Cố Dao Dao vẻ mặt vui mừng, làm nũng muốn nhào tới trước mặt mẹ, chỉ vào vết đỏ nông trên tay mình.

“Mẹ, Dao Dao không biết vì sao chị cứ luôn nhằm vào Dao Dao!”

Đoàn Tử tức giận bất bình chửi thầm.

“Rõ ràng là bọn họ liên hợp lại bắt nạt cô! Bây giờ ngược lại còn trách cô vô lý gây chuyện!”

Tay mẹ giơ lên thật cao.

Ngay khi tất cả mọi người đều cho rằng cái tát này sẽ rơi xuống mặt tôi.

Chát.

Cố Dao Dao bị đánh đến ngây người.

“Mẹ?”

Cố Dã Xuyên vội vàng bảo vệ Cố Dao Dao sau lưng.

“Mẹ! Sao mẹ lại đánh Dao Dao?”

Sau khi Cố Dao Dao hoàn hồn, nước mắt lập tức rơi như vỡ đê.

Bố cũng vội vàng che trước mặt Cố Dao Dao:

“Vợ à, em làm gì vậy?”

Mẹ cúi người ôm tôi vào lòng.

Khách khứa đứng một bên hóng chuyện không nhịn được mà thì thầm với nhau.

“Cố phu nhân đây chẳng phải rõ ràng đứng về phía thiên kim thật sao? Rốt cuộc vẫn là ruột thịt máu mủ tình thâm, thiên kim giả cuối cùng vẫn không bằng!”

Trong lòng tôi bỗng có chút chua xót tê dại, những ấm ức tích tụ đã lâu khi nhìn thấy mẹ liền không thể kìm nén được nữa.

Tôi không nhịn được cúi đầu nghẹn ngào khe khẽ.

Sau khi mẹ nhìn thấy vết thương trên người tôi, bà trầm giọng chất vấn bố:

“Cố Vĩ Đình, anh sờ vào lương tâm mình mà hỏi, anh có xứng đáng với tôi không?”

Giọng Đoàn Tử phấn khích lại vang lên:

“Mẹ cô đây là đang cho bố cô cơ hội cuối cùng để thú nhận! Việc mẹ cô ra ngoài quả nhiên là đi điều tra lai lịch của Cố Dao Dao. Đứa con gái nâng trong lòng bàn tay nuôi mười sáu năm, kết quả lại là con gái ruột của bạch nguyệt quang năm đó của bố cô!”

“Hơn nữa năm đó còn là bố cô tự tay tráo đổi hai người! Là phụ nữ bình thường ai mà chấp nhận được chứ! Còn anh trai mù quáng kia của cô nữa, vẫn đang vô não bảo vệ Cố Dao Dao.”

“Tôi thấy anh ta sợ thiên kim thật là cô trở về, sẽ chia mất cổ phần của anh ta ở nhà họ Cố! Anh ta tưởng em gái tốt Cố Dao Dao của mình không có quan hệ huyết thống với mình, sẽ không tranh tài sản với anh ta!”

Trong mắt bố có chút né tránh.

Cố Dao Dao nức nở lấy ra một bản giám định huyết thống từ trong túi.

“Mẹ, con biết suy cho cùng con không phải con gái ruột của mẹ, cho nên mẹ luôn có chút hiểu lầm với con!”

Cố Dao Dao trải tờ giấy đó ra, ngón tay chỉ về phía tôi.

“Nhưng mẹ, con muốn nói——”

“Chị Uyển Uyển căn bản không phải con gái ruột của mẹ! Chị ta chính là một kẻ giả mạo từ đầu đến cuối!”

6

Lời Cố Dao Dao vừa dứt.

Toàn trường lập tức nổ tung.

Bác sĩ được sắp xếp trước đứng ra làm chứng.

