹ, tai nghe mắt thấy, ít nhiều cũng học được chút bản lĩnh quan sát sắc mặt và lòng người.

Tôi biết mình đoán đúng rồi.

Lạc Tranh Vanh quả nhiên ngay cả mẹ ruột của mình cũng tính toán vào trong đó.

“Chú Lý, trong tình hình hiện tại, nếu chuyện này bị phơi bày ra ngoài sẽ gây ảnh hưởng thế nào tới tập đoàn?”