“Mẹ còn phải chăm sóc bà nội con, tại sao tới lượt cô ta lại không được, cô ta có gì đặc biệt?”
“Lạc Tranh Vanh, con thật sự cưới vợ rồi quên mẹ sao?”
“Con đường đường là ông chủ lớn của tập đoàn lại quỳ trước một người phụ nữ, con không thấy mất mặt thì mẹ còn thấy mất mặt.”
“Mẹ không sống nữa, mẹ không sống nữa, ông nó ơi, ông mở mắt ra mà xem đi, đây chính là con trai ông, nó bắt tôi xin lỗi vợ nó.”
“Tôi còn mặt mũi nào mà sống nữa.”
Mẹ chồng chỉ vào tôi.
“Cô ta có gì tốt, con nói cho mẹ biết cô ta có gì tốt?”
“Con có tiền, loại phụ nữ nào chẳng tìm được, tại sao cứ phải thích cô ta?”
“Sinh con còn chẳng sinh nổi một đứa con trai, con cần cô ta làm gì?”
“Ngày ngày nuôi cô ta ăn, nuôi cô ta mặc sao?”
“Tiền của con nhiều đến mức không có chỗ tiêu à?”
“Lạc Tranh Vanh, nếu con còn là đàn ông thì đứng lên cho mẹ, nhà họ Lạc không có loại mất mặt như con.”
“Mẹ nuôi dạy con thành tài, để con khởi nghiệp thành ông chủ lớn, không phải để con quỳ trước phụ nữ.”
Thấy Lạc Tranh Vanh không chịu đứng dậy, bà ta quay sang nhìn tôi.
“Châu Thanh Thiển, rốt cuộc cô đã rót thứ bùa mê thuốc lú gì cho Tranh Vanh?”
“Sao tôi lại xui xẻo như vậy, gặp phải loại con dâu như cô, người ngoài đang nhìn đây, cô để chồng mình quỳ trước mặt cô, cô còn là người không?”
“Chẳng phải chỉ đánh cô mấy cái thôi sao?”
“Đừng nói Tranh Vanh là ông chủ lớn, cho dù nó chỉ là người bình thường, nó là chồng cô, nó đánh thì cô cũng phải chịu.”
“Là phụ nữ, cô phải tuân theo tam tòng tứ đức.”
Tôi chỉ nhìn Lạc Tranh Vanh.
“Lạc Tranh Vanh, là như vậy sao?”
“Thanh Thiển, mẹ anh chỉ là người làm ruộng, bà ấy chưa từng được đi học, không hiểu gì cả, em đừng chấp nhặt với bà ấy, anh biết sai rồi.”
“Thật sự biết sai rồi.”
“Con… con… cái thứ không có tiền đồ này.” Mẹ chồng dùng sức kéo Lạc Tranh Vanh, “Con chưa từng thấy phụ nữ hay sao?”
“Đứng lên cho mẹ, đứng lên.”
“Bây giờ mẹ yêu cầu con đi đánh cô ta, tát nát cái mặt Châu Thanh Thiển cho mẹ.”
“Nếu không mẹ sẽ không nhận đứa con trai này nữa.”
“Mẹ… Thanh Thiển mới là chủ tịch, con… con chỉ làm công cho cô ấy.”
Lạc Tranh Vanh cúi đầu, giọng nói rất nhỏ.
“Cái gì? Con nói cái gì?” Mẹ chồng lùi lại hai bước, “Vừa rồi con nói cái gì?”
“Mẹ, con không hề khởi nghiệp, cũng không có bản lĩnh khởi nghiệp, những thứ chúng ta ăn, ở, tiêu dùng đều là Thanh Thiển cho.”
Lạc Tranh Vanh chú ý thấy tôi gọi điện thoại, anh ta lập tức sốt ruột.
“Thanh Thiển, em đừng gọi điện, cầu xin em đừng gọi, sau này anh sẽ nghe lời.”
“Em bảo anh đi hướng đông, anh tuyệt đối không dám đi hướng tây.”