“Cố phu nhân, bản báo cáo này tuyệt đối là thật, quy trình xét nghiệm không có vấn đề. Hơn nữa bà là nhóm máu A, Cố tổng cũng là nhóm máu A, còn cô Cố Uyển Uyển lại là nhóm máu B. Điều này cũng có thể chứng minh cô Cố Uyển Uyển không phải con gái ruột của bà!”

Đầu óc tôi hơi mơ hồ, theo bản năng nhìn về phía mẹ.

Tôi thế mà lại không phải con gái ruột của mẹ sao?

Đầu Đoàn Tử nghiêng sang một bên.

“Thiên kim thật đừng sợ! Bản giám định của Cố Dao Dao là giả! Cô ta cố ý chuyển hướng sự chú ý của mẹ cô!”

Mẹ chậm rãi cúi đầu, giọng dịu dàng.

“Uyển Uyển, bọn họ nói con không phải con gái của mẹ, là thật sao?”

Cả người tôi chấn động, dùng sức gật đầu, rồi lại dùng sức muốn lắc đầu.

Tôi cẩn thận kéo áo mẹ.

“Con là… con là con gái của mẹ. Uyển Uyển chính là bảo bối của mẹ!”

Nghe lời tôi nói, mẹ mỉm cười ấm áp.

Trong mắt bà là sự dịu dàng và chắc chắn chưa từng có.

Đợi mẹ ngẩng mắt lên lần nữa, sắc mặt trong nháy mắt sắc bén.

“Đừng mơ dùng bản giám định giả tạo ra để lừa tôi. Uyển Uyển chính là con gái ruột của tôi. Từ hôm nay trở đi, cổ phần, tài sản thuộc về Cố Uyển Uyển, một phần cũng không được thiếu!”

“Ngoài ra, tất cả cổ phần và tài sản của nhà họ Cố đứng tên Cố Dao Dao, toàn bộ chuyển sang tên Cố Uyển Uyển!”

Tất cả mọi người có mặt đều hoàn toàn ngây ra, ánh mắt đầy khó tin.

Sắc mặt bố trở nên khó coi đến cực điểm, thoáng hiện sự kinh ngạc nghi ngờ nồng đậm.

Cố Dao Dao ngây người. Trong nháy mắt cô ta suy sụp bật khóc.

Cố Dã Xuyên lập tức ôm Cố Dao Dao vào lòng, đầy mắt phẫn nộ chất vấn mẹ.

“Mẹ! Dao Dao chẳng làm gì cả, tại sao mẹ lại đối xử với em ấy như vậy? Chỉ vì Cố Uyển Uyển, người ngoài này sao?”

Những người có mặt cũng bắt đầu đứng về phe.

“Cố phu nhân sợ là ghen tị Cố Dao Dao ngoan ngoãn hiểu chuyện, cố ý nhằm vào đứa trẻ đấy nhỉ?”

“Hơn nữa sản nghiệp nhà họ Cố đều là do Cố tổng dốc sức gây dựng, bà ấy dựa vào đâu mà tùy tiện chi phối? Nói cho cùng cũng đều là người ngoài của nhà họ Cố, căn bản không có tư cách nhúng tay vào chuyện công ty!”

Vô số ác ý ập vào mặt.

Mẹ tức đến hơi run lên.

Rõ ràng giai đoạn đầu nhà họ Cố phát triển, là mẹ bất chấp tất cả cùng bố chạy nghiệp vụ, liều mạng xã giao.

Bệnh dạ dày để lại từ những năm đầu đến giờ mẹ vẫn chưa khỏi.

Chuyện này, ngay cả người vừa được nhận về nhà chưa lâu như tôi cũng biết.

Cố Dã Xuyên và Cố Dao Dao không thể nào không biết.

Nhưng bây giờ, bọn họ lại thờ ơ.

Tôi chắn trước mặt mẹ, thử dùng cơ thể mình chống lại tất cả ác ý.

Mẹ vươn tay nhẹ nhàng ôm vai tôi, giọng dịu dàng mà kiên định.