Tôi không để ý tới anh ta, vừa rồi tôi đã nghĩ thông một chuyện, bây giờ bắt buộc phải gọi cuộc điện thoại này cho chú Lý.
Khi chú Lý nhận điện thoại thì đã sắp tới đây, tôi bảo chú ấy đi làm thêm một chuyện nữa.
Đi điều tra tất cả mọi chuyện liên quan tới Lạc Tranh Vanh.
Tôi nghi ngờ tất cả những gì mình trải qua hôm nay không phải là trùng hợp.
Sau khi tôi cúp máy, tinh thần của Lạc Tranh Vanh giống như bị rút sạch.
Cộp, cộp, cộp…
Anh ta dùng sức dập đầu.
“Thanh Thiển, nể tình đứa bé, tha thứ cho anh lần này được không?”
“Anh sẽ dùng quãng đời còn lại để bù đắp, hôm nay anh thật sự mất kiểm soát, lúc mẹ anh quỳ xuống anh thật sự mất kiểm soát.”
“Xin lỗi, xin lỗi…”
“Tranh Vanh, con đang lừa mẹ đúng không, hai vợ chồng con đang diễn kịch cho mẹ xem đúng không?” Mẹ chồng vẫn cố kéo Lạc Tranh Vanh dậy.
“Đều tại mẹ, đều tại mẹ.”
Lạc Tranh Vanh đột nhiên đẩy mẹ chồng ra, đỏ mắt gầm lên.
“Thanh Thiển vốn muốn thuê bảo mẫu ở cữ, là mẹ chủ động đề nghị chăm sóc cô ấy, nhưng tại sao mẹ không chịu chăm sóc tử tế?”
“Mẹ không chăm sóc cô ấy thì cũng thôi đi, tại sao còn cố ý làm khó?”
“Còn diễn kịch trước mặt con, là mẹ khiến con mất kiểm soát, đều tại mẹ…”
“Loại mẹ chồng độc ác như mẹ đáng chết, đáng chết.”
Mẹ chồng đứng sững tại chỗ, nước mắt không ngừng rơi.
Bà nhìn Lạc Tranh Vanh thật sâu, dùng sức lau nước mắt.
Mẹ chồng đi vào bếp, lúc bước ra trong tay đã có thêm một con dao.
Hai bảo vệ vội vàng chắn trước mặt tôi, mẹ chồng nhìn tôi.
“Châu Thanh Thiển, cô thắng rồi.”
“Tôi làm mẹ còn không quan trọng bằng cô.”
“Chuyện này vì tôi mà ra, tôi sẽ cho hai đứa một lời giải thích.”
Bà dùng sức rạch một đường lên cổ tay, máu lập tức chảy ra.
Bà nhìn Lạc Tranh Vanh, nhưng Lạc Tranh Vanh vẫn quỳ dưới đất, hoàn toàn không động đậy.
Một bảo vệ tìm đúng thời cơ xông lên giật lấy con dao.
“Hộp thuốc ở bên kia.” Tôi chỉ cho người bảo vệ còn lại.
Những bảo vệ này đều được đào tạo chuyên nghiệp, có thể xử lý những vết thương ngoài da rất tốt.
Khi mẹ chồng còn muốn làm gì đó, chú Lý đã dẫn người tới.
Bên cạnh chú Lý có một bác sĩ chuyên nghiệp đi cùng, kịp thời xử lý tình hình tại hiện trường.
Sau khi thấy chú Lý tới, sắc mặt Lạc Tranh Vanh càng trắng hơn.
Chú Lý nhìn tôi.
“Tiểu thư, vết thương trên mặt cô?”
“Anh ta đánh.” Tôi nhìn Lạc Tranh Vanh một cái.
Lạc Tranh Vanh vội vàng dập đầu.
“Con thật sự biết sai rồi, thật sự biết sai rồi.”
“Báo cảnh sát hay là?” Chú Lý hỏi.
“Chờ đã.”

